Cổ Tích Xa Cách

Chương 22: Anh không cần em làm gì vì anh cả



Đúng như Chu Hoài Sinh đã nói, quả thực là hưởng ké phúc của cô.

Bữa trưa phong phú hơn bao giờ hết, hoành tráng hơn so với những lần anh về nhà trước đây. Ngay cả bà nội Chu, người có số lần xuống bếp chỉ đếm trên đầu ngón tay suốt mấy chục năm, cũng dậy sớm nấu nướng. Dù ở nông thôn không thuận tiện bằng thành phố nhưng đôi vợ chồng già đã cố gắng hết sức để khiến cô cảm thấy mình được họ yêu thương.

Đến mức khi ngồi xuống, Ôn Xu Nghi vẫn có chút ngượng ngùng thậm chí còn muốn nói “người một nhà không cần khách sáo như vậy” nhưng khi nhìn thấy ông bà nội bận rộn và bàn ăn đầy món ngon, cô vẫn là không nói ra, lại cảm thấy bản thân chỉ ngồi một bên nhìn thì không tốt lắm nên định giúp ông bà bưng bát đĩa lên bàn, nhưng vừa đứng dậy đã bị bà nội Chu cưỡng ép ngồi xuống ghế.

“Xu Nghi, cháu không cần làm gì cả cứ để Hoài Sinh làm, về nhà cứ nghỉ ngơi, còn lại cứ giao cho đàn ông bọn họ.”

Trước khi lấy chồng, bà nội Chu là con gái duy nhất trong nhà, luôn được mọi người yêu quý, sau khi lấy chồng bà cũng chưa từng vào bếp. Bà xuất thân từ một gia đình hành nghề y học cổ truyền, tâm sự nghiệp rất lớn, vẫn luôn làm việc trong bệnh viện cho đến phút cuối cùng trước khi nghỉ hưu. Có lẽ là vì bà không bao giờ phải bận tâm việc nhà nên trông không giống như người sắp bảy mươi tuổi, đặc biệt là đôi bàn tay được bảo dưỡng tốt, tinh thần thoải mái tướng mạo và thậm chí cả tâm lý của bà đều rất trẻ trung.

Bà đã thích Ôn Xu Nghi từ trước, thấy con bé này rất thông minh, chỉ là gia cảnh hơi đơn chiếc. Nếu không phải trải qua thăng trầm của cuộc sống quá sớm và lớn lên dưới sự che chở, thì con bé sẽ hoạt bát hơn bây giờ rất nhiều.

“Hoài Sinh nói với chúng ta, bây giờ khẩu vị của cháu đã khác, bà với ông nội cháu không biết món chúng ta nấu có hợp khẩu vị của cháu không, cháu ăn nhiều một chút, con gái gầy quá sẽ bị bệnh đó.”

Món ăn cuối cùng đã được dọn lên bàn, bà nội Chu cũng nhân cơ hội ngồi cạnh Ôn Xu Nghi, y thuật của bà cao, tứ chuẩn* chỉ cần bước đầu tiên là có thể nhìn thấu tâm tình rất phức tạp của cô, khẩu vị bình thường, nghĩ đến bây giờ mẹ cô đang ốm, bà cũng không nghi ngờ còn nguyên nhân gì nữa.

*Tứ Chẩn là bốn phương pháp để khám bệnh của y học cổ truyền gồm: Nhìn (vọng chẩn), nghe ngửi (văn chẩn), hỏi (vấn chẩn), bắt mạch, sờ nắn (thiết chẩn), nhằm thu thập các triệu chứng chủ quan và khách quan của người bệnh.

“Bà nội đừng nghe anh ấy nói, khẩu vị của cháu vẫn như vậy ạ.”

Ôn Xu Nghi nhìn đồ ăn trên bàn gỗ tròn, mỉm cười giải thích.

“Hơn nữa cháu rất thích đồ ăn ông bà nội làm.”

Bà nội Chu cũng nhìn cô một cách trìu mến, ra hiệu cô động đũa, bữa ăn giữa người nhà không cần câu nệ gì, giữa bữa còn gắp cho cô cái này cái kia, nếm thử món kia món này, đồ ăn trong miệng còn chưa nuốt xuống trong bát đã đầy ắp.

