Cố Nhân Ngủ Yên

Chương 12



Phượng ấn của Hoàng hậu bị thu hồi, bị phế làm thứ dân, giam vào lãnh cung.

 

Còn Tạ Miện thì cùng Trấn Quốc Công bị tống vào Chiếu Ngục, chọn ngày xử trảm.

 

Khi nghe tin tức ấy, ta đang đứng dưới hành lang của Hiền Vương phủ.

 

Ánh chiều tà phủ kín chân trời, tựa như màn kết thúc của một số phận.

 

Trong lòng ta không có cảm giác hả hê cũng không có đau buồn.

 

Dục vọng quá nặng cuối cùng cũng trở thành nhà giam.

 

Tạ Miện muốn quyền lực, muốn danh vọng, muốn Đế Thính, muốn thiên hạ, muốn cả ta...

 

Hắn muốn nắm lấy tất cả nhưng cuối cùng lại chẳng giữ được thứ gì.

 

15

 

Một ngày trước khi Tạ Miện bị xử trảm, ta đã đến Chiếu Ngục.

 

Nhà lao âm u ẩm thấp, trong không khí tràn ngập mùi m.á.u tanh.

 

Tạ Miện ngồi trong góc, đầu tóc bù xù.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên.

 

Bốn mắt nhìn nhau, hắn bỗng bật cười.

 

“Vân Nhi, ta vẫn luôn chờ nàng.”

 

Ta đứng ngoài song lao, lặng lẽ nhìn hắn.

 

Rất lâu sau, Tạ Miện khẽ hỏi:

 

“Vân Nhi, nàng còn hận ta không?”

 

Ta im lặng một lát, nhìn hắn rồi lắc đầu.

 

“Không hận nữa.”

 

Người c.h.ế.t thì nợ cũng tan.

 

Huống hồ đời này, ta sống rất tốt.

 

Thật ra ta thực sự không còn hận hắn nữa.

 

Hận một người cũng cần tiêu hao rất nhiều tình cảm.

 

Hắn sững người, sau đó vừa cười vừa rơi nước mắt.

 

“Thật tốt. Cuối cùng ngay cả hận, nàng cũng không muốn cho ta nữa.”

 

Trong ngục giam yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng chuột kêu chít chít.

 

Tạ Miện dựa vào tường, ánh mắt hơi hoảng hốt.

 

“Thật ra những ngày này, ta vẫn luôn nghĩ. Nếu có thể mở mắt thêm một lần nữa, trở về kiếp trước thì tốt biết bao.”

 

Hắn khẽ cười, trong mắt tràn đầy hoài niệm.

 

“Khi ấy mỗi ngày nàng đều ở nhà chờ ta tan triều. Túc Nhi cũng còn nhỏ, mỗi lần ta trở về, thằng bé đều lao vào lòng ta gọi ta là phụ thân, gọi nàng là mẫu thân.”

 

Nói đến đây giọng hắn càng lúc càng nhỏ.

 

“Thật ra như vậy là đủ rồi. Thật sự đủ rồi.”

 

Ta cụp mắt xuống, thực sự không biết phải nói gì.

 

Những thứ hắn lưu luyến đối với ta mà nói, từ lâu đã tan theo gió rồi.

 

Đúng lúc ấy, Tạ Miện bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào góc phòng giam, đôi mắt từng chút từng chút sáng lên.

 

“Túc Nhi?”

 

Ta khựng lại, nhìn về phía góc phòng giam.

 

Nơi đó rõ ràng chẳng có gì cả thế nhưng hắn đã đứng bật dậy, loạng choạng bước về phía góc tường, miệng không ngừng lẩm bẩm.

 

“Vân Nhi, nàng mau nhìn đi. Túc Nhi lớn rồi. Trông thật giống nàng, nhất là đôi mắt!”

 

Ta khẽ nhíu mày, chậm rãi lui ra ngoài.

 

Tạ Miện đã điên rồi.

 

Một tháng sau, Tạ Miện và Trấn Quốc Công cùng bị xử t.ử.

 

Hai t.h.i t.h.ể bị treo ngoài thành dùng để cảnh cáo thiên hạ.

 

16

 

Lại qua thêm một năm, ta mang thai.

 

Tô Bùi Y vui mừng như một kẻ ngốc.

 

Mỗi ngày tan làm là vội vàng chạy về nhà, trên tay lúc nào cũng xách đủ loại bánh ngọt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ai rủ hắn đi uống rượu xã giao hắn cũng không đi.

 

Dù sao cũng chẳng ai dám ép hắn.

 

Ai bảo hắn là phu quân của Chiêu Nghi quận chúa ta chứ.

 

Ta ăn không hết số bánh hắn mua, hắn lại ngồi bên cạnh, mắt trông mong nhìn ta, đủ lời khuyên ta ăn thêm một miếng.

