Cô Trợ Lý Và Tổng Tài Độc Miệng

Chương 8



55

Lịch trình hôm nay của tôi là đi sở thú, sếp cười híp mắt nói: “Đi sở thú làm gì, một mình cô đã đủ dựng lên cả một sở thú rồi.”

Trong lúc tôi sắp nổi điên, sếp tiếp tục nhảy múa trên bãi mìn: “Ăn cơm thì như lợn con, ngủ thì như gấu đen, đi bộ thì như chim cánh cụt, lúc ngu ngốc thì như husky, lúc lười biếng thì như lười, vừa tan làm thì như báo săn, chạy nhanh hơn bất kỳ ai.”

Tôi mặt đầy vạch đen.

Tôi cũng không chịu thua kém: “Sếp, anh cũng không kém đâu. Gian xảo như cáo, lúc tức giận thì như hổ, lúc lạnh lùng thì như rắn độc...” Dưới ánh mắt đe dọa của anh, giọng tôi càng lúc càng nhỏ.

Nếu còn nói tiếp, tôi đoán mình phải cuốn gói ra đi rồi.

56

Tôi và sếp đi xem gấu trúc.

Tôi nhìn chú gấu trúc ngây ngô đáng yêu, lẩm bẩm: “Làm quốc bảo thật là tốt, chúng nó đ.á.n.h rắm người ta cũng thấy là đang làm duyên.”

Sếp nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức sắp nhỏ nước: “Cũng vậy thôi, cô đ.á.n.h rắm, tôi cũng thấy rất đặc biệt.”

Tôi thẹn thùng hỏi anh: “Đặc biệt gì?”

“Đặc biệt thối.”

Nói xong, sếp chuồn lẹ, tôi phản ứng lại thì đuổi theo anh mấy vòng.

57

Kết thúc chuyến du lịch, tôi và sếp lên máy bay về nhà.

Như thường lệ, tôi mua vé khoang hạng nhất cho anh, còn tôi, đương nhiên là ngồi khoang phổ thông rồi.

Sếp không thấy tôi, liền gọi điện cho tôi: “Cô đi đâu rồi, máy bay sắp cất cánh rồi.”

“Tôi ở khoang phổ thông.” Tôi nói.

Bên kia không có tiếng động.

Mười phút sau, một người đàn ông gượng gạo ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi nhìn.

Đây…, là sếp!

“Sếp, sao anh lại sang đây?”

Sếp mặt đầy vạch đen: “Khoang hạng nhất hết chỗ rồi.”

Bộ não chậm chạp của tôi từ từ phản ứng lại, không nhịn được cười toe toét.

Anh càng gượng gạo hơn: “Cười cái gì mà cười.”

58

Lần đầu tiên sếp ngồi khoang phổ thông, cả người không thoải mái, cựa quậy như một con sâu.

Tôi đề nghị: “Sếp, hay là anh quay lại khoang hạng nhất đi.” Cái thân này, cũng quá yểu điệu rồi.

Anh hừ một tiếng, đeo bịt mắt lên ngủ.

Ngủ chưa đầy năm phút, anh giật bịt mắt ra, chảnh chọe nói: “Ngủ không được, dỗ tôi đi.”

“Sếp, anh mấy tuổi rồi mà còn cần tôi dỗ ngủ?”

Anh lườm tôi: “Vậy cô mấy tuổi rồi, tối say rượu còn kéo tôi kể chuyện cả đêm, tôi nói khản cả giọng rồi.”

Chuyện đó... có thể giống nhau sao.

59

Máy bay hạ cánh đã rất muộn.

Căn nhà tôi thuê ở ngay gần đây, đi bộ khoảng mười phút là tới.

Nhưng còn sếp thì...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Anh sống trong biệt thự lớn ở ngoại ô.

Tôi đang chuẩn bị gọi xe cho sếp.

Sếp vẻ mặt thâm trầm đè điện thoại của tôi lại: “Muộn thế này rồi, qua nhà cô tạm bợ một đêm đi, tôi buồn ngủ rồi.”

Tôi cười gượng gạo: “Sao tôi có thể để sếp ngủ ở chỗ tôi được, tôi gọi cho anh một khách sạn nhé.”

Anh nhìn tôi, mỉm cười: “Ổ vàng ổ bạc không bằng ổ ch.ó của cô.”

Tôi suýt hất bàn, là ổ ch.ó mà anh cũng đòi đến.

60

Tôi khó xử: “Sếp, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, sẽ bị người ta đàm tiếu đấy.”

Anh vẻ mặt thẳng thắn: “Cứ đi đường của mình, mặc kệ người khác nói gì.”

“Người ta sẽ nghĩ anh dùng quy tắc ngầm với tôi đó.”

Anh liếc tôi một cái: “Làm ơn, cô nghĩ tôi là loại ông chủ đó sao?”

Tôi tiếp tục: “Vậy tôi cũng không muốn bị người ta nói là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”

Sếp thản nhiên nhìn trời: “Thật ra, thiên nga rất muốn được ăn đó.”

Tôi: “...”

61

Cuối cùng, sếp vẫn đến nhà tôi.

Tôi ngủ sofa, anh ngủ giường của tôi.

Anh bị chứng sạch sẽ, tôi còn đặc biệt thay ga trải giường mới. Đợi anh tắm xong đi ra, mặc đồ ngủ, vừa lau tóc vừa tự nhiên nói: “Tôi đói rồi, cô có muốn ăn khuya không?”

“Muốn chứ, ăn gì?”

“Tôm hùm đất cay đi.”

“Hay là thêm món gỏi cay trộn?”

“Hoàn hảo, thêm một thùng bia nữa.”

Khi ăn tôm hùm đất đến mức mồm miệng đầy dầu, sếp thở dài sâu sắc: “Quả nhiên, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.”

Tôi: “...”

Ăn đồ của tôi, còn dám nói xấu.

62

Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, nhà cửa sạch sẽ tinh tươm.

Tôi không quen chút nào.

Sếp đang cầm cà phê, đứng trên ban công, ra vẻ một người thành đạt.

À, không đúng, anh vốn là người thành đạt rồi.

Tôi hỏi anh: “Sếp, tất cả là anh dọn dẹp sao?” Không ngờ sếp lại siêng năng đến vậy.

Anh u oán nhìn tôi một cái: “Chứ cô nghĩ là nàng tiên ốc dọn à?”

Sau đó, anh lại lẩm bẩm: “Đàn ông lo việc ngoài, đàn bà lo việc nhà. Sau này chẳng lẽ tôi phải lo cả việc ngoài lẫn việc nhà sao.”

“Sếp, anh nói gì mà lo việc nhà, việc ngoài?”

Anh liếc tôi một cái, vẻ mặt cam chịu: “Thôi, đây là số mệnh của tôi rồi.”

Tôi: “...”

Sếp có phải tối qua ăn tôm hùm đất đến não bị chập rồi không, sáng sớm đã nói năng luyên thuyên.