Cố Nhân Ngủ Yên

Chương 8



Ánh mắt hắn khẽ run, bước lên một bước giọng nói khô khốc.

 

“Đêm đó ta chỉ muốn dọa nàng thôi. Ta sẽ không thật sự làm gì Tô Bùi Y. Ta biết hắn là rường cột của quốc gia...”

 

“Vậy nếu hắn chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, ngươi có thể tùy tiện hại hắn sao?”

 

Sắc mặt Tạ Miện trắng bệch, trong mắt đầy vẻ tổn thương.

 

“Không phải… Vân Nhi, ta chỉ muốn nàng nghe lời hơn một chút. Vì sao nàng lại nói chuyện với ta như vậy? Kiếp trước nàng đâu có đối xử với ta thế này.”

 

Ta nhìn hắn chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi vì thế ta trực tiếp đứng dậy.

 

“Tạ đại nhân. Ta đã có hôn ước, không tiện nói chuyện riêng với ngoại nam quá lâu. Xin cáo từ.”

 

Nói xong ta xoay người định rời đi nhưng ngay giây tiếp theo giọng Tạ Miện đột nhiên lạnh xuống.

 

“Có phải nàng biết hắn sẽ đỗ Trạng nguyên, nên sống lại một lần mới chọn hắn không?”

 

Bước chân ta khựng lại.

 

Ta nhìn chằm chằm vào hắn chỉ cảm thấy mọi chuyện thật hoang đường và nực cười.

 

Hắn mặc kệ ta nằm trên giường của một nam nhân khác vậy mà còn có thể đường hoàng suy đoán rằng ta sớm đã có lòng riêng.

 

Ta bật cười thành tiếng.

 

“Tạ Miện. Hiện giờ ta muốn gả cho hắn, chẳng phải đều nhờ ngươi ban cho sao?”

 

“Nhưng ngươi nói cũng đúng, hắn vừa yêu mến ta, lại còn có thể đỗ Trạng nguyên.”

 

“Một thiếu niên tuấn tú như vậy, vì sao ta không thể gả?”

 

Tạ Miện tức giận đến cực điểm, một quyền hung hăng đập lên cây cột bên cạnh.

 

“Nhưng hắn không xứng với nàng! Hắn có thể lập thệ cả đời không nạp thiếp, chỉ giữ một mình nàng không?”

 

“Hắn có thể bỏ qua thể diện nam nhân, chấp nhận để nàng tiếp tục ở Vương phủ sau khi thành thân không? Chút tình cảm nực cười của hắn, sao có thể so với tình yêu ta dành cho nàng!”

 

“Thế tình yêu của ngươi là trơ mắt nhìn ta thân bại danh liệt, bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ sao?”

 

“Nếu tình yêu của ngươi là như vậy, thì lời thề của ngươi chỉ khiến ta cảm thấy ghê tởm và sợ hãi!”

 

Rốt cuộc hắn lấy tư cách gì để nói Tô Bùi Y không xứng với ta?

 

Ánh mắt ta lạnh như băng.

 

“Hắn có xứng hay không không tới lượt ngươi bình phẩm.”

 

“Ngươi lấy lập trường gì để nói những lời ấy? Chẳng qua chỉ là một con ch.ó săn của hoạn quan mà thôi.”

 

Lời vừa dứt, cả người Tạ Miện cứng đờ.

 

Máu trên mặt lập tức rút sạch, giống như bị người ta đ.â.m thẳng một d.a.o vào n.g.ự.c.

 

Chúng ta từng làm phu thê một đời, ta đương nhiên biết hắn hận điều gì nhất.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn hận nhất là người khác bàn tán về xuất thân của mình.

 

Kiếp trước, trong mọi trường hợp, ta luôn bảo vệ hắn, luôn đứng về phía hắn.

 

Mà bây giờ, câu nói tổn thương nhất ấy lại do chính miệng ta thốt ra.

 

Hắn thất thần nhìn ta, hô hấp ngày càng nặng nề, khóe mắt cũng dần đỏ lên.

 

Rất lâu sau, hắn cười t.h.ả.m một tiếng, giọng nói nghẹn lại.

 

“Con ch.ó săn của hoạn quan… thì ra trong mắt nàng, hiện giờ ta chỉ là một con ch.ó săn của hoạn quan.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hắn nhìn ta chằm chằm, trong mắt tràn ngập đau khổ.

