Cố Thời Nguyệt

Chương 3



 

Mọi người vừa được xem trò vui, lại còn được lợi.

 

Ai nấy đều vui vẻ hơn hẳn, lập tức bắt đầu chọn mua trang sức.

 

Ngày hôm sau, chuyện này đã truyền khắp Đế Kinh.

 

Có điều những người truyền tin đều ít nhiều được hưởng lợi từ cửa tiệm nhà ta.

 

Vì thế phần lớn dư luận đều chỉ trích Hầu phủ ỷ thế h.i.ế.p người, hoàn toàn không biết quy củ.

 

Còn ta ở trong phủ đợi suốt ba ngày.

 

Vậy mà vẫn không thấy người của Hầu phủ đến từ hôn.

 

Phụ thân mặt đầy lo lắng.

 

“Con gái ngoan, chuyện này phải làm sao đây?”

 

“Nếu Hầu phủ từ hôn, sau này con càng khó tìm được mối hôn sự tốt.”

 

Đó cũng chính là tính toán của Hầu phủ.

 

Người đời vốn khắt khe với nữ t.ử.

 

Nếu bị từ hôn, Tống Minh Dương vẫn có thể tiếp tục định thân với người khác.

 

Nhưng thanh danh của ta chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

 

Hiện giờ bọn họ đã mất mặt lớn.

 

Tống Minh Dương cũng đã buông lời tuyệt tình nhưng lại không nỡ bỏ khối gia sản của nhà ta.

 

Cho nên chỉ có thể kéo dài, chờ phụ thân dẫn ta đến cửa nhận lỗi.

 

Dù sao một khi bị Hầu phủ từ hôn, ta gần như không còn cơ hội bước chân vào danh môn nữa.

 

Nếu không có giấc mộng kia, có lẽ ta cũng sẽ giống phụ thân, buồn bã nhẫn nhịn.

 

Nhưng hiện giờ…

 

Cho dù Hầu phủ không từ hôn, ta cũng tuyệt đối không tiếp tục hôn ước này.

 

Tống gia tự xưng là thế gia vọng tộc.

 

Nhưng bên trong lại dơ bẩn mục nát.

 

Cả nhà đều là lũ sói lang lòng dạ độc ác.

 

Gả vào đó, ta sẽ không có kết cục tốt.

 

“Phụ thân, nữ nhi không muốn gả cho Tống Minh Dương.”

 

Phụ thân thở dài.

 

“Con không gả cho một người tốt, sau này ai bảo vệ được gia nghiệp này đây?”

 

“Thời Nguyệt, rồi sẽ có ngày phụ thân phải đi gặp mẫu thân con.”

 

“Đến lúc đó chỉ còn một mình con, nếu có kẻ nhòm ngó gia sản thì phải làm sao?”

 

“Phụ thân, chẳng lẽ Tống gia sẽ không nhòm ngó gia sản của con sao?”

 

Phụ thân khựng lại.

 

“Dù sao Hầu phủ cũng là danh môn vọng tộc.”

 

“Con gả vào đó sẽ là Thế t.ử phu nhân.”

 

“Sau này sinh con rồi, thân phận cũng khác trước, không còn là nữ nhi thương hộ nữa.”

 

Ta lắc đầu.

 

“Chính những nhà quyền quý ấy mới là nơi ăn thịt người không nhả xương.”

 

“Hơn nữa…”

 

Ta ngẩng đầu nhìn phụ thân.

 

“Nữ nhi gả đến nhà ai, sao có thể thoải mái bằng ở chính nhà mình?”

 

“Nếu phụ thân có thể chăm sóc con cả đời thì tốt.”

 

“Nhưng sau khi phụ thân trăm tuổi, con phải làm sao đây?”

 

“Chẳng lẽ con không thể tiếp quản gia nghiệp của người sao?”

 

“Con là nữ nhi, sao chịu nổi khổ cực đó?”

 

“Gả chồng chẳng phải còn khổ hơn sao?”

 

Ta c.ắ.n môi rồi kể hết giấc mộng kia cho phụ thân nghe.

 

“Phụ thân, Tống Minh Dương không phải lương phối.”

 

“Nữ nhi thà cả đời không gả, tự mình quản lý gia nghiệp của người.”

 

“Hơn nữa, bản lĩnh của nữ nhi đều do chính tay người dạy.”

 

“Trên đời này, nói đến đạo kinh doanh, có mấy ai hơn được con?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nghe xong, sắc mặt phụ thân lập tức thay đổi.

 

Vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.

