Cổ Tích Xa Cách

Chương 23: Thế giới mơ hồ, chỉ có anh là rõ ràng



Không lâu sau khi cha cô qua đời, cuộc sống của Ôn Xu Nghi sa sút, chỉ có thể chuyển đến sống trong căn phòng nhỏ nhất cùng mẹ. Trong nửa năm đầu tiên, cô rất không quen, thức ăn, quần áo, nhà ở và phương tiện đi lại đều hoàn toàn khác so với trước đây. Điều cô cần nhất vào mỗi ngày là dũng khí, còn phải đến trường bằng xe buýt công cộng.

Từ cô con gái duy nhất được nuông chiều vây quanh thuở nhỏ cho đến một đứa trẻ gầy gò ở ven đường không ai thèm ngó tới cũng chỉ mất vài tháng, nhưng trong thâm tâm cô vẫn không chịu thua, Dụ Khanh càng không khóc lóc cảm giác trời như sụp đổ. Trên người hai mẹ con họ đều có sự kiên cường, dù trong tình cảnh khó khăn nhất vẫn tin rằng sẽ có cách.

Hôm đó là ngày Đông chí, huyện Bắc gặp phải trận tuyết rơi dày đặc nhất trong những năm gần đây.

Trường học kết thúc sớm do thời tiết khắc nghiệt. Xe buýt trượt trên đường không thể nào chạy bình thường được. Giao thông trong huyện thành rơi vào tình trạng tê liệt, trên đường xe cộ di chuyển chậm chạp, cô bất chấp trời tuyết một đường đi bộ về nhà, kết quả lại phát hiện mình để quên chìa khóa khi dậy sớm bắt xe buýt.

Dụ Khanh không có ở nhà, gọi điện cũng không có ai trả lời.

Cô suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng quyết định đi tìm Dụ Khanh. Cô đeo cặp sách, đi bộ đến chỗ xa hơn, vòng một vòng lớn mới đến được công ty cũ của cha. Tất nhiên bây giờ chỉ còn là một chỗ bỏ không, văn phòng cũng là một mảng bừa bộn. Khi đó Dụ Khanh vẫn đang bận xử lý những khoản nợ, thời điểm bận nhất có khi bà sẽ ở đây suốt một ngày.

Nhưng trong cơn tuyết rơi dày đặc, khó khăn lắm cô mới đến được công ty nhưng lại không thấy Dụ Khanh đâu, chỉ có một vài người đàn ông trung niên cầm túi da trên tay, có lẽ là để hối thúc trả nợ, trong phòng tràn ngập khói thuốc, họ tụ lại một chỗ để hút thuốc, nhìn thấy cô thì rất ngạc nhiên.

“Cô bé tìm ai thế?”

Người đàn ông dẫn đầu dập điếu thuốc hất cằm hỏi cô.

Ôn Xu Nghi vô thức siết chặt quai cặp sách, giọng nói yếu ớt.

“Tôi tìm mẹ.”

Trong phòng không khí trong lành quả thực thưa thớt, cô gần như bị ngạt thở bởi mùi rượu và mùi thuốc lá lạ lùng. Điều duy nhất cô có thể làm là lùi dần về phía sau.

“Bà ta đến ngân hàng rồi, chắc một lúc nữa mới về được.”

Cũng là người đàn ông vừa hỏi cô lên tiếng, ông ta trạc tuổi cha cô, cô ngẩng đầu lên nhìn, nhận ra ông ta là một người chú ngày xưa có quan hệ rất tốt với cha cô.

Cô gác lại cảm giác bất an mãnh liệt trong lòng, đang định ở đây đợi Dụ Khanh quay lại, nhưng giây tiếp theo, một người đàn ông đứng phía sau nhìn cô rồi nói.

“Đây là con gái của Ôn Cảnh Hằng sao? Hiện tại lớn lên xinh đẹp thế? Ngoài trời tuyết rơi lớn quá, hay là lát nữa để chú đưa con về nhà?”

