Cô Trợ Lý Và Tổng Tài Độc Miệng

Chương 4



22

Tuy bỏ lỡ mặt trời mọc, nhưng bãi cỏ vẫn rất đẹp, trời xanh mây trắng, còn có cừu non đang gặm cỏ.

Tôi a a kêu lên chạy tới, muốn có một cuộc gặp gỡ cảm động với cừu non.

Kết quả, chân trái vấp chân phải.

Trực tiếp ngã dập mặt.

Ông chủ đi theo phía sau, cười đến mức sắp gáy lên rồi: “Cô vì muốn thành công trà trộn vào đàn cừu, nên đã bắt đầu học cách ăn cỏ rồi sao?”

Tôi nhổ cỏ trong miệng ra, muốn khóc mà không được.

Mất mặt quá rồi.

23

Vì bị ngã một cú, tôi không còn mặt mũi nào đi giao tiếp với cừu non nữa, một mình co ro oán trách.

Không lâu sau, tôi nghe thấy tiếng cừu non.

Quay đầu nhìn, ông chủ mặt không cảm xúc ôm một chú cừu non tới, nói: “Mau vuốt đi, lát nữa mẹ nó đến bây giờ.”

Tôi: “...”

Anh trai à, anh cướp con người ta qua đây làm gì chứ.

24

Một hôm, sếp hỏi tôi: “Cô có Lược sử thời gian (A Brief History of Time) không?” (Tên sách nổi tiếng của Stephen Hawking).

Tôi vô cùng cạn lời: “Sếp, tôi có thời gian cũng không đi nhặt phân đâu.” (Đoạn này nữ chính đã nghe từ đồng âm rồi hiểu lầm: Lược sử thời gian - 有时间简史 [yǒu shíjiān jiǎnshǐ] và Có thời gian đi nhặt phân - 有时间捡屎 [yǒu shíjiān jiǎn shǐ].)

Sếp nhìn tôi như nhìn một đứa thiểu năng: “Đọc sách nhiều vào đi cô bé.”

25

Một hôm, sếp đi xã giao say rượu, gọi điện bảo tôi đến đón anh.

Tôi c.h.ử.i thầm rồi bò dậy khỏi giường, khoác vội một cái áo khoác rồi đi đón anh.

Khó khăn lắm mới cõng được sếp về nhà, tôi đã mệt như ch.ó thở hổn hển.

Kết quả, sếp bắt đầu giở trò say rượu.

Anh ngồi dậy, vung tay, nói với tôi bằng giọng điệu thâm tình: “Xem này, Ái phi, đây là giang sơn Trẫm vì nàng mà đ.á.n.h đổi.”

Cứu mạng, sao sếp say rượu lại ngốc nghếch đến vậy chứ.

26

Mỗi lần sếp họp, anh thích nhất là kết thúc bằng một câu: “Cho tôi thêm năm phút nữa.”

Phía dưới lập tức than khóc một trận.

Tôi hỏi sếp: “Tại sao anh lại làm vậy?” Có phải có sở thích ác độc gì không.

Sếp vẻ mặt thâm trầm: “Ngày xưa đi học, mỗi lần tan học, giáo viên chủ nhiệm lại nói: Nào, các em, cho cô/thầy thêm năm phút nữa.”

Tôi: “...”

Rồi sao nữa?

Anh tiếp tục vẻ mặt thâm trầm: “Vậy nên, tôi muốn phỏng vấn các cô/cậu một chút, khi tôi nói câu này, tâm trạng các cô/cậu thế nào?”

Còn tâm trạng gì nữa, tâm trạng muốn giớt anh đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thật là rỗi hơi.

27

Sếp phải tham gia một buổi tiệc rượu.

Bảo tôi làm bạn đồng hành nữ của anh.

Tôi đặc biệt phấn khích: “A ha ha, sếp, cuối cùng tôi cũng có thể làm rạng danh cho anh rồi sao?”

Sếp nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Nếu để cô làm rạng danh, thì sảnh tiệc sập hết rồi.”

Tôi: “...”

Đáng ghét, sếp thật biết mắng người mà không dùng từ bậy.

28

Tôi và sếp cùng tham gia tiệc rượu.

Sếp vừa quay đầu lại, tôi đã biến mất.

Anh bắt được tôi ở bàn tiệc buffet, cười một cách âm hiểm: “Tôi bảo cô đến làm việc hay đến ăn hả? Nhìn miệng cô phồng lên như sóc vậy, cô mấy trăm năm chưa ăn cơm à?”

Tôi sợ đến nghẹn.

Sếp liếc tôi một cái vẻ giận sắt không thành thép, đưa cho tôi một ly nước cam.

Cảm ơn sếp đã cứu mạng tôi.

Anh thở dài: “Thôi được rồi, cô cũng không giúp được gì, cứ ăn tiếp đi, ăn nhiều vào.”

Có thể thấy, anh đã bỏ cuộc với tôi rồi.

29

Cả đêm, tôi chỉ thấy sếp xã giao với đủ loại người, uống rượu như uống nước.

Khi tiệc rượu kết thúc, sếp đã say mềm.

Tôi lấy bánh ngọt nhỏ từ trong túi xách ra: “Sếp, anh ăn lót dạ đi.”

Rồi lấy thêm đồ uống, rồi lại lấy thêm bít tết nhỏ, điều kinh khủng nhất là tôi còn mang theo một nắm tôm hùm đất nhỏ.

Khóe miệng sếp giật giật: “Cô là Doraemon à?”

30

Sếp ngày nào cũng nô dịch tôi, khinh miệt tôi, tôi cũng có chút cá tính riêng.

Tôi nói: “Sếp, nếu anh còn như vậy nữa, tôi sẽ nghỉ việc.”

“Có công ty nào muốn tuyển cô không?”

Tôi lắc đầu.

“Hay bố cô là phú nhị đại.”

Tôi tiếp tục lắc đầu, anh đang xát muối vào tim tôi đấy anh trai à.

“Hay là, tiền tiết kiệm của cô đã đủ rồi?”

Không hề, tiền tiết kiệm trong thẻ của tôi còn không bằng một phần lẻ của sếp (Ơ, tại sao tôi lại biết số tiền trong thẻ riêng của sếp nhỉ?)

“Vậy cô lấy dũng khí nào để nói ra câu đó.”

Sếp, tôi sai rồi.