 

Ông một lòng muốn tìm cho ta nơi nương tựa tốt.

 

Nghe những lời ấy, đương nhiên không còn muốn kết thân với Hầu phủ nữa.

 

“Để phụ thân suy nghĩ kỹ đã.”

 

“Ngày mai, ta sẽ đến Hầu phủ từ hôn.”

 



 

Để buộc Hầu phủ phải đồng ý từ hôn, phụ thân mang theo sính lễ của Hầu phủ, gióng trống khua chiêng đến trước cổng Hầu phủ rồi quỳ xuống xin hủy hôn.

 

“Hôn sự vốn là chuyện kết giao hai họ.”

 

“Tiểu Hầu gia đã không thích tiểu nữ, vậy cuộc hôn sự này thôi bỏ đi.”

 

Trước cổng tụ tập rất đông người xem náo nhiệt.

 

Cho dù Hầu phủ quyền thế đến đâu cũng không thể mất nổi thể diện này.

 

Hầu phu nhân tức giận đến run người, xé nát hôn thư ngay tại chỗ.

 

“Nữ nhi thương hộ quả nhiên thấp hèn vô sỉ!”

 

Mấy người làm trong cửa hàng nhà ta giả làm người xem náo nhiệt, lập tức lớn tiếng hô lên:

 

“Hầu phủ đúng là không biết xấu hổ!”

 

“Đúng vậy! Người ta còn chưa qua cửa mà đã nhòm ngó của hồi môn. Ngay cả dân thường chúng ta cũng không làm thế.”

 

“Hôm đó ta có mặt ở hiện trường đấy. Tiểu Hầu gia và vị biểu tiểu thư kia tình tứ vô cùng.”

 

“Nếu là con gái nhà ta, ta cũng nhất định từ hôn.”

 

Những người vốn đã nghe tin đồn trước đó cũng liên tiếp phụ họa.

 

Hầu phu nhân tức đến mức suýt ngất xỉu.

 

Bà ta định sai người đuổi đám đông đi.

 

Nhưng trong đám người lại có không ít kẻ du côn lưu manh.

 

Hễ thấy hộ vệ tiến lên là lập tức gào to:

 

“Vĩnh Ninh hầu phủ g.i.ế.c người rồi!”

 

Cảnh tượng càng thêm hỗn loạn, khó coi.

 

Cuối cùng Hầu phủ chỉ có thể nuốt nhục đóng c.h.ặ.t cổng lớn, không dám ló mặt ra ngoài.

 

Nhà ta tuy không cao quý bằng Hầu phủ.

 

Nhưng nhà ta có tiền.

 

Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ cùng cách tiêu tiền như nước của phụ thân, câu chuyện giữa Tống Minh Dương và Từ Như Ý nhanh ch.óng truyền khắp Đại Giang Nam Bắc.

 

Vốn dĩ Hầu phủ muốn khiến ta khó lấy chồng.

 

Nào ngờ cuối cùng lại thành các cô nương nhà lành đều không muốn cân nhắc về Tống Minh Dương nữa.

 

Một hôm, khi ta đi kiểm tra cửa tiệm, vừa khéo gặp Tống Minh Dương đang mượn rượu giải sầu.

 

Ánh mắt hắn nhìn ta như nhìn kẻ thù g.i.ế.c cha, âm trầm đáng sợ.

 

Lúc lướt qua nhau, hắn lạnh lùng nói:

 

“Rồi sẽ có ngày nàng khóc lóc cầu xin ta.”

 

Ta khẽ cười khẩy.

 

“Thế t.ử nhớ trả tiền rượu đấy.”

 

Hắn phất tay áo bỏ đi.

 

Nhưng ánh mắt âm độc vừa rồi của hắn lại khiến ta ghi nhớ trong lòng.

 

Hiện giờ Hầu phủ thu không đủ chi.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Dù đã từ hôn, cũng khó đảm bảo bọn họ không còn tính toán gì khác để chiếm đoạt gia sản nhà ta.

 

Ta cầm chén trà, âm thầm suy nghĩ.

 

Thời buổi này, chỉ có tiền thôi vẫn chưa đủ.

 

Nhà ta tuy giàu có vô cùng, nhưng lại không có năng lực tự bảo vệ mình.

 

Tiền và quyền.

 

Giàu có và phú quý.

 

Nếu Tống gia quyết tâm giăng bẫy hãm hại ta, chưa chắc sẽ không thành công.

 

Ta vẫn phải tìm một chỗ dựa đủ đáng tin, như vậy mới giữ nổi gia sản khổng lồ này.