Mặt của gã đàn ông sưng vù, thân hình cao lớn thô kệch, cái bụng phệ run rẩy theo mỗi bước chân của ông ta, cô sợ muốn chết, liều mạng chạy xuống cầu thang, rời khỏi công ty.

Phía sau như có vực thẳm, chỉ cần chậm chút nữa là sẽ rơi xuống.

Cuối cùng, cô không nhớ mình đã chạy về như thế nào, tuyết rơi dày đặc như vậy, cứ như kim châm mà rơi xuống, cô cảm thấy ngột ngạt đến mức không thở được, nhưng cô vẫn chịu đựng sự ngột ngạt về đến nhà. Trên đường đi, cô bị ngã đôi giày ướt đẫm bởi nước tuyết cũng không quan tâm, chỉ liều mạng chạy về nhà.

Bầu trời hôm đó có vẻ vô cùng lạnh lẽo, có mấy lần cô muốn khóc nhưng lại phải kìm lại. Cuối cùng, cô ngồi trên cầu thang trước cửa nhà, cuộn tròn người lại, cánh cửa đơn mở rồi lại đóng, từ bốn giờ rưỡi đến tối muộn, đèn ở hành lang bật rồi tắt nhưng không có ai quay lại.

Cả người Ôn Xu Nghi run lên vì lạnh, đôi chân tê cứng. Đôi giày bằng da mỏng của cô vào mùa đông biến thành sắt dày, mang chân trần khiến cô cảm thấy như một khối băng. Cô liên tục hít thở luồng khí nóng để giữ ấm, đầu óc dần trở nên trống rỗng, chỉ còn lại vô số nỗi uất ức chồng chất trong lồng ngực.

Có bao nhiêu sự không cam lòng, bao nhiêu ánh mắt lạnh lùng mà cô đã phải chịu đựng kể từ khi cha qua đời, sự bấp bênh gấp nhiều lần ở trong lòng nhưng vẫn phải kiên trì qua mỗi ngày có bao nhiêu đau đớn. Nhưng vào lúc này, tất cả nỗi đau giấu kín trong bóng tối, người ngoài không biết đều tuôn ra.

Vào lúc cô tuyệt vọng nhất, Chu Hoài Sinh giống như thiên thần trời cao phái xuống để cứu vớt cô, anh vẫn luôn xuất hiện vào những lúc cô cần anh nhất.

Khi Chu Hoài Sinh mở cánh cửa đơn, có những bông tuyết từ bên ngoài bay vào trong. Anh đội mũ, kéo vành xuống rất thấp, nhưng cô vẫn nhìn thấy ánh mắt của anh. Đôi mắt của thiếu niên mười sáu tuổi trong vắt, giống một dòng suối trong veo.

“Dì gọi cho anh nói em đang ở nhà một mình. Ông nội anh nấu rất nhiều đồ ăn ngon, anh dẫn em qua ăn, mau đứng lên, mặt đất lạnh lắm.”

Anh cởi mũ và khăn quàng cổ, choàng từng thứ một cho cô, còn kéo khóa đồng phục của cô lên trên, lại cảm thấy cô vẫn còn lạnh, đôi tay vẫn run rẩy nên anh cởi áo phao mặc vào cho cô.

Cô thừ người ngơ ngác nhìn anh.

“Anh Hoài Sinh, em quên mang chìa khóa rồi.”

Ôn Xu Nghi giải thích lý do tại sao cô ngồi dưới đất, quên chìa khóa nên không có nơi nào để đi.

Chu Hoài Sinh quấn chặt áo cho cô, hai tay dùng sức xoa xoa để sưởi ấm những ngón tay đã tê dại của cô.

“Anh biết rồi.”

Giọng anh trầm xuống, trong lòng cảm thấy chua chát.

Cô vẫn đờ người, mũi đỏ bừng vì lạnh, sắc mặt trắng bệch hơn bình thường, trong mắt thoáng qua một tia sáng nho nhỏ.

Trên đường về cô rất ít nói, Chu Hoài Sinh nhận thấy tâm trạng cô không tốt nên cũng không hỏi gì, chỉ giữ cô ở bên cạnh, để cô yên tĩnh một lát rồi đỡ cô, từng bước đi về nhà trong trời tuyết rơi dày đặc.

