Trên phượng tọa, Hoàng hậu bỗng bật cười.
“Chiêu Nghi, những điều cần nói vẫn phải nói rõ.”
“Nếu bổn cung muốn thay con cầu chỉ ban hôn với bệ hạ, dù sao cũng phải có một lý do hợp tình hợp lý.”
Ta đã chuẩn bị sẵn lời giải thích, vì vậy chậm rãi mở miệng:
“Năm ngoái, Thái t.ử ca ca đến Quốc T.ử Giám tuyển chọn bạn đọc. Hôm đó thần nữ vừa hay đi cùng.”
“Giữa đám đông, thần nữ vừa gặp đã đem lòng yêu mến Tô công t.ử. Bài sách luận của hắn viết rất hay, đáng tiếc cuối cùng Thái t.ử ca ca lại không chọn hắn.”
Ta ngừng lại, cố ý nhìn Tô Bùi Y một cái.
Ánh mắt hắn run lên, từ vành tai đến cổ đều đỏ bừng.
Không ai cảm thấy những lời này có gì kỳ lạ, bởi vì ta thường xuyên ra vào Đông cung cùng Thái t.ử đọc sách, cưỡi ngựa, thả diều đều là chuyện thường ngày.
Ta cũng từng theo huynh ấy đến Quốc T.ử Giám vài lần.
Kiếp trước, trong quá trình điều tra, Hiền Vương phủ đã tra xét Tô Bùi Y đến tận gốc rễ.
Mọi chuyện về hắn ta đều rõ như lòng bàn tay.
Ta biết hắn từng lọt vào danh sách cuối cùng tuyển chọn bạn đọc của Thái t.ử, cũng biết điều hắn giỏi nhất là sách luận trị quốc an dân.
Cho nên bịa ra những lời này hoàn toàn không có sơ hở.
Quả nhiên, mọi người trong điện đều lộ ra vẻ bừng tỉnh hiểu ra.
Chỉ có Tạ Miện sắc mặt từng chút từng chút trầm xuống, môi cũng dần mất đi huyết sắc.
Ta hơi cong khóe môi, mỉm cười đầy vẻ e thẹn.
“Cho nên xin Hoàng hậu nương nương tác thành. Cũng mong nhanh ch.óng dập tắt cơn sóng gió này.”
Hoàng hậu nheo mắt nhìn ta, bà ta cũng hiểu rõ.
Nếu chuyện này bị làm lớn thêm thì đối với bà ta cũng chẳng có lợi gì.
“Vậy thì cứ theo ý con đi.”
Ta đưa tay kéo nhẹ ống tay áo của Tô Bùi Y, hắn lập tức hiểu ý cùng ta cúi người dập đầu tạ ơn.
Dù trong lòng đầy kinh ngạc nhưng hắn vẫn rất phối hợp với ta.
Mọi chuyện cuối cùng cũng đã ngã ngũ.
Ta vẫn cảm nhận được một ánh mắt nặng nề đè lên người mình.
Khi rời khỏi Phượng Nghi cung, Tạ Miện vẫn còn quỳ tại chỗ.
Trong mắt hắn không còn một chút bình tĩnh hay chắc chắn nào nữa, chỉ còn lại sự kinh ngạc và hoảng loạn đang cuồn cuộn dâng trào, không cách nào kiềm chế.
Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, hắn đột nhiên đứng bật dậy đưa tay về phía ta.
“Quận chúa!”
Trong giọng nói thậm chí còn mang theo vài phần bi thương.
Nhưng lời còn chưa dứt, Hoàng hậu đã nhàn nhạt cắt ngang:
“Tạ Chỉ huy sứ.”
Bước chân của Tạ Miện khựng lại, dường như lúc này hắn mới sực nhớ ra nơi đây là Phượng Nghi cung.
Hắn chậm rãi buông tay xuống mặc cho ta rời đi.
6
Ra khỏi Phượng Nghi cung, mẫu phi rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi đi hết con đường trong cung, bà bỗng dừng bước, nhìn Tô Bùi Y đứng cách đó không xa, rồi lại nhìn ta, khẽ thở dài:
“Ta chờ con ở phía trước. Nếu có điều gì muốn nói thì nhân lúc này nói cho xong đi.”
Bà đi trước, chẳng mấy chốc chỉ còn lại ta và Tô Bùi Y.
