15
Thật ra, nói thật lòng, tôi có chút thầm thích ông chủ nhà tôi.
Không còn cách nào, là một người phụ nữ có nội tiết tố bình thường, ngày nào cũng đối diện với một người đàn ông đẹp trai, phong độ ngời ngời như thế, đến con heo cũng sẽ động lòng.
Nhưng tôi che giấu rất tốt.
Một hôm, giờ nghỉ trưa, sếp hỏi tôi: “Cô thích kiểu đàn ông như thế nào?”
Tôi suy nghĩ một chút: “Ngược lại với anh.”
Sếp im lặng một lúc, cuối cùng mấp máy môi: “Cút.”
Tôi chuồn lẹ.
16
Mỗi lần sếp đi công tác về đều mang quà cho tôi.
Khi thì sô cô la nhập khẩu, khi thì khăn lụa, khi thì đồ dưỡng da, tóm lại đều là hàng hiệu.
Ban đầu, tôi nhận quà mà run sợ, sợ anh sẽ trừ vào khoản tiền lương ít ỏi của tôi.
Sau này tôi mới biết, những thứ này đều là do đối tác tặng anh. Một người đàn ông như anh căn bản không dùng đến, nên vứt hết cho tôi.
Hại tôi tự mình đa tình bấy lâu.
17
Công ty tổ chức team building, mọi người nhao nhao đưa ra ý kiến. Có người nói đi leo núi, có người nói đi biển, có người nói đi cắm trại.
Sếp hỏi tôi: “Cô muốn làm gì?”
Tôi trầm ngâm một lúc, nghiêm túc nói: “Tôi muốn du lịch trong chăn cả ngày.”
Cuối cùng, sếp quyết định đi leo núi, và yêu cầu tôi đi theo anh suốt chặng đường, giúp anh rót trà đưa nước.
Anh nói: “Ha ha, người trẻ, không chịu vận động nhiều, cả ngày nằm ườn ra, hay lắm.”
Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt.
18
Trên núi có một bãi cỏ siêu lớn, chúng tôi cắm trại ở đây.
Những người khác đều đã tự mình dựng lều xong, chỉ có tôi và sếp một nhóm, nửa ngày rồi mà cái lều vẫn nằm im lìm trên mặt đất.
Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho sếp: Anh không biết làm à?
Sếp cũng dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi: Cô nghĩ tôi biết à?
Cả hai đều im lặng.
Tôi bất lực vỗ m.ô.n.g đứng dậy, chuẩn bị đi cầu cứu đồng nghiệp Tiểu Trương, người này là cao thủ dựng lều.
Kết quả, tôi dẫn Tiểu Trương đến, vừa đi vừa cười nói vui vẻ. Sếp nhìn thấy chúng tôi đang trò chuyện vui vẻ, mặt mày đen sầm: “Kêu người khác làm gì, tôi biết làm.”
Anh biết làm cái quái gì.
Tiểu Trương sợ chọc giận sếp, cũng không dám tiến lên giúp.
Cuối cùng, sếp cũng khó khăn lắm mới dựng xong cái lều. Anh vừa bước vào định thử, một cơn gió lớn ập đến.
Cái lều bay mất... bay mất rồi.
Để lại sếp vẻ mặt ngơ ngác ngồi trên mặt đất.
Tôi đứng bên cạnh không nhịn được cười ha hả.
Sếp đang ngơ ngác, bỗng nhiên cũng cười theo: “Đi, tìm Tiểu Trương về cho tôi.”
Sau này, cuối cùng chúng tôi cũng được ngủ trong lều.
Sếp để giữ thể diện, cố gắng cứu vãn: “Cô biết đấy, thuật nghiệp có chuyên môn riêng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi “ừ” một tiếng: “Đúng vậy, lúc anh nô dịch tôi, thì đúng là thuật nghiệp có chuyên môn riêng.”
Sếp: “...”
19
Buổi tối chúng tôi ăn thịt nướng BBQ.
Tôi vừa nướng xiên que vừa nói chuyện với Tiểu Trương, rồi ting một tiếng, tiếng thông báo WeChat vang lên.
Tôi mở ra xem, là sếp gửi.
Anh nói: “Cười toe toét như vậy, không sợ bị gió thổi vào à?”
Khóe miệng tôi giật giật.
Sếp đang theo dõi tôi ở đâu thế này.
20
Tôi nhiệt tình trả lời: “Sếp, anh muốn ăn gì?”
“Không ăn.”
Không ăn là tốt nhất, tôi tiếp tục vừa nói chuyện với Tiểu Trương vừa nướng xiên que.
Kết quả chúng tôi nướng nửa ngày, đều bị các đồng nghiệp nữ khác lấy mất.
Tôi muốn khóc mà không được.
Tiểu Trương an ủi tôi: “Không sao không sao, chúng ta nướng tiếp.”
Rồi...
Lại một nhóm đồng nghiệp nữa đến.
Tiểu Trương lấy cớ đi vệ sinh chuồn mất.
Để lại một mình tôi vất vả nướng xiên que.
“Tôi muốn cà tím nướng, mực nướng, nấm nướng... Nhanh lên!” Sếp đói như quỷ đầu thai.
Cuối cùng tôi cũng có thể quang minh chính đại từ chối đám sói đói này.
Kết quả, khi tôi mang những món này vào cung kính đưa cho anh, anh đang vừa uống rượu vang đỏ vừa đọc sách.
Tôi: “...”
Cảnh tượng này thật sự quá làm màu rồi.
Nhưng cũng thật đẹp mắt.
Quả nhiên người đẹp trai làm gì cũng đúng, huhu.
“Sếp, xiên nướng xong rồi.”
Anh liếc nhìn một cái với vẻ chán nản: “Đột nhiên không đói nữa, cô tự ăn đi.”
Tôi: “...”
Vậy thì tôi đành miễn cưỡng vậy.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, tôi luôn cảm thấy khi tôi ăn, anh đã cười một cái.
21
Tôi ở trong cái lều nhỏ bên cạnh sếp.
Trước khi ngủ, tôi đặc biệt nhắc nhở sếp: “Anh nhất định phải gọi tôi dậy xem mặt trời mọc, nhất định đó nha.”
Kết quả ngày hôm sau, tôi vẫn bỏ lỡ mặt trời mọc.
Tôi oán trách vô cùng: “Sếp, sao anh không nhắc tôi dậy chứ.”
Anh đưa tay ra: “Nhắc rồi, còn bị cô cào nữa, nói đi, bồi thường thế nào?”
Tôi: “...”