Trên đường có rất nhiều chiếc xe gặp sự cố, nhưng cô không hề quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh mình mà chỉ đi theo anh từng bước từng bước một, đi về phía không phải về nhà mình.

Lúc đó ở nhà chỉ có ông nội Chu, hai người họ đã sớm ăn xong, nhưng vẫn ăn cùng Ôn Xu Nghi lần nữa.

Cô nhớ rất rõ ràng ngày hôm đó có món súp mì rất nóng, sợi mì trong bát dài đến nỗi dù có kéo thế nào cũng không kéo hết được. Trong phòng bật máy sưởi, hai má cô đỏ bừng vì hơi nóng, cô vừa ăn một miếng đã bật khóc.

Những giọt nước mắt nóng hổi, ​​hơi nhức nhối khi chúng trượt trên làn da tê cóng của cô. Cô cúi đầu, cứ nghĩ mình đã che đậy những giọt nước mắt đó rất tốt nhưng anh vẫn kịp nhìn thấy tất cả.

Ngày hôm đó, cô không phải là người duy nhất phải chịu đựng, Chu Hoài Sinh cũng vô cùng đau lòng.

Cô biết, trong tương lai sinh nhật của cô có thể sẽ như thế này, sẽ không còn ai ghi nhớ, có lẽ ngay cả Dụ Khanh cũng sẽ quên mất ngày đặc biệt này của cô, giờ chỉ đơn giản là ký ức về một ngày trên tờ lịch bị xé đi một cách nhẹ nhàng.

Nhưng anh vẫn luôn ghi nhớ, ghi nhớ suốt nhiều năm như vậy, vậy nên đêm hôm đó trong bệnh viện, đối mặt với chiếc bánh kem lộn xộn anh mang đến, cô chạnh lòng nghĩ đến ngày hôm đó.



Bát canh gừng đã có tác dụng, khi Ôn Xu Nghi uống xong, cơn đau đã thuyên giảm. Nhiệt độ trên giường cũng ấm lên vì chăn điện đã được bật, Chu Hoài Sinh ở bên cạnh tìm được một bình nước nóng, đặt trước người cô, hơi ấm bao trùm lấy cô, cô cảm thấy buồn ngủ, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Khi cô tỉnh lại thì đã là nửa đêm, rèm cửa còn chưa đóng kín lộ ra một khe hở, có ánh trăng chiếu qua khe hở, cô mở mắt ra, căn phòng tối om nhưng khuôn mặt của anh lại hiện rõ trong tầm mắt cô.

Khi ngủ Chu Hoài Sinh rất yên tĩnh, không có thói quen xấu nào, có lẽ là bởi vì trước khi ngủ anh còn phải chăm sóc cô nên sau khi ngủ say, cánh tay vẫn còn để trên eo cô, dùng một tư thế vô cùng thân mật ôm cô vào lòng.

May mà cô ở trong bóng tối, Ôn Xu Nghi không cần lo lắng anh sẽ phát hiện, cô có thể không cần kiêng nể gì nghiêm túc ngắm nhìn khuôn mặt của anh dưới ánh trăng.

Trước đây cô chưa bao giờ khen ngoại hình nổi bật của anh, ngay cả khi nghe người khác nói anh thế này thế kia, cô cũng không thực sự để tâm, có lẽ là vì lúc đó còn quá nhỏ, lại mỗi ngày đều ở cạnh anh nên mới không chú ý tới điều này.

Giờ phút này, trong lòng cô lại nảy sinh một loại cảm xúc khác.

Sau đó, cô cũng nghĩ tới lý do tại sao mình lại kết hôn với anh, thực ra cô sớm đã có câu trả lời.

Mọi thứ trong thế giới của cô đều mơ hồ, thứ duy nhất rõ ràng hình như chỉ có mỗi anh.

Cô chưa từng nói với anh, thật ra không phải cô không có tình cảm với anh.



Cuộc gọi của Trương Thiến vẫn là điều bất ngờ.

