Phụ thân ta là người giàu có nhất Đại Chu, dưới gối chỉ có mình ta là nữ nhi.
Để bảo vệ ta, ông chuẩn bị cho ta một khoản của hồi môn kếch xù rồi gả vào Hầu phủ.
Ngày định thân, ta nằm mộng.
Trong mộng, Hầu phủ khinh thường ta xuất thân thương hộ. Tiểu Hầu gia một lòng sủng ái biểu muội tài nữ.
Sau khi phụ thân qua đời, của hồi môn của ta bị bọn họ xâm chiếm sạch sẽ.
Để nâng biểu muội lên làm chính thê, Tiểu Hầu gia còn mua chuộc bà đỡ, nhân lúc ta sinh con mà ra tay sát hại.
Sau khi ta tỉnh mộng, Tiểu Hầu gia liền dẫn theo biểu muội bước vào tiệm trang sức của nhà ta.
Hắn ngẩng cao đầu nói:
“Nàng đã sắp gả vào Hầu phủ, thì đừng mang theo mùi tiền đầy người nữa. Hầu phủ chúng ta không mất nổi thể diện đó.”
“Hãy tặng cửa tiệm này cho biểu muội đi, coi như quà gặp mặt của trưởng tẩu dành cho nàng ấy.”
Nhìn bộ dạng vênh váo tự đắc của hắn, ta cười lạnh một tiếng.
Quay đầu liền sai quản gia đuổi hắn ra ngoài.
“Loại sa cơ thất thế gì thế này, còn chưa thành thân đã nhòm ngó của hồi môn của con dâu?”
“Cái gọi là cao môn Hầu phủ còn chẳng hiểu quy củ bằng một hộ nông dân ở trang t.ử!”
1
“Tiểu thư, mau tỉnh dậy đi, Tống tiểu Hầu gia tới rồi.”
Ta ngẩn người trong chốc lát rồi bị Tiểu Thúy lay tỉnh.
Nhìn vẻ mặt sốt ruột của nàng ấy, ta thất thần hồi lâu.
Còn chưa kịp lên tiếng, dưới lầu đã vang lên tiếng cãi vã.
Ta đưa tay véo mạnh vào cánh tay mình. Cơn đau nhói truyền tới, lúc ấy trái tim đang treo lơ lửng mới như thực sự trở về vị trí.
Dưới lầu, Thế t.ử phủ Vĩnh Ninh hầu là Tống Minh Dương đang dẫn theo Từ Như Ý đứng giữa đại sảnh, vênh váo sai khiến chưởng quỹ nhà ta.
“Như Ý thích cây trâm ngọc này, vậy thì tặng cho nàng ấy đi. Một kẻ hạ nhân như ngươi có tư cách xen vào sao?”
Chưởng quỹ không dám nhiều lời.
Dù sao Tống Minh Dương vừa mới định thân với ta, là cô gia tương lai của gia chủ.
Ông chỉ có thể kiên nhẫn giải thích:
“Cây trâm này không bán. Đây là vật đông gia vất vả tìm được để thêm vào của hồi môn cho tiểu thư. Tiểu nhân không dám tự ý quyết định, xin ngài đừng làm khó tiểu nhân.”
Từ Như Ý dịu dàng lên tiếng:
“Biểu ca, nếu đã vậy thì muội không cần nữa. Như Ý sao có thể lấy vật mà Cố cô nương yêu thích chứ?”
Nàng ta ngước mắt lên đầy tao nhã.
Đôi mắt long lanh như chứa nước, giọng nói trong trẻo dịu dàng.
Nhìn thấy vậy, trên mặt Tống Minh Dương lập tức hiện lên vẻ thương xót.
“Cố Thời Nguyệt chẳng qua chỉ là nữ nhi thương hộ, sao xứng với cây trâm của Lý đại gia?”
Hắn lạnh lùng nhìn chưởng quỹ.
“Cứ gói lại cho Như Ý là được. Có chuyện gì thì bảo nàng ta tự đến tìm Tống Minh Dương ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Hầu phủ đâu phải hạng tiểu môn hộ. Một nữ nhi thương hộ như nàng ta có thể định thân với ta đã là trèo cao rồi. Chẳng lẽ còn muốn mang theo cái mùi tiền đó gả vào Hầu phủ hay sao?”
Tiểu Thúy đứng phía sau ta, tức giận đến mức mặt đỏ bừng.
Nàng hạ giọng nói:
“Tiểu Hầu gia sao lại không hiểu chuyện như vậy chứ?!”
Nhưng ta chẳng còn tâm trạng để tức giận.
Chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Bởi vì vừa rồi, ta đã thấy một giấc mộng.
Trong mộng, Tống Minh Dương cũng từng nói những lời y hệt như vậy.
Không chỉ thế.
Trong mộng, ta nhẫn nhịn nuốt giận, đem cây trâm ấy tặng cho Từ Như Ý.
Không lâu sau, ta gả cho Tống Minh Dương theo đúng hôn ước.
Nhưng Hầu phủ vẫn luôn khinh thường xuất thân thương hộ của ta.
Sau lưng thì tiêu tiền từ của hồi môn của ta, ngoài mặt lại chê bai ta đầy mùi tiền.
Về sau, phụ thân qua đời.
Hầu phủ chiếm đoạt toàn bộ gia sản của ta.
Tống Minh Dương còn cưới Từ Như Ý làm bình thê.
Thậm chí đến lúc ta sinh con, hắn còn ra tay sát hại ta.
Bản thân ta đã bị giấc mộng ấy dọa cho không nhẹ.
Không ngờ sau khi tỉnh lại, lại tận mắt nhìn thấy mọi chuyện diễn ra giống hệt trong mộng.
Lẽ nào…giấc mộng ấy là một điềm báo?
Phụ thân ta là người giàu có nhất Đại Chu, nhưng dưới gối chỉ có một mình ta là nữ nhi.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ông yêu thương, cưng chiều ta hết mực, luôn lo sau khi mình trăm tuổi, ta sẽ không nơi nương tựa.
Vì vậy, ông lấy gia tài vạn quan làm vốn, tìm cho ta một mối hôn sự tốt đẹp.
Vĩnh Ninh hầu phủ là thế gia huân quý.
Xét về thân phận, một nữ nhi thương hộ như ta vốn không với tới được.
Nhưng bên trong Hầu phủ đã sớm trống rỗng.
Tống Minh Dương không giỏi dụng binh, không thể kế thừa vị trí của lão Hầu gia.
Để duy trì chi tiêu của mấy trăm nhân khẩu trong phủ, bọn họ chỉ có thể nghĩ ra hạ sách này, đó là định thân với ta.
Gia nghiệp của phụ thân ta sẽ thuận lý thành chương thuộc về Hầu phủ, giúp bọn họ giải quyết tình thế cấp bách.
Còn ta cũng được gả vào danh môn vọng tộc, từ đó cả đời có chỗ dựa.
Phụ thân thật lòng tính toán cho ta.
Nhưng ông không ngờ rằng Hầu phủ lại vong ân phụ nghĩa.
Tiêu tiền của nhà ta, nhưng lại không muốn đối xử t.ử tế với ta.
Thậm chí còn xem ta là nỗi nhục của bọn họ.