So với việc bị bán đi, ta thà gả cho Thẩm Bá Thiên để chịu cảnh phòng không chiếc bóng suốt đời!
Ngay vào lúc này, ta chỉ hận bản thân là kẻ câm, không thể lớn tiếng kêu cứu.
Ta biết rõ, Thẩm Bá Thiên vừa bước chân ra khỏi cửa, mẹ kế sẽ đem ta đi bán.
Ta đưa ánh mắt cầu cứu về phía Thẩm Bá Thiên, nhưng hắn chỉ mải chìm đắm trong niềm vui sướng cầu thân thành công, căn bản chẳng hề đọc được ánh mắt của ta.
Nhìn theo bóng lưng rời đi dứt khoát của hắn, ta chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát như rơi vào hầm băng.
Ta biết, cuộc đời mình thế là xong rồi.
3
Sau khi Thẩm Bá Thiên cùng những người hàng xóm xem náo nhiệt rời đi, mẹ kế dắt tay ta, hai mắt đong đầy lệ.
“Tiểu Uyển, cứ nghĩ đến việc con phải gả cho đồ tể kia, lòng mẹ lại đau như d.a.o cắt. Con biết nghĩ cho gia đình như vậy, mẹ thật không uổng công yêu thương con. Chỉ tiếc là, mẹ chẳng có món đồ gì quý giá để tặng cho con cả, ôi.”
Trong lòng ta cười thầm, bà ta thật khéo diễn trò.
Vừa rồi ta rõ ràng nhìn thấy hai mẹ con bọn họ vui sướng vỗ tay ăn mừng.
Ta vỗ vỗ tay bà ta tỏ ý an ủi: “Mẹ, nữ nhi to gan muốn xin người một vật. Nữ nhi nhớ người có một chiếc vòng tay bằng bạc, nữ nhi muốn mang nó bên mình, để khắc cốt ghi tâm công ơn nuôi dưỡng của mẹ.”
Có lẽ là để trấn an ta, hoặc cũng có thể vì chiếc vòng bạc kia quá đỗi tầm thường, không đáng để tiếc rẻ, mẹ kế lập tức lấy ra đưa cho ta.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Khi trở về phòng, ta ôm c.h.ặ.t chiếc vòng bạc trước n.g.ự.c, lặng lẽ khóc.
Chiếc vòng bạc này vốn là di vật của mẹ ruột ta, đáng hận là cha từ sau khi cưới mẹ kế, vì muốn lấy lòng bà ta mà đem tất cả đồ đạc có giá trị trong nhà giao hết cho bà ta.
Bọn họ tưởng ta tuổi còn nhỏ lại là kẻ câm nên không hiểu chuyện gì, thực ra ta điều gì cũng biết rõ.
Giống như lúc này, ta biết mẹ kế chắc chắn đang ở trong phòng bí mật mưu tính kế làm sao để nhanh ch.óng bán ta đi.
Quả nhiên, khoảng nửa canh giờ sau, mẹ kế bưng một bát nước đường bước vào, giả vờ giả vịt nói rằng bà ta đã đích thân nấu nước đường cho ta, bảo ta mau uống lúc còn nóng.
Nhìn bát nước đường kia, lòng ta lại muôn phần bi thương.
Đó đâu phải nước đường, rõ ràng là độc d.ư.ợ.c.
Tần Phong thấy ta mãi không uống liền sốt ruột: “Mẹ, người mau giục nó uống đi chứ, nó mà còn không uống, con sẽ dùng vũ lực đấy.”
Mẹ kế lườm hắn ta một cái, oán trách hắn gặp chuyện không biết nhẫn nại. Dỗ ngọt được nó, tương lai nó chính là cây rụng tiền của chúng ta.
Nước mắt không thể kìm nén được nữa mà lã chã tuôn rơi, số phận của ta sao lại cay đắng đến thế, không có cha mẹ che chở đã đành, nay còn phải chịu sự chà đạp của mẹ kế.
“Nào, để mẹ đút cho con.” Mẹ kế đưa thìa canh tới bên môi ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta từ từ mở miệng.
Chiếc thìa hơi nóng chạm vào làn môi ta, tim ta run lên bần bật, tuyệt vọng nhắm nghiền hai mắt.
Bỗng nhiên, ta cảm nhận được tay của mẹ kế run b.ắ.n lên, chiếc thìa rời khỏi bờ môi ta.
Ta mở mắt ra, nhìn thấy chiếc thìa đã rơi xuống đất, hai mẹ con mẹ kế đều mang vẻ mặt hoảng hốt.
4
Tần Phong hoảng loạn nói: “Hỏng rồi, Thẩm Bá Thiên lại quay lại rồi! Mẹ, chúng ta phải làm sao đây?”
Mẹ kế cố làm ra vẻ trấn tĩnh: “Hoảng cái gì, ta thấy hắn chỉ là một hắn ta ngốc, rất dễ lừa gạt. Con ở đây trông chừng Tiểu Uyển, để ta ra ngoài đuổi hắn đi.”
Nói rồi, mẹ kế xoay người bước ra cửa.
Tần Phong ra hiệu bảo ta mau uống nước đường, ta tỏ ý không vội, đợi mẹ về rồi mới uống.
Tần Phong tâm thần bất định, không ngừng ngó nghiêng ra bên ngoài.
Ta cũng sốt ruột như lửa đốt. Ta biết, đây là cơ hội tự cứu mình duy nhất của ta rồi.
Ta ôm bụng ra dấu bảo Tần Phong rằng mình muốn đi nhà xí, Tần Phong bất lực, đành phải thả ta ra ngoài.
Ngoài sân, Thẩm Bá Thiên đang tranh luận cùng mẹ kế.
Mẹ kế đứng đối diện với ta, ta nhìn thấy bà ta tươi cười hớn hở nói: “Cứ yên tâm đi, đã nhận sính lễ rồi thì làm gì có đạo lý đổi ý chứ. Ngày mai ta sẽ tìm tiên sinh chọn lấy một ngày lành tháng tốt, cho hai người sớm ngày thành thân.”
Có lẽ Thẩm Bá Thiên đưa ra yêu cầu muốn gặp ta một lát, mẹ kế liền bảo Tiểu Uyển hay xấu hổ, thôi thì hẹn ngày khác gặp lại vậy.
Thấy mẹ kế níu lấy tay áo của Thẩm Bá Thiên định dắt ra ngoài cửa, ta bất chấp tất cả lao đến, chặn đứng bọn họ lại.
Nước mắt đầm đìa, ta ngước khuôn mặt thanh tú thuần khiết của mình lên, dùng khẩu hình miệng nói với Thẩm Bá Thiên: “Đưa ta đi, ngay lập tức!”
Được Thẩm Bá Thiên che chở, hai mẹ con mẹ kế chỉ có thể giương mắt nhìn ta rời đi.
Trông thấy bộ dạng tức tối điên cuồng của bọn họ, ta rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ con Tần Phong sẽ không bao giờ biết được, chuyện Thẩm Bá Thiên đến cầu thân là do một tay ta cố tình sắp đặt.
Kể từ khi biết được bọn họ định bán mình vào Di Hồng viện, ta đã bắt đầu tự định đoạt cho tương lai của mình.
Cũng chính Tần Phong đã thức tỉnh ta.
Hôm đó, hắn ta gặp phải chuyện xui xẻo bên chỗ Thẩm Bá Thiên, sau khi về nhà liền không tiếc lời mắng nhiếc hắn một trận lôi đình.