Ngày thứ ba ở Dục Hà, Ôn Xu Nghi theo Chu Hoài Sinh đến thăm nhà máy ở trong làng. Lúc này, trong nhà máy không có việc để làm, mọi nhà đều đang chuẩn bị đón Tết. Trong xưởng chỉ còn lại các cô công nhân làm bánh nếp cuối cùng. Trưởng thôn nhiệt tình dẫn hai người vào tham quan từng nơi làm việc.

Có lẽ Chu Hoài Sinh có hứng thú đầu tư nên lúc ở trong xưởng đã trò chuyện với trưởng thôn rất sôi nổi. Ôn Xu Nghi cảm thấy nhiệt độ bên trong quá cao khiến cô không thở được nên đi ra ngoài trước.

Kết quả chỉ vừa bước ra khỏi cửa, Trương Thiến đã gọi tới.

Người bên đó vẫn là nhiệt tình đột xuất như vậy, nói với cô tối nay có buổi họp lớp ở một khách sạn trong huyện, mọi người đều muốn gặp cô, cuối cùng còn dặn cô nhớ phải đến sớm.

Hai người mới gặp nhau mấy ngày trước, bây giờ không tìm được lý do gì để từ chối. Ôn Xu Nghi dừng một lát rồi mới đồng ý.

Cuộc gọi kết thúc, Chu Hoài Sinh cũng ra ngoài.

“Có phải xảy ra chuyện gì không?”

Anh thấy cô có gì đó không đúng, liền hỏi cô.

Ôn Xu Nghi thành thật trả lời: “Trương Thiến nói tối nay có buổi họp lớp, em không muốn đi nhưng không tiện lần nào cũng từ chối.”

“Tối nay anh không bận gì, có thể đưa em đi, có thể mọi người đều rất muốn gặp em, em cứ đi đi, dù sao thì sau này không biết lúc nào mới có thể về đây.”

Chu Hoài Sinh giúp cô phân tích tình hình, cô cũng không nghĩ quá nhiều, cũng không nghĩ sẽ gặp Tưởng Triệt ở đó.

“Anh không lo lắng sao?” Cô hỏi.

Anh nhìn cô, có chút không hiểu.

“Anh lo lắng cái gì?”

“Lỡ như Tưởng Triệt cũng ở đó thì sao?”

Cô sợ anh nghĩ nhiều nên cảm thấy tốt nhất nên nói rõ trước. Dù anh biết rõ bạn trai cũ của cô, nhưng cô vẫn nên thẳng thắn nói một tiếng. Chắc chắn anh ta cũng sẽ được mời tham dự họp lớp, tuy cô cũng không chắc anh ta có đang ở trong huyện không, có điều vẫn nên lường trước chuyện này.

Cũng không thể co ro mãi được, dù gì bây giờ cũng đã là vợ chồng rồi.

“Em biết anh không lo lắng, nhưng em vẫn nên nói trước, bây giờ em với anh ta đã không còn quan hệ gì nữa, nhưng bọn em vẫn là bạn học, không gặp thì thôi, lỡ gặp được em sợ anh sẽ nghĩ nhiều.”

Cô do dự khi nói chuyện này, nhưng Chu Hoài Sinh nghe xong lại mỉm cười.

Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, chậm rãi nhìn cô.

“Cậu ta có ở đó thì liên quan gì đến anh? Xu Nghi, anh không phải là người hẹp hòi như vậy, quá khứ của hai người cũng đã là quá khứ, anh vốn không để tâm, dù sao bây giờ người ở bên cạnh em cũng là anh.”

“Thêm nữa, em đã là vợ anh, lẽ nào anh nên để ý đến quá khứ của một người sao?”

Đúng vậy, hai người họ đã là vợ chồng, dù thế nào đi nữa, đây là sự thật không thể chối cãi.

Chu Hoài Sinh yên tâm về cô, lại gần như quên mất Tưởng Triệt không phải người dễ đối phó. Trong mắt anh cuộc hôn nhân vô cùng bền vững nhưng trong mắt người khác, không phải là không thể phá được.