Cô Vợ Nhỏ Của Đồ Tể

Chương 1



Ta sinh ra đã câm điếc, bị mẹ kế gả cho một đồ tể diện mạo xấu xí, tính tình hung bạo.

Ai nấy đều nghĩ rằng, ta chẳng thể sống quá ba ngày.

Nào ngờ, sau khi thành thân, đồ tể lại sủng ái ta lên tận trời, ngày tháng trôi qua vô cùng sung túc.

Ta không những trả được thù g.i.ế.c mẹ, mà còn trở thành phú hào nổi danh khắp vùng.

1

Ta sinh ra đã câm điếc.

Sau khi cha qua đời, mẹ kế luôn tính toán bán ta vào Di Hồng viện.

Nhưng tính toán của bà ta đã vỡ tan tành, Thẩm Bá Thiên đã nhắm trúng ta.

Hắn là một đồ tể ở Đông Thành, diện mạo xấu xí, tính khí thô lỗ.

Lúc Thẩm Bá Thiên xách hai chiếc giỏ bước vào sân nhà ta, hàng xóm láng giềng đều đi theo phía sau để xem náo nhiệt.

Ta đứng trước cửa sổ lén lút quan sát.

Mọi người cười ồ lên. Trong giỏ là hai cái đầu heo.

“Bá Thiên, ngươi đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Tiểu Uyển người ta là mỹ nhân có tiếng ở thành Lâm An này, tuy là kẻ câm điếc, nhưng cũng chẳng phải hạng người ngươi có thể trèo cao đâu.”

“Phải đó, Bá Thiên, ngươi đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa. Hơn nữa, dùng hai cái đầu heo làm sính lễ, ngươi đang bố thí cho ăn mày đấy à!”

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Thẩm Bá Thiên cũng không thèm biện bạch, khác hẳn dáng vẻ hùng hổ thường ngày, hắn chỉ biết cười ngây ngô.

Hắn nhẹ nhàng đặt đầu heo lên chiếc bàn trong sân, lại lấy ra một tờ ngân phiếu từ trong túi áo trong người, bẽn lẽn nói: “Thẩm nương ở đâu rồi? Bá Thiên đến cầu thân đây!”

Mẹ kế từ trong nhà hoảng hốt chạy ra, sắc mặt xanh mét: “Bá Thiên, Tiểu Uyển nhà ta không thể gả cho ngươi, nó đã có người trong mộng rồi!”

Thẩm Bá Thiên ngẩn người một lát, rồi trầm giọng hỏi: “Tiểu Uyển có ở trong nhà không?”

“Có ở đây thì đã sao? Ta là mẹ kế của nó, ta có quyền quyết định mọi việc của nó.” Mẹ kế gân cổ lên cãi.

Thẩm Bá Thiên đang định nài nỉ, con d.a.o bầu giắt ở sau thắt lưng bỗng nhiên keng một tiếng rơi xuống đất.

Mọi người kinh hô một tiếng, đồng loạt lùi lại phía sau.

Thẩm Bá Thiên ngượng ngùng nhặt con d.a.o lên, giắt lại chỗ cũ, hắn tai đầu hắn tai tai nói: “Không phải lỗi tại ta, là tự nó rơi ra đấy.”

Nhưng mẹ kế sợ đến mức giọng nói cũng run rẩy: “Giữa thanh thiên bạch nhật, ngươi muốn hành hung sao? Láng giềng lối xóm đều làm chứng đấy, ta phải đi báo quan!”

Thẩm Bá Thiên xua tay liên tục: “Thẩm nương, Bá Thiên là người tuân thủ quy củ, tuyệt đối không làm việc phạm pháp. Ta chỉ là ái mộ Tiểu Uyển đã lâu, muốn đích thân hỏi ý kiến của nàng ấy. Nếu nàng không đồng ý gả cho ta, ta sẽ lập tức rời đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thẩm Bá Thiên mỉm cười chắp tay chào những người hàng xóm phía sau, mọi người cũng nể mặt hắn, nhao nhao phụ họa: “Phải đó, bà cứ gọi Tiểu Uyển ra đây, để hắn từ bỏ ý định đi.”

