47
Chơi một ngày, sếp hỏi tôi: “Hôm nay chơi có vui không?”
Tôi hỏi lại anh: “Sếp, anh nghĩ tôi vui không? Khi tôi đắp lâu đài, anh nói lát nữa một con sóng đ.á.n.h qua là chẳng còn gì. Tôi muốn xuống bơi, anh dọa tôi nói lát nữa cá mập đến, tôi sẽ thành món ăn của nó. Tôi muốn đ.á.n.h bóng chuyền trên bãi biển, anh nói, cái bộ não này của cô phát triển không toàn diện, tứ chi không phối hợp, thôi bỏ đi.”
Sếp: “...”
“Mời tôi ăn khuya thì tôi tha thứ cho anh.” Tôi nói.
Sếp: “...”
48
Chúng tôi ăn BBQ ở quán gần bãi biển.
Sóng biển xa xa rì rào, tuy trời tối không nhìn thấy biển, nhưng nghe tiếng sóng, ăn BBQ, thật là tuyệt vời.
“Sếp, gần đây anh không bận lắm sao, sao lại chạy đến đây?” Tôi dò hỏi anh, muốn biết anh thật sự rỗi hơi hay thật sự quan tâm tôi mà đến.
Anh nhìn tôi: “Cô nói xem?”
Tôi nói gì đây, tôi cảm thấy không ăn nổi BBQ nữa rồi hu hu hu.
Sếp lẩm bẩm: “Bồi dưỡng một trợ lý không dễ dàng gì, khó khăn lắm mới hòa hợp được, lỡ cô bị sóng cuốn trôi hoặc bị cá mập ăn thịt, chẳng phải tôi lại phải bắt đầu lại từ đầu sao.”
Tôi: “...”
Tôi cảm ơn anh nhé.
49
Vô tình tôi uống say.
Sếp đưa tôi về phòng.
Sau khi tôi nôn một trận, sếp đến cởi áo khoác tôi, tôi ôm c.h.ặ.t lấy, diễn kịch nhập tâm: “Anh muốn làm gì, đồ lưu manh, tôi thà chớt chứ không chịu khuất phục đâu nha.”
Sếp mặt đầy vạch đen: “Cô thôi đi. Dù cô khỏa thân nhảy múa trước mặt tôi, tôi cũng không thèm quay đầu lại đâu.”
Tôi: “...”
50
Sếp tận tâm cởi cái áo khoác hôi rình của tôi ra, rồi vào phòng tắm vắt khăn, lau mặt cho tôi.
Tôi cười hề hề nhìn anh: “Sếp, anh lúc này, rất giống mẹ tôi đó nha.”
Sếp: “...”
Anh dùng khăn chà mạnh lên mặt tôi, suýt chút nữa là lột da mặt tôi: “Bây giờ còn giống mẹ cô không?”
Tôi ôm đầu chạy trốn: “Càng giống hơn.”
“Đồ thần kinh, ai muốn làm mẹ cô.” Anh định lấy khăn đ.á.n.h tôi, rồi lại bất lực xoa xoa thái dương, “Tôi chấp nhặt gì với một nhóc bợm rượu chứ.”
“Anh ngủ lại đây với tôi đêm nay nha.” Tôi kéo tay anh.
Sếp kinh ngạc tột độ: “Cô biết mình đang nói gì không?”
Tôi gật đầu: “Biết chứ, mẹ tôi ngày nào cũng ủ ấm chăn cho tôi mà.”
Sếp: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi cảm thấy ánh mắt anh đầy sát khí.
51
Vật lộn cả đêm, tôi nằm trên giường vẫn chưa chịu yên.
“Anh kể cho tôi một câu chuyện đi. Mẹ tôi toàn ru tôi ngủ bằng kể chuyện thôi.”
Sếp đứng cạnh giường, mặt lạnh băng nói: “Ông đưa cháu đi chèo thuyền, đang chèo thì mái chèo gãy.”
Mắt tôi sáng lấp lánh: “Rồi sao nữa?”
Sếp nghiêm mặt: “Hết chuyện rồi (từ ‘gãy’ và ‘hết rồi’ đồng âm trong tiếng Hán: 桨断了 [jiǎng duàn le] và 桨完了 [jiǎng wán le] - Mái chèo gãy/Chèo xong rồi, ý là đời tàn).”
Mặc dù tôi say rượu, nhưng tôi vẫn rất muốn đ.á.n.h anh.
52
Ngày hôm sau, tôi và sếp cùng đi ăn buffet sáng của khách sạn.
Tôi thấy anh vẻ mặt chưa ngủ đủ, nét mặt ủ rũ, quan tâm hỏi: “Sếp, tối qua anh ngủ không ngon sao?”
Sếp liếc tôi một cái: “Tôi thì muốn ngủ lắm.”
Một nhân viên phục vụ đi ngang qua chúng tôi.
Anh tiếp tục tố cáo: “Tối qua cô hành hạ tôi cả đêm, tôi muốn ngủ, ngủ được sao?”
Người phục vụ loạng choạng, suýt ngã.
Tôi xấu hổ muốn đào một cái lâu đài tiên nữ ngay tại chỗ mà chui vào.
53
Ăn sáng xong, tôi đi tìm cô bạn thân khắp nơi.
Sếp nói: “Không cần tìm, bạn cô cõng cả xe lửa về nhà từ đêm qua rồi.”
Tôi: “...”
Anh mỉm cười: “Đùa thôi, đây là thư bạn cô nhờ tôi chuyển cho cô.”
Tôi nhận lấy phong bì thơm nồng mùi nước hoa, mở ra xem, lập tức đỏ mặt tía tai.
Trên đó viết: “Mau xử lý ông chủ của mày đi.”
Xử lý cái gì mà xử lý. Với một cú quật ngã qua vai của anh, tôi có thể bị anh ném ra Thái Bình Dương luôn đấy.
54
Chuyên gia chụp ảnh đã bỏ đi, tôi đành mặt dày nhờ sếp chụp ảnh du lịch cho tôi.
Sếp tạo dáng rất chuyên nghiệp: “Ê đúng rồi, cằm cao quá, nghiêng bốn mươi lăm độ nhìn trời, tay để ra sau, ừm, hơi nheo mắt...”
Chụp ảnh xong, tôi hớn hở đi xem.
Giây tiếp theo, những bức ảnh xấu xí tấn công tâm hồn tôi.
Hoặc là lỗ mũi to toác, hoặc là tóc tai rối như ma nữ Sadako, hoặc là cười như bị thiểu năng trí tuệ…
Không có một bức nào bình thường cả.
Sếp còn cứng miệng bên cạnh: “Không phải kỹ thuật của tôi không được, là do người không được.”
Nói thật, tôi thực sự muốn nhấn đầu ch.ó của sếp xuống nước, rửa sạch mắt và miệng anh.