 

“Ta thừa nhận hành động ngày đó quả thực đã khiến danh tiếng của nàng bị tổn hại, khiến nàng chịu uất ức.”

 

“Nhưng sau khi chúng ta thành thân, những lời đồn ấy sớm muộn cũng sẽ lắng xuống, chúng ta sẽ sống hạnh phúc như kiếp trước. Nàng thật sự không chịu nổi chút tủi nhục nhất thời đó sao?”

 

“Kiếp trước chúng ta đồng cam cộng khổ, ân ái hơn mười năm, còn có Túc Nhi. Chẳng lẽ nàng không hề nhớ nhung chút nào sao?”

 

“Kiếp trước ta chưa từng phản bội nàng, nàng muốn làm gì ta cũng chiều theo. Ta cũng chưa từng ngăn cản nàng xử lý chuyện của Đế Thính. Ta làm như vậy còn chưa đủ tốt sao?”

 

“Vậy tại sao nàng vẫn không chịu giao Đế Thính cho ta? Nếu không phải nàng quá nhẫn tâm, ta sao phải dùng đến hạ sách này?”

 

Lửa giận trong n.g.ự.c ta bùng lên dữ dội.

 

Cho tới tận bây giờ, hắn vẫn cho rằng bản thân không hề sai.

 

Chỉ vì ta không giao Đế Thính cho hắn cho nên hắn mới muốn tính kế ta.

 

Thậm chí còn dùng danh tiết quan trọng nhất của một nữ t.ử để hủy hoại ta, để chèn ép ta, khiến ta ngoài việc dựa dẫm vào hắn thì không còn con đường nào khác.

 

Ta tức đến phát run, giọng nói lạnh như băng.

 

“Kiếp trước ngươi đã quyền thế ngập trời, nắm giữ Cẩm Y Vệ, giữ chức Tả Đô đốc Hậu quân Đô đốc phủ, là đương triều nghi tân vậy mà ngươi vẫn không thỏa mãn.”

 

“Bề ngoài giả vờ chẳng hề để tâm nhưng lòng tham lại không đáy!”

 

“Ý nghĩa tồn tại của Đế Thính vốn là giám sát và kiềm chế. Nếu ngay cả Đế Thính cũng rơi vào tay ngươi, ai sẽ kiềm chế ngươi ? Ai biết ngươi sẽ làm ra chuyện gì? Ngươi muốn thiên hạ đại loạn sao?!”

 

Trước những lời chất vấn của ta, Tạ Miện im lặng.

 

Một lúc sau, hắn chậm rãi ngẩng mắt lên, đôi mắt ấy sâu đến đáng sợ.

 

“Thiên hạ đại loạn thì sao?”

 

Toàn thân ta chấn động bất giác lùi lại hai bước nhưng hắn lại từng bước ép tới,ngiọng nói trầm thấp mà điên cuồng.

 

“Thiên hạ đại loạn thì sao? Nàng vẫn sẽ mãi là thê t.ử của ta. Nàng có gì phải lo lắng?”

 

Điên rồi, Tạ Miện hoàn toàn điên rồi.

 

Ta chưa từng nghĩ dã tâm của hắn lại lớn đến mức này!

 

“Bọn họ có thể ngồi lên vị trí đó, vì sao ta lại không thể? Chỉ vì ta là dưỡng t.ử của hoạn quan sao? Tại sao?”

 

Hắn đột nhiên nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, kéo ta sát vào người mình.

 

Chát—

 

Tiếng tát vang lên giòn giã trong hành lang vắng vẻ đặc biệt ch.ói tai.

 

Gương mặt Tạ Miện bị đ.á.n.h nghiêng sang một bên, ngay cả ta cũng chưa kịp phản ứng.

 

Lòng bàn tay nóng rát đau đớn mà Tạ Miện cứ đứng yên như vậy rất lâu cũng không động đậy.

 

Ta nhân cơ hội lùi liên tiếp mấy bước kéo giãn khoảng cách với hắn giống như đang tránh né hồng thủy mãnh thú.

 

Cảnh tượng ấy lọt vào mắt Tạ Miện.

 

Khóe mắt hắn lập tức đỏ bừng, sự điên cuồng và cố chấp trong mắt phút chốc tan biến thay vào đó là một nỗi đau gần như tan vỡ.

 

“Vân Nhi...”

 

Giọng hắn khẽ run.

 

“Nàng sợ ta sao?”