Tường cung cao v.út, gió hè lướt qua ngọn cây, trong nhất thời giữa hai người rơi vào im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thần sắc Tô Bùi Y căng thẳng đến cực điểm, từ vành tai đến gò má lúc đỏ lúc trắng.
Cuối cùng, như thể đã hạ quyết tâm, hắn tiến lên nửa bước, trịnh trọng khom người.
“Quận chúa!”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Vẻ mặt hắn chân thành, giọng nói đầy áy náy.
“Chuyện hôm nay, tại hạ thực sự hoàn toàn không hay biết.”
“Ta chỉ theo phụ thân đến dự tiệc. Trong bữa tiệc đứng dậy đi ngoài một lát, sau đó chẳng còn biết gì nữa.”
“Đến lúc tỉnh lại thì... Haizz, ta thật sự không cố ý mạo phạm người.”
Nói rồi, hắn lại muốn trực tiếp quỳ xuống.
Ta lên tiếng ngăn lại:
“Tô công t.ử, không cần giải thích đâu. Ta biết huynh vô tội.”
Hắn có chút xúc động nhìn ta, chậm rãi đứng thẳng người dậy, vành tai hơi đỏ lên.
Ta tiếp tục nói:
“Không lâu nữa thánh chỉ sẽ được ban xuống. Mong Tô công t.ử sau khi trở về phủ thì sớm chuẩn bị.”
Tô Bùi Y ngơ ngác nhìn ta, một lúc lâu sau mới không dám tin mà mở miệng:
“Quận chúa... thật sự nguyện ý gả cho ta sao?”
Ta không lập tức trả lời chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Thiếu niên dung mạo thanh tú, ánh mắt trong trẻo trước mặt này vẫn chưa biết rằng hai năm sau hắn sẽ vang danh thiên hạ.
Hiện giờ, hắn chẳng qua chỉ là một kẻ xui xẻo bị phe cánh Hoàng hậu lựa chọn, thậm chí còn oan uổng hơn cả ta.
Ít nhất ta còn có Hiền Vương phủ chống lưng còn một thứ t.ử không được coi trọng như hắn, suýt nữa đã vì chuyện này mà hủy cả cuộc đời.
Nếu không phải ta chủ động đề nghị gả cho hắn, với tính cách của Hoàng bá phụ và Thái t.ử ca ca luôn thương ta.
Dù biết hắn vô tội, họ cũng sẽ không để hắn có cơ hội ngóc đầu lên trong đời này.
Nhưng ta cũng không phải người tốt bụng đến mức hy sinh bản thân vì người khác.
Nếu chỉ là vì thương cảm, ta sẽ không đem hôn sự của chính mình ra làm trò đùa, ta có suy tính riêng của mình.
Bởi vì thứ t.ử của vị Thị lang xui xẻo, nhìn qua chẳng có gì nổi bật này hai năm sau sẽ đỗ Trạng nguyên.
Sau đó bái nhập môn hạ của đương triều Nội các Thủ phụ.
Từ đó một đường thăng tiến như diều gặp gió.
Kiếp trước, khi ta lâm chung.
Chức vị của hắn tuy vẫn chỉ là Biên tu của Hàn Lâm viện nhưng từ lâu đã trở thành một nhân vật không thể xem thường trong triều đình.
Đằng sau hầu hết những đại sự trong triều đều có bóng dáng hắn tham dự.
Ngay cả khi Tạ Miện nhắc đến hắn, trong giọng nói cũng mang theo vài phần kiêng dè.
Kiếp trước hắn cả đời không thành thân.
Những bà mối đến nói chuyện hôn nhân gần như đạp vỡ ngưỡng cửa nhưng hắn một lòng dốc sức cho công vụ, tất cả đều từ chối.
Nghĩ tới đây, ta chậm rãi lên tiếng:
“Trước mắt cứ vượt qua cửa ải này đã.”
“Sau này nếu huynh có người trong lòng, chúng ta cũng có thể hòa ly...”
“Tại hạ đã sớm có người trong lòng rồi, chính là Quận chúa!”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt sáng ngời, chân thành trong trẻo, hai gò má đỏ bừng.
“Những lời Quận chúa nói trong điện về lần đầu gặp ở Quốc T.ử Giám...”
“Hôm đó ta cũng đối với Quận chúa... vừa gặp đã đem lòng yêu mến.”