72
“Sếp, anh muốn món quà sinh nhật như thế nào, nói trước nha, tôi không có tiền mua quà quá đắt đâu.”
Sếp xoa xoa cổ: “Gần đây cổ hơi lạnh.”
Tôi hiểu rồi.
Tôi thức đêm đan một chiếc khăn quàng cổ.
Sinh nhật kết thúc, anh giữ tôi lại: “Hứa trợ lý, cô tặng tôi khăn quàng cổ, hay là tặng tôi dụng cụ thắt cổ vậy?”
Tôi cúi đầu im lặng.
Chiếc khăn quàng cổ đó, tôi lỡ tay đan quá dài, dài đến ba mét lận.
73
Cuối cùng dưới sự đe dọa của sếp, tôi đã sửa ngắn lại chiếc khăn quàng cổ đó.
Rồi, mấy ngày sau, đồng nghiệp công ty phát hiện anh ngày nào cũng quàng cùng một chiếc khăn, thậm chí không thèm phối đồ.
Đồng nghiệp tò mò hỏi tôi: “Có phải là khăn quàng cổ của người trong mộng của sếp tặng không, quàng đến sắp bóng lưỡng rồi kìa.”
Tôi, người trong mộng, lặng lẽ chuồn đi.
74
Tôi là người không giấu được chuyện trong lòng, có chuyện gì là tôi hỏi.
Tìm một lúc rảnh rỗi, tôi hỏi sếp: “Sếp, chiếc khăn quàng cổ này anh quàng cũng được một thời gian rồi, có cần giặt không?”
Anh cởi ra, rất thuận tay ném vào tay tôi: “Vậy cảm ơn cô nhé.”
Tôi mặt đầy vạch đen.
Ai nói muốn giặt cho anh đâu.
“Sếp, ý tôi là, anh có thể đổi chiếc khăn khác quàng, chiếc khăn tôi đan cũng không đẹp lắm.”
Khiêm tốn làm người ta tiến bộ.
Sếp nhìn tôi, cười như không cười: “Khăn quàng cổ tuy bình thường, nhưng tôi đã quàng quen rồi, đổi cái khác phiền phức lắm.”
Ê, sao tôi cảm thấy lời nói của sếp có ẩn ý gì đó.
75
Cháu trai của sếp đến công ty, sếp bảo tôi tạm thời chăm sóc nó.
Kết quả, đứa bé này vừa nhìn thấy tôi đã nói: “Chị này tầm thường quá, cháu muốn đổi người khác.”
Tôi thấy xấu hổ vô cùng.
Sếp nghe thấy câu này, mỉm cười nói với cháu trai anh: “Chú cũng thấy cháu tầm thường quá, hay là chú cũng đổi cháu trai khác nhỉ?”
Tôi thầm giơ ngón cái cho sếp từ phía sau.
76
Người ta nói cháu trai giống cậu, quả thật không sai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cháu trai của sếp, quả thật là phiên bản thu nhỏ của sếp, một người thừa kế độc miệng hoàn hảo.
Sau khi nói tôi trông tầm thường, nó lại nói một câu gây sốc: “Chị ơi, chị bao nhiêu tuổi rồi?”
Tôi thành thật trả lời: “Chị năm nay hai mươi sáu tuổi.”
“Lớn hơn cả Tiểu Hoa nhà em luôn.”
Tôi khó hiểu: “Tiểu Hoa nhà em là ai?”
“Là con ch.ó nhỏ em nuôi, nếu tính theo tuổi người, nó còn nhỏ hơn chị đấy.”
Tôi mặt đầy vạch đen.
77
Cháu trai của sếp đòi tôi kể chuyện.
Tôi kể lại câu chuyện “Mái chèo gãy” mà sếp đã kể cho tôi lần trước.
Cháu trai nghe xong, rất không hài lòng, mặt phụng phịu: “Chị ơi, chuyện của chị nhàm chán quá. Hay để em kể cho chị một câu chuyện ly kỳ nha.”
Và rồi, tôi vô tình được vén màn bí mật về ân oán tình thù trong giới nhà giàu có máo mặt.
Đúng lúc tôi đang nghe say sưa, sếp xuất hiện phía sau tôi như một bóng ma.
“Hứa trợ lý, nghe chuyện gia đình chúng tôi xong, có phải...”
Cháu trai của sếp hơi nheo mắt: “Giớt người diệt khẩu.”
Sếp cười âm hiểm.
Tôi: “...”
Hai chú cháu nhà anh nhập vai nghệ sĩ rồi à?
78
Cháu trai của sếp cuối cùng cũng hết làm ầm ĩ, ngủ gục trên ghế sofa.
Sếp đi vào, nhỏ giọng nói với tôi: “Hứa trợ lý, vất vả rồi.”
Tôi theo bản năng trả lời: “Không vất vả, mệnh khổ thôi. Vốn phải hầu hạ người lớn, bây giờ còn phải hầu hạ người nhỏ.”
Ngẩng đầu lên, sếp đang đứng cạnh tôi, tôi lập tức đổi giọng: “À, vất vả thì vất vả, nhưng có thể chăm sóc anh và cháu, thật là phúc phần tôi tu được ba đời.”
Sếp nhìn tôi: “Hứa trợ lý, phản ứng nhanh nhạy lắm nha.”
79
Chị gái của sếp để cảm ơn tôi đã chăm sóc con trai cô ấy một ngày, đặc biệt mời tôi đến nhà anh ăn cơm.
Tôi muốn từ chối, nhưng sếp nói: “Nếu cô từ chối, với tính khí của chị ấy, sẽ ngày ngày gửi cho cô túi hiệu, mỹ phẩm cao cấp, mời cô đi trà chiều sang chảnh, cho cô đi du lịch quốc tế miễn phí...”
Sếp ơi, anh nói vậy, tôi càng không muốn đi.
Sếp nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi, khẽ cười: “Nhưng, nếu cô không đi, tôi sẽ sa thải cô.”
Tôi: “...”
Đồ tàn nhẫn.