Chỉ có đêm khuya, khi ta đau lòng nhìn hắn, hắn vừa tháo từng món châu ngọc trên đầu ta xuống, vừa nói:
“Bọn họ không dám nghị luận trước mặt ta đâu. Chỉ cần nàng sống thoải mái, những chuyện này ta không để ý.”
Ta đỏ mặt lao vào lòng hắn, cảm thấy mình thật sự đã gả đúng người.
Những năm sau đó, cuộc sống của ta gần như chẳng khác gì trước khi xuất giá.
Không cần hầu hạ công bà, cũng không cần tranh giành tình cảm với ai.
Gánh hát ta thích có thể mời vào phủ bất cứ lúc nào, muốn ra ngoài thì ra ngoài.
Mà ta cũng cố gắng hết sức mở rộng mọi thứ mình có cho hắn.
Tham dự yến tiệc trong cung dẫn theo hắn, đi gặp Thái t.ử ca ca cũng dẫn theo hắn.
Ngay cả khi Hoàng bá phụ triệu kiến ta, ta cũng luôn khen ngợi Tạ Miện trước mặt người.
Dần dần, những kẻ trong triều vốn coi thường xuất thân của hắn cũng bắt đầu chủ động kết giao với chàng.
Về sau Tạ Miện quyền khuynh triều dã, địa vị dưới một người trên vạn người.
Hắn từng cười nói với ta:
“Nếu không có Vân Nhi, ta nhất định không thể đi đến ngày hôm nay.”
Ta bảo hắn đừng nói những lời như vậy nữa.
Phu thê là một thể, vinh cùng hưởng, nhục cùng chịu.
Kiếp trước, điều duy nhất ta giữ lại không nói với hắn là một bí mật của hoàng thất.
Năm thứ tư sau khi thành hôn, phụ vương qua đời.
Trước lúc lâm chung, người giao cho ta một khối mặc ngọc hình sói, nói rằng đó là tín vật có thể điều động toàn bộ mật thám trong thiên hạ.
Thứ quý giá nhất thật sự của Hiền Vương phủ chưa bao giờ là tước vị hay tài phú mà là một mạng lưới tình báo trải khắp thiên hạ, Đế Thính.
Đế Thính tồn tại độc lập với Cẩm Y Vệ, tai mắt trải rộng khắp nơi, được dòng dõi Hiền Vương đời đời quản lý.
Nay phụ vương buông tay nhân thế mà ta lại là huyết mạch duy nhất của Hiền Vương phủ, quyền lực bí mật ấy cuối cùng đã rơi vào tay ta.
Trước lúc lâm chung, phụ vương nhiều lần dặn dò.
Vật này nhất định phải nằm trong tay huyết mạch hoàng thất, tuyệt đối không được giao cho ngoại thần.
Ta rơi nước mắt đồng ý, cũng ghi nhớ câu nói ấy suốt cả đời.
Về sau cho đến khi c.h.ế.t, ta vẫn luôn âm thầm duy trì hoạt động của Đế Thính.
Tạ Miện cũng không phải hoàn toàn không biết chuyện này nhưng hắn chưa từng hỏi han, cũng chưa từng tìm cách nhúng tay vào.
Có một lần, nửa đêm ta thức dậy xử lý mật báo khẩn cấp do Đế Thính gửi tới.
Khi trở về, phát hiện hắn vẫn chưa ngủ, đang ngồi dưới đèn đọc sách đợi ta.
Ta có chút chột dạ, theo bản năng muốn mở miệng giải thích nhưng hắn chỉ xuống giường, khoác áo ngoài lên người ta, khẽ nói:
“Đêm lạnh lắm. Lớn thế này rồi mà cũng không biết mặc thêm áo.”
Ta vô cùng cảm động, cảm thấy Tạ Miện thật sự tôn trọng ta, tôn trọng bí mật của ta cũng tôn trọng trách nhiệm mà phụ vương để lại cho ta.
Ta thậm chí còn cho rằng mình là người may mắn nhất thế gian.
Đáng tiếc trời không chiều lòng người.
Năm thứ tám sau khi thành hôn, Giang Nam bùng phát đại dịch, ta theo Tạ Miện xuống phía nam cứu trợ thiên tai, dọc đường không may nhiễm dịch bệnh.
Tuy may mắn sống sót, nhưng thân thể từ đó hoàn toàn suy sụp.
