Cố Nhân Ngủ Yên

Chương 11



Ngày kỳ thi kết thúc, từ rất sớm ta đã đến bên ngoài Cống Viện chờ Tô Bùi Y đi ra.

 

Không ngờ, người ta nhìn thấy trước lại là Tạ Miện.

 

Hai năm trôi qua, dường như hắn chẳng thay đổi gì.

 

Vẫn là bộ Phi Ngư phục ấy, ánh mắt lạnh lẽo ấy, chỉ là nơi đáy mắt có thêm vài phần mệt mỏi không thể che giấu.

 

Hắn nhìn ta, ánh mắt dừng lại rất lâu, rồi bỗng khẽ nói:

 

“Xem ra nàng sống rất tốt.”

 

Ta không để ý đến hắn.

 

Ánh mắt hắn chậm rãi dừng trên gương mặt ta, nụ cười nơi khóe môi mang theo vị đắng chát.

 

“Sắc mặt còn tốt hơn trước, thân thể cũng đầy đặn hơn một chút. Xem ra hắn đối xử với nàng rất tốt. Thì ra không phải chỉ khi ở bên ta, nàng mới có thể hạnh phúc.”

 

Cuối cùng ta bình tĩnh gật đầu.

 

“Đúng vậy, câu này nói không sai.”

 

Trong mắt Tạ Miện hiện lên một tia đau đớn, hắn khẽ nói:

 

“Nàng chưa từng nhớ đến chúng ta của kiếp trước sao? Kiếp trước ta cũng đối xử với nàng rất tốt. Chúng ta cũng từng hạnh phúc như vậy.”

 

Ta nhìn hắn, trong mắt hắn tràn ngập sự không cam lòng.

 

Im lặng một lát, ta lại mở miệng.

 

“Tạ Miện, sống lại một đời ta mới hiểu. Trước đây ta vẫn cho rằng ngươi đối xử tốt với ta như vậy là điều khó có được biết bao. Nhưng bây giờ ta mới phát hiện, đó chẳng qua chỉ là việc mà một người trượng phu nên làm.”

 

Sắc mặt Tạ Miện trắng bệch, khóe môi cũng hơi run lên.

 

“Vậy nên bây giờ, ngay cả tình yêu ta dành cho nàng, nàng cũng muốn phủ nhận sao?”

 

Nếu ta không sống lại, ta nhất định sẽ cảm thấy kiếp trước vẫn xem như viên mãn, nhưng ta đã sống lại.

 

Khi biết được trong phần tình yêu ấy còn pha lẫn dã tâm đối với quyền lực, ta đã không thể nhìn thẳng vào đoạn tình cảm mà mình từng cho là thuần khiết ấy nữa.

 

Ta nghĩ một chút rồi nói:

 

“Chuyện cũ năm xưa, ta chỉ mong sẽ không bao giờ nhớ lại nữa.”

 

Tia sáng cuối cùng trong mắt Tạ Miện cũng dần tắt đi.

 

Rất lâu sau, giọng nói xa xăm khẽ vang lên:

 

“Xin lỗi.”

 

Ta sững người.

 

Đây là lần đầu tiên kể từ khi sống lại, ta nghe hắn nói ba chữ ấy.

 

Tạ Miện nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt hắn lặng lẽ rơi xuống.

 

Cuối cùng cũng thừa nhận:

 

“Vân Nhi, ta không nên khoanh tay đứng nhìn. Không nên dùng cách đó để mưu đồ hoàn toàn khống chế nàng. Nếu có thể làm lại một lần nữa, ta tuyệt đối sẽ không…”

 

“Tạ Miện, ngươi đã được làm lại một lần rồi.”

 

Ta lạnh lùng cắt ngang lời hắn.

 

“Trên đời này không có chuyện may mắn đến vậy, để ngươi hết lần này đến lần khác được làm lại.”

 

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh nhạt như đang nhìn một người xa lạ.

 

Cơ thể hắn chấn động mạnh, dường như đứng cũng không vững.

 

Còn ta vẫn bình tĩnh nhìn hắn, tiếp tục nói:

 

“Có điều cũng phải cảm ơn ngươi. Nếu không nhờ ngươi, ta cũng sẽ không thể đến được với Bùi Y.”

 

Câu nói ấy sắc bén hơn bất kỳ đao kiếm nào.

 

Rất lâu sau, hắn mới đỏ hoe mắt, cười như đang khóc ra m.á.u.

 

“Ta hiểu rồi. Nàng sẽ vĩnh viễn không tha thứ cho ta.”

 

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn về phía hoàng cung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Vậy thì cứ hận ta đi. Ít nhất, trong lòng nàng, ta vẫn luôn là người khác biệt.”

