Cô Trợ Lý Và Tổng Tài Độc Miệng

Chương 9



63

Khi chú Trần tài xế đến đón sếp, đoạn hội thoại của tôi và sếp trên xe:

Sếp: “Tối qua giường quá cứng, tôi ngủ không ngon, lần sau đổi cái đệm mềm hơn.”

Đầu xe chệch một cái.

Tôi quen thói nịnh nọt, theo bản năng gật đầu: “Dạ, biết rồi sếp.”

“Còn nữa, sáng thấy cô không ăn lòng đỏ trứng, không được kén ăn.” Sếp tiếp tục.

Đầu xe lại chệch thêm cái nữa.

Tôi thầm đảo mắt, anh trai à, rốt cuộc ai mới là người kén ăn hơn chứ.

“Còn nữa, tối qua cô hành hạ tôi đủ rồi, lần sau chú ý chút.”

Lần này, chú Trần ho mạnh một tiếng.

Tôi biết sếp nói cái từ hành hạ đó là ý gì, tối qua hai đứa tôi thi đấu uống rượu, kết quả anh thua liên tục.

Nói xong những lời này, sếp tâm trạng cực tốt nói với chú Trần: “Chú Trần, tối qua không ngủ ngon à, lái xe chậm thôi, không vội.”

Chú Trần: “...”

64

Tôi cảm thấy, gần đây ánh mắt sếp nhìn tôi không giống trước.

Trước đây khi tôi báo cáo lịch trình, anh đều tai nghe, mắt nhìn tài liệu hoặc máy tính.

Bây giờ, tôi ngẩng đầu lên, liền thấy anh chằm chằm nhìn tôi.

Giống như một con sói hoang lớn đang nhìn một con thỏ béo vậy.

Tôi sợ hãi quá đi.

Buổi trưa ăn cơm, sếp bưng khay cơm đến ngồi cùng bàn với tôi, tiện tay ném cho tôi một cái đùi gà lớn: “Ăn nhiều vào, cô gầy quá rồi.”

Tan làm, tôi gọi xe công nghệ ở cổng, xe của sếp dừng lại trước mặt tôi: “Cho cô đi nhờ một đoạn.”

Tôi được sủng mà lo sợ.

Ngồi trên xe, tôi hỏi sếp: “Sếp, gần đây sao anh lại tốt với tôi như vậy?”

Tôi suy nghĩ một chút, mấy hôm trước lại có công ty săn đầu người đến mời tôi, có phải anh nghe phong thanh gì rồi không.

Nghĩ đến đây, tôi lập tức bày tỏ lòng trung thành: “Sếp à, anh yên tâm đi, dù người ta có dùng tiền lớn mời tôi, tôi cũng không thèm quay đầu lại đâu. Đời này tôi chỉ đi theo anh thôi.”

Sếp cười híp mắt: “Tôi đối tốt với cô như vậy, là vì không muốn cô đi gây họa cho công ty khác. Họa hại một mình tôi là đủ rồi.”

Tôi: “...”

65

Sắp đến sinh nhật sếp, tôi và đồng nghiệp bàn bạc mua quà gì cho sếp.

Đồng nghiệp nói: “Hay là chúng ta đặt một cái bánh kem lớn cho sếp đi.”

Tôi háo hức thử: “Hay là tặng một cái máy lọc lời độc đi. Tôi thấy cái miệng của sếp còn độc hơn cả rắn tre.”

Đồng nghiệp im lặng.

Phía sau truyền đến giọng sếp: “Hứa trợ lý, cô đi theo tôi vào văn phòng một chuyến.”

Hu hu.

Bị bắt quả tang nói xấu sếp sau lưng thì phải làm sao, hỏi gấp, khẩn cấp.

66

Vừa vào văn phòng, tôi lập tức bày tỏ lòng trung thành: “Sếp, sự kính trọng của tôi dành cho anh, giống như sông Hoàng Hà cuồn cuộn không dứt. Sự ngưỡng mộ của tôi dành cho anh, giống như núi non trùng điệp...”

Sếp nhàn nhạt nói: “Sinh nhật năm kia, cô tặng tôi một bài hát.”

Tôi im lặng.

