Trên phượng tọa, Hoàng hậu chậm rãi lên tiếng:
“Chiêu Nghi, tấm chân tình của Tạ Chỉ huy sứ khiến ngay cả bổn cung nghe cũng cảm động. Ý con thế nào?”
Ta ngẩng đầu lên, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Hoàng hậu.
Trong đôi mắt phượng ấy ẩn giấu sự đắc ý sau khi mưu tính thành công.
Thật ra đối với bà ta, sự việc phát triển đến mức này đã đủ rồi.
Danh tiết của ta đã hủy, mối liên hôn giữa Hiền Vương phủ và phe thanh lưu cũng tuyệt đối không thể thành.
Còn cuối cùng ta gả cho ai bà ta vốn chẳng quan tâm.
Nếu tiện tay bán cho Tạ Miện một ân tình đương nhiên càng tốt hơn.
Trong điện im phăng phắc.
Tạ Miện nhìn ta, ánh mắt vẫn ôn hòa mà chuyên chú như cũ.
Hắn chậm rãi mở miệng, giọng nói trầm thấp mà nghiêm túc.
“Quận chúa, thần biết chuyện hôm nay khiến nàng phải chịu uất ức. Nhưng chỉ cần Quận chúa nguyện ý, sau này nàng vẫn có thể ở lại Hiền Vương phủ.”
Đồng t.ử ta khẽ co lại.
Câu nói này, kiếp trước hắn cũng từng nói.
Hắn mỉm cười tiếp lời:
“Thần có thể chuyển tới ở cùng Quận chúa. Quận chúa muốn làm gì, thần cũng sẽ không gò bó nàng.”
Hoàng hậu bật cười khẽ:
“Tạ Chỉ huy sứ thật sự nguyện ý vì Quận chúa mà làm đến mức này sao?”
“Thần nhất định sẽ làm được.”
Hắn nói rất nghiêm túc.
Ngay cả trong mắt mẫu phi cũng hiện lên một tia xúc động.
Ta biết hắn không nói dối.
Những chuyện này, kiếp trước hắn quả thực đều đã làm được.
Nếu là ta của kiếp trước đứng ở đây, có lẽ đã hận không thể lập tức gật đầu.
Đáng tiếc, ta đã c.h.ế.t một lần rồi.
Ta có thể chấp nhận gả cho một người không yêu ta, cũng có thể chấp nhận một người có mưu đồ với ta.
Nhưng ta không thể chấp nhận có người vừa nói yêu ta vừa đẩy ta xuống vực sâu, rồi lại khoác lên mình lớp áo của vị cứu tinh để đưa tay về phía ta.
Trong lòng vừa phẫn nộ vừa đau xót.
Ta cụp mắt xuống, cố hết sức đè nén giọng nói đang run rẩy.
“Đa tạ Tạ đại nhân đã yêu mến. Chỉ là không cần đâu.”
Tất cả mọi người đều sững sờ, ngay cả mẫu phi cũng siết c.h.ặ.t t.a.y ta dưới ống tay áo.
Tạ Miện cũng kinh ngạc nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm như mực.
Ta chậm rãi ngẩng đầu, giọng điệu bình ổn, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
“Thần nữ nguyện gả cho Tô công t.ử.”
“Xin Hoàng hậu nương nương truyền chỉ vào cung, cầu bệ hạ ban hôn cho thần nữ.”
5
Dường như bị lời thỉnh cầu của ta làm cho chấn động, giọng nói của Tạ Miện cũng hơi biến đi.
“Quận chúa, xin hãy suy nghĩ kỹ! Người thật sự nguyện ý gả cho Tô công t.ử sao? Hắn...”
“Tạ đại nhân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lạnh giọng ngắt lời hắn, Tạ Miện lập tức cứng họng.
Hắn ngẩn người nhìn ta, dường như không ngờ ta lại gọi hắn bằng giọng điệu như vậy.
Ta không dời mắt đi, l.ồ.ng n.g.ự.c từng đợt từng đợt đau nhói nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Từ khoảnh khắc hắn nhìn thấy ta nằm trên giường mà không lập tức đưa ta rời đi, cục diện ngày hôm nay đã được định sẵn rồi.