Khoác trên người bộ váy màu tím nhạt, ta thướt tha bước ra ngoài.

“Mẹ, người gọi nữ nhi có chuyện gì vậy?” Ta dịu dàng dùng thủ ngữ hỏi.

Mẹ kế tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt hoảng loạn: “Tiểu Uyển, ngươi có chịu gả cho Thẩm Bá Thiên không? Ngươi phải nhìn cho kỹ, hắn là kẻ mồ côi, ngang ngược kiêu ngạo, lúc g.i.ế.c heo đến mắt cũng chẳng chớp lấy một cái, loại người này chắc chắn sẽ hung bạo với thê t.ử...”

“Nhưng thưa mẹ, nếu con không bằng lòng, liệu hắn có g.i.ế.c chúng ta không?”

“Mẹ, con biết người xót thương con, con đều biết cả. Nhưng thưa mẹ, đêm nào Tiểu Uyển cũng không thể chợp mắt, luôn nghĩ cách làm sao để gánh vác nỗi lo cùng gia đình, làm sao để giúp đệ đệ cưới thê t.ử.”

“Hắn tuy là một đồ tể, nhưng dù sao cũng có tay nghề, gả cho hắn, nữ nhi sẽ không lo bị đói, lại còn có thể đỡ đần cho gia đình. Nữ nhi nguyện ý gả.” Ta dùng thủ ngữ trả lời.

Mọi người xung quanh ồ lên cảm thán, mẹ kế cũng trợn tròn hai mắt.

Bà ta chẳng màng đến những người hàng xóm bên cạnh, gào thét lên với ta.

Ta mở to đôi mắt vô tội nhìn bà ta.

Mẹ kế lúc này mới sực nhớ ra ta là kẻ câm điếc, vội vàng dùng thủ ngữ ra dấu: “Hắn bị bất lực, chẳng lẽ ngươi cũng muốn gả sao?”

Bất lực? Nghĩa là, nếu gả cho hắn, ta sẽ phải chịu cảnh góa bụa suốt đời, ngay cả cơ hội làm mẹ cũng không có?

Ta sững sờ c.h.ế.t lặng.

2

Nhưng sau khi suy ngẫm một lát, ta vẫn kiên quyết gật đầu.

Mẹ kế tức đến mức suýt chút nữa ngất xỉu.

Ta nhìn thấy đệ đệ Tần Phong từ trong phòng bước ra, vội vàng nói nhỏ với mẹ kế: “Mẹ cứ hứa với Thẩm Bá Thiên trước đã, ổn định hắn rồi tính sau.”

“Ngay trong đêm nay, con sẽ đem Tiểu Uyển bán vào Di Hồng Viện. Nơi đó một khi đã vào thì đừng hòng mong ra. Đến lúc ấy, chúng ta cứ bảo là Tiểu Uyển tự mình bỏ trốn.”

Mẹ kế hớn hở bước tới, nói với Thẩm Bá Thiên: “Hôm nay Tiểu Uyển nhà ta đã đồng ý gả cho ngươi, ta cũng không ngăn cản nữa. Ngươi hãy về nhà chờ đợi, đợi ta chọn được ngày lành tháng tốt sẽ thành toàn hôn sự cho ngươi, được chứ?”

Thẩm Bá Thiên vui mừng gật đầu: “Tốt quá, tốt quá.”

Trong lòng ta lo sốt vó.

Ta có một bí mật không ai hay biết, chính là ta có thể đọc được khẩu hình miệng.

Tuy ta là kẻ câm điếc, nhưng ta lại nhìn hiểu được lời người khác nói.

Ta đã sớm hiểu rõ âm mưu của mẹ kế, bọn họ muốn bán ta vào Di Hồng viện.