Sau khi ba bốn miếng sườn heo đã vào bụng, Ôn Xu Nghi không thể ăn được nữa, trong khi bà nội Chu không ngừng gắp đồ ăn cho cô, cô chỉ có thể cầu sự giúp đỡ từ Chu Hoài Sinh.

Đôi mắt cô nhìn anh rất ngây thơ, con ngươi phát sáng như hổ phách. Anh hiểu ý, dịch ghế lên trước cô.

“Bà nội nhìn xem bên ngoài có phải tuyết rơi rồi không, bà nội nhớ đừng để bắp cải bên ngoài bị đông lạnh nữa nhé.”

Chu Hoài Sinh nhếch môi, dùng chiến thuật đánh lạc hướng, đợi lúc bà nội đứng lên, đôi tay nhanh nhạy của anh nhanh chóng gắp từng miếng thịt đầy ắp trong bát của cô vào bát của mình.

Khi bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của ông nội ngồi đối diện, anh cũng chỉ thản nhiên mỉm cười, cuối cùng còn ném cho ông nội một ánh mắt ý bảo ông đừng nói gì.

Chu Đình Ngạn bĩu môi cười cười, giống như không để ý tới thú vui nhỏ của hai vợ chồng bọn họ, rồi ông lại nhìn người bạn già đang đứng trước cửa kính nhìn ra ngoài của mình, cảm thấy có chút bất lực.

“Hoài Sinh lái xe mệt nên mắt không được tốt lắm, bên ngoài không có tuyết rơi, bà yên tâm đi.”

Ôn Xu Nghi cũng cảm thấy tình huống này rất thú vị, ngoài khả năng chọc cười ra cũng cảm thấy anh quả thực có quá nhiều thủ đoạn, nên cô lặng lẽ nói nhỏ vào tai anh, hỏi anh như vậy có phải không tốt không.

Anh lại cố ý nghiêm mặt, giả vờ tủi thân nhìn cô, thấp giọng nói: “Anh làm như thế là vì ai?”

Cô nói không lại anh, lấy lại tinh thần, cuối cùng còn ăn được hai bát cơm.

Ăn xong, Ôn Xu Nghi quyết tâm muốn rửa bát, nhưng vừa đứng dậy đã bị ai đó kéo đi, lần này là Chu Hoài Sinh.

Anh kéo cô đến ghế sô pha, lấy điều khiển từ xa đặt vào tay cô, trước khi rời đi còn sờ đầu cô.

“Em nghỉ ngơi đi, để anh làm là được.”

Cô không ngồi được nữa, ngơ ngác nhìn anh.

Chu Hoài Sinh nghĩ tới mấu chốt, nhắc cô mấy món quà cô mua còn chưa mang vào, Ôn Xu Nghi chợt nhớ ra, cô lấy chìa khóa xe từ trong tay anh, quay lại xe lấy đồ.

Khi vào nhà lần nữa, Chu Đình Ngạn và An Giang đều đang ngồi trên sô pha, chỉ có Chu Hoài Sinh ở trong bếp.

Cô đi ngang qua nhà bếp, thoáng nhìn thấy tấm lưng rộng lớn của anh, dường như anh luôn có nguồn năng lượng khiến người khác chỉ cần nhìn vào đã cảm thấy an tâm.

Ôn Xu Nghi mua một cái áo phao lông vũ và một chiếc khăn len cho hai người lớn, cô lấy từng món ra cho ông bà mặc thử. An Giang cảm thấy cô tiêu tiền bừa bãi, nhưng khi mặc chúng đứng trước gương, bà lại cười rất vui vẻ.

“Về sau nếu có thời gian nhớ thường xuyên về đây, bà với ông nội cháu đều sẽ nhớ cháu.” An Giang vỗ nhẹ vào tay cô, vẻ mặt đầy yêu thương.

“Bà đã lên một danh sách bổ sung dinh dưỡng cho mẹ con, đã đưa cho chuyên gia dinh dưỡng xem qua rồi.”

Trong lòng Ôn Xu Nghi ấm áp: “Cám ơn bà nội.”

“Người một nhà cả không cần xa lạ như vậy. Từ lâu bà đã xem cháu như cháu gái của bà.”

An Giang quàng khăn, từ trước gương xoay người lại, nắm lấy tay Ôn Xu Nghi, thấp giọng thì thầm vào tai cô điều gì đó.

“Những năm cháu ở bên ngoài, Hoài Sinh giống như mất hồn vậy, mấy lần nó trở về huyện Bắc đều bày ra cái vẻ chán nản.”