Năm ta ba mươi tuổi, Túc Nhi mới tám tuổi mà ta đã không thể xuống giường được nữa.
Ta giao khối mặc ngọc hình sói cho tâm phúc đáng tin cậy nhất.
Dặn nàng đợi đến khi Túc Nhi trưởng thành, mới trao tín vật lại cho con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sắp xếp xong mọi chuyện, cuối cùng ta cũng có thể an tâm ra đi.
Trong phòng chỉ còn lại ta và Tạ Miện.
Hắn ôm ta vào lòng, hốc mắt đỏ hoe.
Ta nhìn mái tóc đã điểm bạc nơi thái dương của hắn, trong lòng nhói đau.
Ta khẽ hỏi bằng hơi thở yếu ớt:
“A Miện, chàng từng oán ta chưa?”
Hắn khẽ sững người.
“Oán điều gì?”
Ta nói: “Oán ta có điều giấu chàng. Oán ta không nói cho chàng biết bí mật mà phụ vương để lại.”
Hai cánh tay hắn siết c.h.ặ.t lấy ta, giọng nói khàn đặc.
“Ta oán nàng. Ta oán nàng quá nhẫn tâm. Túc Nhi còn nhỏ như vậy, nàng sao nỡ bỏ mặc chúng ta mà đi?”
Trong giọng điệu của hắn mang theo vài phần trách móc dường như thật sự oán ta đến cực điểm.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau đó một giọt lệ từ khóe mắt hắn lặng lẽ trượt xuống.
Ta dùng chút sức lực cuối cùng, nâng tay lên khẽ chạm vào gương mặt hắn.
“Đừng khóc, A Miện. Ta chỉ đi trước một bước thôi.”
“Kiếp sau ta vẫn sẽ gả cho chàng. Túc Nhi và Hiền Vương phủ... đành làm phiền chàng vậy.”
Mở mắt ra lần nữa, ta tỉnh dậy trên giường của một nam nhân xa lạ.
Mà Tạ Miện thì đứng lặng ngoài đám đông tựa như một người qua đường chẳng hề liên quan đến tất cả những chuyện này.
3
Thái y rất nhanh đã tới, cho ta uống t.h.u.ố.c giải.
Tô Bùi Y trên giường cũng chậm rãi tỉnh lại.
Nhìn thấy đầy điện đều là các vị mệnh phụ, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.
Ta nhìn hắn, trong lòng khẽ thở dài.
Hiện giờ Tô Bùi Y chỉ là một học trò vô danh trong Quốc T.ử Giám.
Kiếp trước, tuy chuyện này không xảy ra nhưng phụ vương vẫn điều tra đến cùng.
Cuối cùng tra ra phe cánh của Hoàng hậu mới chính là kẻ chủ mưu phía sau.
Bà ta không muốn nhìn thấy Hiền Vương phủ liên hôn với phủ Thái phó thuộc phe thanh lưu.
Những năm qua, phụ vương vẫn luôn kiên định đứng về phía Thái t.ử do Tiên Hoàng hậu sinh ra.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nếu Hiền Vương phủ và Lục gia kết thân, vậy có nghĩa là tông thất và phe thanh lưu sẽ hoàn toàn đứng sau lưng Thái t.ử.
Như vậy, Lục Hoàng t.ử còn nhỏ tuổi là đích t.ử của Hoàng hậu, sẽ càng không có hy vọng tranh đoạt ngôi vị.
Tô Bùi Y chẳng qua chỉ là một kẻ xui xẻo bị lựa chọn mà thôi.
Ngày đó hắn bị người ta đ.á.n.h ngất rồi đưa vào thiên điện, từ đầu đến cuối đều bị che giấu trong bóng tối.
Tuy y phục của ta và hắn đều còn nguyên vẹn, nhưng danh tiết cuối cùng vẫn khó mà giữ được.
Thái phó là người coi trọng danh tiết nhất, sau chuyện hôm nay, hôn sự giữa ta và Lục Nghiễn Thư sẽ không còn khả năng nữa.
Rất nhanh, mọi người đều giải tán.
Ta và Tô Bùi Y quỳ giữa đại điện của Phượng Nghi cung.
Hoàng hậu ngồi cao trên phượng tọa, đáy mắt không giấu nổi sự hưng phấn.
“Nếu Chiêu Nghi là bị người hãm hại, xảy ra chuyện như vậy, bổn cung cũng vô cùng đau lòng.”