Cố Nhân Ngủ Yên

Chương 7



“Được. Nếu đã như vậy... ta sẽ giải quyết Tô Bùi Y.”

 

Tim ta lập tức trầm xuống, hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

 

Hắn đã buông tay khỏi cửa sổ xe, trong đáy mắt hiện lên ánh sáng âm u lạnh lẽo.

 

“Tô Bùi Y hiện giờ chẳng qua chỉ là một thứ t.ử, ta có một vạn cách khiến hắn biến mất khỏi thế gian này.”

 

“Đây là nàng ép ta, Vân Nhi.”

 

Nói xong hắn xoay người lên ngựa, biến mất trong màn sương đêm.

 

Ta siết c.h.ặ.t bàn tay giấu trong tay áo, toàn thân run rẩy.

 

Bởi vì ta biết hắn làm được.

 

Hắn là Tạ Miện khiến người người nghe tên đã sợ mất mật, hắn thật sự làm được.

 

Đêm hôm đó, Hiền Vương phủ đèn đuốc sáng trưng.

 

8

 

Phụ vương sau khi biết được toàn bộ sự việc, sắc mặt càng lúc càng trầm xuống.

 

“Khốn kiếp!”

 

Ta sợ đến mức toàn thân run lên, rụt rè ngẩng đầu nhìn.

 

Đến lúc ấy mới biết người không phải đang mắng ta mà là đang mắng Tạ Miện.

 

“Bổn vương đã sớm nói rồi, tên Tạ Miện này âm hiểm độc ác, tuyệt đối không phải hạng người lương thiện!”

 

“Chuyện con bị hạ t.h.u.ố.c, phụ vương sẽ điều tra đến cùng. Nhưng muốn lật đổ Hoàng hậu vẫn phải chờ thời cơ.”

 

Ta không kể cho phụ vương nghe những dây dưa ở kiếp trước.

 

Chỉ nói rằng mình đã từ chối Tạ Miện trước mặt Hoàng hậu, trên đường trở về còn bị hắn uy h.i.ế.p.

 

Phụ vương đi đi lại lại trong phòng.

 

“Còn về phía Tô gia... tuy là chuyện ngoài ý muốn, nhưng Tô Thị lang chức quan không cao, lại nổi tiếng thanh liêm chính trực.”

 

“Chỉ là Tô Bùi Y... thứ t.ử thì thứ t.ử vậy.”

 

“Sau này có Hiền Vương phủ chống lưng, sẽ không ai dám coi thường hắn.”

 

“Chỉ cần hắn thi đỗ tiến sĩ, dù có là người đứng cuối bảng, bổn vương cũng có thể nâng đỡ đống bùn nhão đó lên tường.”

 

Ta âm thầm lẩm bẩm trong lòng.

 

Phụ vương thật uy vũ bá khí, chỉ là Tô Bùi Y đâu phải bùn nhão người ta là Trạng nguyên đấy.

 

Nhưng có một phụ vương như vậy ở bên cạnh, thật sự khiến người ta cảm thấy an tâm.

 

Chẳng trách kiếp trước ta có thể nghênh ngang tung hoành khắp phủ Ứng Thiên.

 

Phụ vương đột nhiên dừng bước trong phòng.

 

“Điều quan trọng nhất lúc này là giữ được mạng cho tên tiểu t.ử đó.”

 

Nói xong, người đã xoay người đi về phía giá áo, bắt đầu thay triều phục.

 

Ta cũng không gọi nha hoàn, tự mình nhanh nhẹn giúp phụ vương mặc triều phục.

 

“Thánh chỉ ban hôn thông thường sẽ không kịp.”

 

“Theo quy củ, phải qua Bộ Lễ kiểm tra, soạn chỉ, phê son, đóng ấn. Nhanh nhất cũng mất ba ngày.”

 

Ta vừa giúp phụ vương thắt đai ngọc vừa tiếp lời:

 

“Ba ngày đủ để Tạ Miện làm rất nhiều chuyện. Cho nên nhất định phải xin Hoàng bá phụ hạ chỉ ngay trong đêm nay.”

 

Phụ vương mặc xong triều phục, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng ta.

 

“Đừng sợ. Phụ vương của con vẫn còn sống đây, trời có sập cũng không đến lượt con gánh.”

 

Sống mũi ta cay xè, nước mắt suýt nữa đã rơi xuống.

 

Ta vội vàng quay mặt đi.

 

Phụ vương của ta chỉ còn chưa đến năm năm nữa là sẽ qua đời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đêm hôm đó, giữa lúc đêm khuya.