“Từ nhỏ đến lớn thằng bé đều là người cố chấp, còn cho rằng mình che giấu rất giỏi, thực ra, ông bà đã sớm biết chút suy nghĩ nhỏ nhặt đó của nó, hai người ở bên nhau cùng nhau sống qua ngày luôn rất phiền phức, có thể cần phải bao dung lẫn nhau nhưng nếu đã là vợ chồng thì nên phải thành thật với nhau, cháu thấy có đúng không?”

Cô gật đầu, lơ đãng nhìn Chu Hoài Sinh đang ở trong bếp.

Đúng vậy, cô thực sự đã không thành thật với anh.

Nhưng cô nên nói gì đây, nói trong lòng cô có lớp sương mờ mãi không tan, nói cô không có cách nào dễ dàng mở lòng với người khác, cô luôn cho rằng trên đời này không ai có thể trở thành sự tất nhiên thực sự của cô, cô cũng sẽ không cởi bỏ bộ giáp mình đã trang hoàng nhiều năm.

Mặc dù vậy, cô cũng cảm thấy điều này thật không công bằng với anh, chỉ là bây giờ, cô thực sự không thể làm được.

An Giang thay quần áo, gọi Chu Đình Ngạn ra ngoài đi dạo, Ôn Xu Nghi mở cửa đi vào phòng bếp, anh chỉ còn một việc cuối cùng cần làm, đó là đợi bát đũa ráo nước cất vào tủ, rồi lấy giẻ lau lau mép bồn rửa.

Chu Hoài Sinh hoàn toàn không nghe thấy, khi anh quay người lại, nhìn thấy cô đang đứng ở cửa thì có chút ngạc nhiên.

“Không phải đã nói ở ngoài đợi anh sao? Sao lại vào đây rồi?”

Ôn Xu Nghi đi tới trước mặt anh, lấy khăn giấy lau tay cho anh, thành thật trả lời.

“Em đến xem thử có thể giúp anh được gì không.”

Cô vẫn đang suy nghĩ về những lời bà nội vừa nói, nghiêm túc lau tay cho anh, anh hạ mắt xuống, nhìn cô thế nào cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

“Không vui sao?”

Anh dọn khăn giấy, nhìn cô chăm chú.

“Có phải muốn quay về không?”

Chu Hoài Sinh cố gắng hết sức để nhận biết cảm xúc hiện tại của cô, cố gắng tìm ra chút manh mối từ vẻ mặt của cô, anh từ từ cúi người xuống, dùng hai tay nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô lên.

Ánh mắt của anh thực sự rất trong sáng, Ôn Xu Nghi im lặng đối mắt với anh, một lúc sau mới trả lời câu hỏi của anh.

“Không phải mà.”

“Em chỉ đang nghĩ làm thế nào để đối xử tốt với một người.” Cô hạ giọng, cảm thấy có chút không chắc chắn: “Em cảm thấy bây giờ em đối xử với anh không tốt.”

Bước đầu tiên để thành thật với nhau là bày tỏ bản thân một cách chân thành. Cô vốn không muốn nói câu cuối cùng đó, nhưng nghĩ đến lời của bà nội vẫn là nên nói ra.

Nghe xong, anh lại cười.

“Em cảm thấy bây giờ em đối xử với anh không tốt?”

Ôn Xu Nghi thành thật gật đầu, Chu Hoài Sinh cảm thấy cô bây giờ có chút giống trước đây, muốn nói gì thì nói đó, không cần đắn đo vì những lý do khác, anh nghe xong thì lại rất vui vẻ.

Thấy cô vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, tâm trạng anh càng lúc càng vui vẻ hơn, anh nhẹ nhàng quàng tay qua vai cô rồi dẫn cô ra khỏi bếp.

Giọng nói của anh truyền đến từ trên đỉnh đầu cô.

Mát lạnh và dịu dàng.

“ Xu Nghi à! Anh không cần em làm gì vì anh cả.”

Tiêu chuẩn để đánh giá bản thân có đối xử tốt với một người hay không không phải ở bản thân mình mà là ở người khác. Ngay từ đầu anh đã nói với cô rằng giữa hai người, anh sẵn sàng là người cúi đầu chăm sóc cô, từ tận đáy lòng anh chỉ mong cô có thể là chính mình chứ không phải vì ai khác.