 

Đúng lúc ấy, bên trong Cống Viện bỗng vang lên tiếng pháo hiệu.

 

Khi ta quay đầu lại lần nữa, Tạ Miện đã rời đi.

 

Cánh cổng lớn của Cống Viện từ từ mở ra.

 

Vô số sĩ t.ử lần lượt bước ra ngoài.

 

Ta xách váy chạy tới, giữa đám đông tìm được Tô Bùi Y rồi nhào vào lòng hắn.

 

14

 

Ngày yết bảng, cả Hiền Vương phủ đều phát điên.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Trạng nguyên, Tô Bùi Y vậy mà lại đỗ Trạng nguyên.

 

Phụ vương ngây người luôn.

 

“Ông trời ơi, thật sự là Trạng nguyên sao?”

 

“Bổn vương còn chuẩn bị sẵn việc chạy vạy quan hệ, để giữ nó lại kinh thành cơ mà!”

 

Suốt một tháng sau đó, mỗi lần gặp đồng liêu, còn chưa đợi người ta mở miệng.

 

Người đã kéo đối phương lại nói:

 

“Ngươi biết hiền tế ta là Trạng nguyên thế nào không? Để ta kể cho ngươi nghe...”

 

Thế nhưng, niềm vui ấy chỉ kéo dài chưa đến nửa tháng, Hoàng bá phụ ngã bệnh giống hệt như kiếp trước.

 

Ta đã sớm nhớ ra rằng sau kỳ thi mùa xuân, hoàng bá phụ sẽ mắc một trận trọng bệnh.

 

Kiếp trước phải mất tròn một tháng mới dần dần hồi phục.

 

Đời này, trong lòng ta luôn có một dự cảm chẳng lành, nên cũng đã bảo phụ vương chuẩn bị từ sớm.

 

Quả nhiên, đến ngày thứ bảy sau khi hoàng bá phụ đổ bệnh, mật thám nơi biên quan đưa về tin khẩn.

 

Trấn Quốc Công từ bảy ngày trước đã dẫn hai mươi vạn biên quân rời khỏi nơi đóng quân, trực tiếp tiến về Ứng Thiên phủ!

 

Đáng sợ hơn là, ngay ngày hôm sau khi nhận được mật báo, hoàng cung đã không thể vào được nữa.

 

Cổng cung bị phong tỏa, Cẩm Y Vệ hoàn toàn tiếp quản.

 

Cả Ứng Thiên phủ trong nháy mắt trở nên căng thẳng như chim sợ cành cong.

 

Về sau, sử sách gọi biến cố ấy là “Phượng Duy cung biến”.

 

Trấn Quốc Công dẫn quân áp sát Ứng Thiên phủ.

 

Hoàng hậu liên thủ với Tạ Miện, nhân lúc hoàng đế bệnh nặng, mưu đồ phò tá Lục hoàng t.ử đăng cơ.

 

Bên trong có Cẩm Y Vệ phong tỏa cung cấm, bên ngoài có hai mươi vạn biên quân áp sát.

 

Suýt nữa đã để bọn họ thành công nhưng bọn họ không biết rằng Thái t.ử và Hiền Vương đã chuẩn bị từ trước.

 

Trước khi hoàng bá phụ ngã bệnh, phụ vương đã nhiều lần đề nghị bí mật bố trí Vũ Lâm Vệ trong nội cung.

 

Ngay ngày nhận được tin Trấn Quốc Công khởi binh, Thái t.ử đã liên hợp Nội các cùng các trọng thần Lục bộ, công khai chiếu cáo thiên hạ.

 

Chính thức kết tội hắn điều binh không có thánh chỉ, mưu phản ép cung.

 

Cùng lúc đó, mật lệnh được truyền đi tám trăm dặm cấp tốc đến các châu phủ dọc đường.

 

Phong tỏa tuyến vận lương, cắt đứt toàn bộ nguồn tiếp tế lương thực.

 

Hai mươi vạn đại quân còn chưa tới được Ứng Thiên phủ thì lương thảo đã tiêu hao quá nửa.

 

Cơm còn không đủ ăn lại là đội quân bất nghĩa.

 

Quân tâm nhanh ch.óng d.a.o động.

 

Mà trong cung, Vũ Lâm Vệ âm thầm mai phục, chỉ chờ phe Hoàng hậu lộ nanh vuốt là một mẻ bắt gọn.

 

Chỉ trong vòng năm ngày, Phượng Duy cung biến hoàn toàn bị dập tắt.

 

Trấn Quốc Công đại bại bị bắt.

 

Phủ Lục hoàng t.ử bị khám xét, tước bỏ thân phận hoàng t.ử, giáng làm thứ dân.