Phụ thân ta là người giàu có nhất Đại Chu, dưới gối chỉ có mình ta là nữ nhi.
Để bảo vệ ta, ông chuẩn bị cho ta một khoản của hồi môn kếch xù rồi gả vào Hầu phủ.
Ngày định thân, ta nằm mộng.
Trong mộng, Hầu phủ khinh thường ta xuất thân thương hộ. Tiểu Hầu gia một lòng sủng ái biểu muội tài nữ.
Sau khi phụ thân qua đời, của hồi môn của ta bị bọn họ xâm chiếm sạch sẽ.
Để nâng biểu muội lên làm chính thê, Tiểu Hầu gia còn mua chuộc bà đỡ, nhân lúc ta sinh con mà ra tay sát hại.
Sau khi ta tỉnh mộng, Tiểu Hầu gia liền dẫn theo biểu muội bước vào tiệm trang sức của nhà ta.
Hắn ngẩng cao đầu nói:
“Nàng đã sắp gả vào Hầu phủ, thì đừng mang theo mùi tiền đầy người nữa. Hầu phủ chúng ta không mất nổi thể diện đó.”
“Hãy tặng cửa tiệm này cho biểu muội đi, coi như quà gặp mặt của trưởng tẩu dành cho nàng ấy.”
Nhìn bộ dạng vênh váo tự đắc của hắn, ta cười lạnh một tiếng.
Quay đầu liền sai quản gia đuổi hắn ra ngoài.
“Loại sa cơ thất thế gì thế này, còn chưa thành thân đã nhòm ngó của hồi môn của con dâu?”
“Cái gọi là cao môn Hầu phủ còn chẳng hiểu quy củ bằng một hộ nông dân ở trang t.ử!”