-

Buổi chiều, Chu Hoài Sinh đưa cô đi thăm làng, vì đây là lần đầu đến nên Ôn Xu Nghi nhìn đâu cũng thấy mới mẻ. Mặc dù lớn lên ở huyện Bắc nhưng cô hiếm khi đặt chân đến những thị trấn ở phía dưới. Tất cả những gì cô biết về ngôi làng cũng chỉ có núi cao và trái cân, còn có những cánh đồng lúa dài bất tận.

Nhưng vào mùa đông, dãy núi trơ trụi, đồng ruộng vắng tanh, khắp nơi đều trì trệ. Ngay cả con người dường như cũng bị đông cứng vì trời lạnh mà không thể ra ngoài.

“Ngôi làng này không hề nhỏ, lại có nhiều nhà mà sao không có ai ra ngoài vậy?”

Ôn Xu Nghi chỉ là tò mò, mỗi lần đi ngang qua một ngôi nhà đều thấy cửa đóng lại, cô tưởng ông bà nội là người thích náo nhiệt, nhưng bây giờ cô lại cảm thấy thôn này không chỉ sạch sẽ mà còn rất vắng vẻ.

“Bọn họ đều ra ngoài làm việc rồi, nghe ông nội nói phía tây ngôi làng có một nhà máy sản xuất nông sản, anh đoán giờ phút này bọn họ đều đang bận rộn ở đó.” Chu Hoài Sinh nói.

Đi về phía trước một chút quả nhiên nhìn thấy một dãy nhà xưởng lợp ngói thép màu xám ở phía tây, cũng không biết bên trong đang làm gì mà lại có khói bốc lên, nhìn từ xa nổi bật giữa những ngọn núi cằn cỗi xung quanh, làm cô nhớ lại bài văn mình đã đọc khi còn nhỏ.

Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là hôm nay không có hoàng hôn.

Nhiệt độ bên ngoài rất thấp, hai người ở bên ngoài một lúc rồi lại quay về.

Cứ đến mùa đông là tay chân của Ôn Xu Nghi lại trở nên lạnh cóng, cô không thể ở ngoài trời quá lâu, dù đã mặc quần áo rất dày nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn truyền đến. Sau khi vào nhà không lâu, cô cảm thấy bụng dưới đau nhức, tính một chút thì cũng sắp đến kỳ nên mang một ít đồ vào nhà vệ sinh để kiểm tra thì đúng là như vậy.

Điều làm cô sầu nhất là mỗi tháng cứ tới ngày này, không biết tại sao, đặc biệt trong những năm gần đây, lần nào cũng đau đến đổ mồ hôi, chỉ có thể miễn cưỡng thuyên giảm bằng cách uống thuốc giảm đau. Cô trầm mặc không nói gì cho đến bữa tối, cuối cùng cũng là An Giang nhìn ra cô không thoải mái.

Ăn xong nửa bát cháo, An Giang nhờ Chu Hoài Sinh đỡ cô vào nhà nghỉ ngơi.

Ôn Xu Nghi đau đến choáng váng, cuộn tròn thành quả bóng. Thỉnh thoảng cô mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng và sốt ruột của anh, liền duỗi tay ra nắm lấy tay anh.

“Em không sao.”

Anh cau mày, trong lòng rất khó chịu, cảm thấy bản thân đưa cô đi ra ngoài lại không quan tâm đến cô, anh vô cùng buồn rầu.

“Anh không nên dẫn em ra ngoài.”

Vừa dứt lời, bà nội đã pha trà gừng nóng rồi bưng vào, còn dặn anh phải để cô uống hết. Ôn Xu Nghi hơi dựng thẳng người, dựa vào cạnh giường định nhận lấy.

Nhưng Chu Hoài Sinh lại nhận lấy bát trước cô một bước, chăm sóc đút cho cô giống như lần trước cô bị bệnh.

Ngoài cửa sổ bầu trời gần như là một mảnh đen, ngôi làng mất đi ánh đèn từ trung tâm thành phố, chỉ còn lại một màn đêm yên tĩnh. Xung quanh không có tiếng động, Ôn Xu Nghi ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, hiếm khi được nhìn thấy những ngôi sao mà đã lâu rồi cô không nhìn thấy.

Cô bỗng nhớ lại ngày đông lạnh giá nhất đã chôn sâu trong ký ức nhiều năm mà cô không dám nhắc lại.