 

Đích thân Chưởng ấn Tư Lễ Giám nâng thánh chỉ rời khỏi hoàng cung, suốt đường phi ngựa không ngừng nghỉ.

 

Đầu tiên đến Hiền Vương phủ, sau đó đến Tô phủ.

 

Sáng sớm hôm sau, tin tức đã truyền khắp phủ Ứng Thiên.

 

Không ai ngờ rằng hôn sự kéo dài nhiều năm vẫn chưa quyết định của Chiêu Nghi Quận chúa cuối cùng lại rơi vào tay một thứ t.ử.

 

Trên triều đình, ai nấy đều chúc mừng Tô Thị lang.

 

Tô Thị lang vừa mừng vừa sợ.

 

Nằm mơ ông cũng không nghĩ tới thứ t.ử của mình lại có thể trèo cao được mối hôn sự này.

 

Càng không nghĩ tới, đêm qua vừa qua giờ Tý thánh chỉ ban hôn đã được đưa tới Tô phủ.

 

Tuy trước đó có sóng gió ở yến tiệc ngắm hoa nhưng giờ thánh chỉ đã được ban xuống hai nhà chính thức kết thành thông gia, đương nhiên cũng chẳng còn ai thiếu tinh ý mà nhắc lại chuyện cũ.

 

Chỉ có Tạ Miện đứng lẻ loi ở hàng đầu các võ quan, gương mặt không biểu cảm, không nói một lời.

 

Đôi mắt trầm lặng nhìn về phía trước, nghe những tiếng chúc mừng vang lên không dứt xung quanh, bàn tay buông bên người siết c.h.ặ.t đến mức gân xanh nổi đầy.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tối hôm qua, ngay khi thánh chỉ rời khỏi hoàng cung, Cẩm Y Vệ đã lập tức nhận được tin tức nhưng biết thì sao chứ?

 

Đó là thánh chỉ đích thân bệ hạ ban xuống, ai dám ngăn cản?

 

Tạ Miện chẳng qua chỉ là một con ch.ó mà Hoàng đế nuôi dưỡng.

 

Nhìn thì có vẻ quyền thế ngập trời nhưng thật ra lại chẳng thể tự quyết định điều gì.

 

Phụ vương ta đi đến trước mặt hắn mỉm cười cất lời mời:

 

“Tạ Chỉ huy sứ, ba tháng nữa tiểu nữ thành hôn. Đến lúc đó nhất định phải tới uống một chén rượu mừng nhé.”

 

Tạ Miện trầm mặc trong chốc lát, dường như đã nghiến nát cả hàm răng nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi chắp tay.

 

“Được Vương gia mời, thần... nhất định sẽ tới.”

 

9

 

Nửa tháng trôi qua, ta rất ít khi ra ngoài, một lòng chờ ngày xuất giá.

 

Những lời đồn đãi trong phủ Ứng Thiên cũng dần lắng xuống.

 

Dù sao thánh chỉ đã ban, ai còn dám bám mãi lấy mà bàn tán nữa.

 

Hôm nay là lễ tế ở Thái Miếu, toàn bộ hoàng thất tông thân đều có mặt.

 

Nghi thức tế lễ vô cùng phức tạp.

 

Đợi đến khi mọi việc kết thúc thì đã gần quá trưa, mọi người lần lượt tản đi nghỉ ngơi.

 

Ta cùng nha hoàn ngồi dưới hành lang, đón làn gió mát.

 

Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.

 

Thậm chí ta không cần quay đầu lại cũng biết người tới là ai.

 

Công tác bảo vệ trong lễ tế đều do Cẩm Y Vệ phụ trách.

 

Người có thể xuất hiện ở đây chỉ có Cẩm Y Vệ Chỉ huy sứ.

 

Quả nhiên, giọng nói quen thuộc vang lên, mang theo vài phần khàn khàn.

 

“Vân Nhi.”

 

Ta nhắm mắt lại, không quay người, chỉ phất tay bảo nha hoàn lui sang một bên chờ đợi.

 

Ánh mắt của Tạ Miện như có thực thể, rơi lên tấm lưng ta, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c ta ngột ngạt khó chịu.

 

Rất lâu sau, hắn lại thấp giọng nói:

 

“Vân Nhi, ta không ngờ nàng lại xin thánh chỉ ban hôn ngay trong đêm.”

 

Cuối cùng ta cũng quay người lại, ánh mắt lạnh nhạt.

 

“Chẳng phải đều nhờ Tạ đại nhân sao? Nếu không có ngài, ta cũng chẳng vội đến vậy.”

 

Ba chữ “Tạ đại nhân” như một mũi d.a.o đ.â.m vào hắn.