Bài hát tôi tặng anh ở KTV năm kia, tên là Ngàn Dặm Xa Xôi.

“Năm ngoái, sinh nhật tôi, cô tặng tôi một bức tranh.”

Tôi tiếp tục im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi tặng nhầm, đó là bức tranh của cháu trai tôi vẽ. Ban đầu tôi định tặng sếp một bức thư pháp do ông cố tôi viết, kết quả đứa bé hư này...

Mấy người chắc chắn không biết trên đó vẽ cái gì đâu.

Đúng vậy, một cục phân.

Lúc đó mặt sếp đã xanh lét.

Sếp cười gượng gạo: “Năm nay, cô định tặng tôi cái máy lọc lời độc. Quà tặng của cô, quả thật đều rất độc đáo và không giống ai.”

Sếp ơi, cầu xin anh đừng khen tôi nữa, khen nữa tôi phải tự sát tạ tội mất.

67

Sếp năm nay quyết định tổ chức sinh nhật tại nhà anh.

Anh gọi tôi vào văn phòng, nói: “Hứa trợ lý, có muốn thăng chức không?”

Tôi hưng phấn.

Tôi đã tận tụy làm việc bao năm, cuối cùng cũng được thăng chức rồi sao? Là trưởng phòng hay chức vụ gì khác?

“Muốn.” Tôi hỏi, “Là vị trí gì vậy?”

Đôi mắt hoa đào của sếp hơi híp lại: “Trưởng Ban Lập Kế Hoạch Sinh Nhật.” 

Tôi: “...”

Anh biến đi!

68

Đồng nghiệp thấy tôi mặt mày ủ rũ, hỏi tôi: “Hứa Đa, mày sao vậy?”

Tôi muốn khóc không ra nước mắt: “Sếp bảo tao làm Trưởng Ban Lập Kế Hoạch Sinh Nhật cho anh ấy.”

Đồng nghiệp vỗ vai tôi: “Vậy thì tốt quá rồi, Hứa Đa, nhớ gọi tôm hùm đất nha, vị tỏi nhiều một chút.”

Tôi càng muốn khóc hơn.

Tôi chỉ muốn trà trộn vào ăn uống, tôi không muốn làm bảo mẫu đâu.

69

Một ngày trước sinh nhật, sếp nói cho tôi nghỉ một ngày, bảo tôi đi cùng anh đến trung tâm thương mại mua một vài thứ.

Tôi hỏi sếp: “Mua gì ạ?”

“Không phải sắp sinh nhật rồi sao? Ít nhất cũng phải mua dây ruy băng, đèn màu, cây thông Noel gì đó chứ.”

Tôi mặt đầy vạch đen: “Sếp, anh đón sinh nhật hay đón Giáng sinh vậy?”

Sếp nghiêng đầu: “Có khác gì đâu, dù sao cũng đều là mượn danh nghĩa lễ hội để ăn chơi nhảy múa.”

Anh nói rất có lý, tôi không thể phản bác được.

70

Đi bộ với sếp cả buổi sáng, chân tôi gần như phế rồi.

Anh vẫn hưng phấn chỉ đạo giang sơn: “Cái này, cái kia, tôi muốn hết.”

Muốn cái gì mà muốn.

Tôi ngăn anh lại: “Sếp, chúng ta phải biết sống tiết kiệm, tiền phải chi vào việc quan trọng, chứ không phải mua sắm mù quáng.”

Sếp ý vị thâm trường “Ồ” một tiếng: “Bây giờ đã bắt đầu quản lý tài chính rồi à.”

71

Từ trung tâm thương mại ra đến xe, sếp đưa thẻ cho tôi.

Tôi ngây người.

Anh nghiêm mặt: “Từ hôm nay trở đi, để tránh tôi tiêu tiền linh tinh, cô giữ thẻ này giúp tôi trước.”

Tôi tay run rẩy: “Sếp, anh nói thật sao? Không sợ tôi ôm tiền bỏ trốn à?”

Làm sao anh có thể tin tưởng vô điều kiện tôi như vậy?

Dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, sếp nhàn nhạt nói: “Với cái mật chim cút của cô, tôi có đặt thỏi vàng trước mặt cô, cô cũng không dám lấy.”

Xát muối vào tim rồi đó sếp à.