 

Sau này nữ nhi ra đời, hắn còn quá đáng hơn.

 

Suốt ngày ôm đứa bé không chịu buông tay.

 

Năm thứ tư sau khi chúng ta thành hôn, phụ vương vẫn qua đời.

 

Điều này cuối cùng ta vẫn không thể thay đổi được.

 

Trước lúc lâm chung, người lại giao khối mặc ngọc hình sói vào tay ta.

 

Đế Thính một lần nữa chính thức rơi lên vai ta.

 

Từ đó về sau, ta bắt đầu thường xuyên ra vào thư phòng.

 

Không ít đêm thức trắng để xử lý mật báo được gửi đến từ khắp nơi.

 

Kết quả có một ngày, ta vừa xem xong một phong mật báo khẩn từ biên quan.

 

Bỗng nhận ra bên ngoài cửa sổ có động tĩnh.

 

Ta đẩy cửa sổ ra liền nhìn thấy Tô Bùi Y đang ngồi xổm dưới bậu cửa sổ, lén lén lút lút.

 

Ta ngẩn người.

 

“Chàng đang làm gì vậy?”

 

Vành mắt Tô Bùi Y đỏ hoe.

 

Giây tiếp theo, hắn vậy mà leo qua cửa sổ, ôm c.h.ặ.t lấy eo ta.

 

“Quận chúa, có phải nàng chán ta rồi không?”

 

Ta: “...”

 

Hắn càng nói càng tủi thân.

 

“Có phải bên ngoài đã có người khác rồi không?”

 

“Nếu quận chúa còn chưa chơi đủ, ta có thể giả vờ không biết nhưng chơi đủ rồi thì nhất định phải về nhà. Nhất định đừng hòa ly với ta. Ta cũng không còn trẻ nữa, không chịu nổi giày vò đâu.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta hoàn toàn ngây người, mất một lúc mới phản ứng lại.

 

Hóa ra hắn tưởng rằng ta nửa đêm lén gặp tình lang.

 

Thế là ta trực tiếp kéo hắn vào thư phòng, đập phong mật báo xuống trước mặt hắn, nói:

 

“Chàng nhìn cho rõ ta đang làm gì đi, người bên ngoài nào cơ chứ?”

 

Tô Bùi Y cúi đầu liếc qua một cái sau đó thở phào một hơi thật dài.

 

“Hù c.h.ế.t ta rồi. Ta còn tưởng nàng đang viết thư tình cho dã nam nhân.”

 

Hắn đặt mật báo trở lại bàn, ngay cả nhìn thêm lần thứ hai cũng không.

 

“May mà chỉ là mấy phong mật báo thôi. Vậy phu nhân cứ tiếp tục xử lý đi, vi phu về ngủ trước đây.”

 

Đi tới cửa hắn lại quay đầu dặn thêm một câu.

 

“Về sớm một chút nhé. Đừng để vi phu đợi quá lâu.”

 

Ta đứng trong thư phòng, nhìn bóng lưng nhẹ nhõm của hắn bỗng nhiên bật cười.

 

Đời này, ta không cùng Tạ Miện xuống phía Nam cứu trợ thiên tai, vì thế cũng không mắc dịch bệnh cũng không qua đời quá sớm.

 

Ta nhìn con cái trưởng thành, nhìn cháu chắt ra đời,nnhìn tóc mai của Tô Bùi Y từng chút một bạc trắng,nnhìn khóe mắt hắn dần đầy nếp nhăn.

 

Về sau, hắn làm đến chức Nội các Thủ phụ.

 

Quyền khuynh triều dã, môn sinh khắp thiên hạ nhưng bất kể ngồi ở vị trí nào, việc đầu tiên mỗi khi về nhà của hắn vĩnh viễn vẫn là đi tìm ta.

 

Có một lần, ông lão ngoài sáu mươi tuổi rồi chỉ vì một vị môn sinh hơn năm mươi tuổi nhìn ta thêm vài lần mà tức đến nửa đêm không ngủ được.

 

Ngày hôm sau lên triều, cứng rắn mắng người ta đến phát khóc.

 

Về nhà còn hùng hồn nói với ta:

 

“Ai bảo hắn cứ nhìn nàng mãi.”

 

Ta dở khóc dở cười.

 

“Bây giờ ta cũng thành bà lão rồi, chàng còn ghen chuyện này sao?”

 

Hắn lại nghiêm túc lắc đầu, nắm lấy bàn tay đầy nếp nhăn của ta như đang nắm giữ báu vật quý giá nhất thế gian.

 

“Vậy cũng là quận chúa của ta. Không ai được phép dòm ngó.”

 

- Hoàn văn -