Bất kể cuối cùng ta gả cho ai, Hoàng hậu cũng sẽ đem chuyện này truyền đi khắp nơi.
Cho dù ta trong sạch, cho dù ta gả cho người khác, tin đồn ta và Tô Bùi Y từng nằm chung một giường vẫn sẽ đeo bám ta cả đời.
Trừ phi đời này ta không gả đi hoặc là gả cho Tô Bùi Y.
Đây chính là giàn lửa mà Tạ Miện đã tự tay đẩy ta lên, bây giờ hắn muốn đứng ra cầu hôn sau khi tất cả xong xuôi.
Cho rằng chỉ cần một màn thổ lộ đầy thâm tình là có thể nắm c.h.ặ.t ta trong lòng bàn tay.
Hắn cho rằng ta vẫn là Chiêu Nghi Quận chúa năm mười bảy tuổi sẽ vì một lần anh hùng cứu mỹ nhân mà rung động.
Nhưng hắn không ngờ được ta cũng đã sống lại.
Câu nói hời hợt phía sau tấm bình phong của hắn đã hủy sạch toàn bộ tình nghĩa của hai chúng ta trong kiếp trước.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta hít sâu một hơi, từng chút từng chút đè nén sự chua xót nơi l.ồ.ng n.g.ự.c xuống.
Sau đó, ta trịnh trọng hành lễ với Tạ Miện.
“Tạ đại nhân hôm nay nguyện ý đứng ra giúp đỡ, Chiêu Nghi vô cùng cảm kích.”
“Chỉ là chuyện này không liên quan đến Tạ đại nhân, không dám làm phiền đại nhân phải đ.á.n.h đổi cả hôn nhân đại sự.”
Nói đến đây, ta quay sang Hoàng hậu, giọng nói rõ ràng mà kiên định.
“Thần nữ từ lâu đã thầm sinh tình cảm với Tô công t.ử.”
“Hôm nay tuy bị kẻ gian hãm hại, nhưng may mắn thay người đó lại là Tô công t.ử.”
Lời vừa dứt, đại điện yên tĩnh đến mức càng thêm trống trải.
Ngay cả Tô Bùi Y cũng đột ngột ngẩng đầu, có phần ngỡ ngàng nhìn về phía ta.
Mà vẻ điềm tĩnh trên mặt Tạ Miện cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.
Sự chắc chắn trong mắt hắn cũng từng chút từng chút tan vỡ.
Một lát sau, hắn thậm chí quên cả lễ nghi, tiến lên nửa bước, giọng nói căng thẳng:
“Quận chúa từ khi nào đã thầm sinh tình cảm với hắn?”
Lời này vừa thốt ra, ngay cả Hoàng hậu cũng nhướng mày.
Hiển nhiên bà ta không ngờ Tạ Miện vốn luôn trầm ổn lại có thể thất thố trước mặt mọi người.
Ta chỉ khẽ cụp mắt xuống.
“Đây là chuyện riêng của thần nữ. Có lẽ không cần phải giải thích với Tạ đại nhân.”
Hàm dưới của Tạ Miện siết c.h.ặ.t, mu bàn tay đang nắm thành quyền nổi đầy gân xanh.
Hắn nhìn ta chằm chằm.
Đột nhiên ánh mắt run lên, lảo đảo lùi về sau nửa bước.
“Không... không thể nào...”
Thông minh như hắn hẳn cũng đã đoán ra Tiêu Vân đang đứng trước mặt hắn lúc này cũng là người sống lại.
Hắn sẽ cho rằng ta đang giận dỗi, trách hắn không kịp thời đưa ta đi.
Hắn sẽ không thể ngờ được, ta đã nghe thấy câu nói nhẹ như không nhưng lại cứa thẳng vào tim người ta ấy.
Trong mắt ta không chứa nổi một hạt cát, ngay cả chuyện nạp thiếp ta còn không thể chấp nhận thì làm sao có thể chịu được việc hắn lợi dụng danh tiếng của ta để tính kế ta?
Chẳng phải hắn oán ta sao?
Kiếp này, ta sẽ khiến hắn ngay cả cơ hội để oán trách cũng không có.