Cô Vợ Nhỏ Của Đồ Tể

Chương 11



"Tiểu Uyển, ta có lỗi với nàng quá. Thực ra, ta và mẹ kế của nàng..."

Tất cả những gì Thẩm Bá Thiên nói, thực ra ta đều biết cả.

Ta sớm đã cho người điều tra mối quan hệ giữa hắn và mẹ kế. Thẩm Bá Thiên và mẹ kế thực ra không có mối quan hệ mờ ám nào cả. Là mẹ kế luôn lấy thân thế của Thẩm Bá Thiên ra ép hắn, dùng cái đó để uy h.i.ế.p hắn lấy bằng được bảo vật cha để lại. Nhưng Thẩm Bá Thiên không nói cho bà ta bất cứ thứ gì.

Hóa ra, khi ta cho người điều tra mẹ kế, bà ta cũng luôn âm thầm giám sát ta. Mẹ kế luôn biết chuyện cha để lại bảo vật, chỉ là bà ta nằm mơ cũng không ngờ tới, bảo vật này sớm đã thuộc về mẹ ta.

Bọn họ còn điều tra ra, cái chế-t của mẹ ta năm đó có liên quan trực tiếp đến mẹ kế, là mẹ kế luôn muốn lên ngôi, hở một chút là tới cửa thị uy, mẹ ta tích tụ uất ức thành bệnh, mới qua đời khi còn trẻ như vậy.

Từ khi biết được giao dịch xấu xí giữa Thẩm Bá Thiên và mẹ kế, ta luôn đề phòng Thẩm Bá Thiên ở mọi nơi. Ngày thứ hai sau khi từ Biện Châu trở về, mẹ kế liền tới cửa đòi bảo vật. Thế nên, ta tưởng là Thẩm Bá Thiên mật báo, liền lén hạ độc Thẩm Bá Thiên.

Thứ độc đó, là thứ ta mua ở y quán ngoại thành năm đó. Khi bị mẹ kế và Tần Phong áp bức, ta từng muốn kết thúc cuộc đời, đã uống qua một lần, nào ngờ t.h.u.ố.c độc đó là t.h.u.ố.c giả, sau khi suy nhược hơn nửa tháng, dần dần hồi phục lại.

Ta hạ độc Thẩm Bá Thiên, chính là nửa canh giờ trước khi cánh tay hắn bị đ.â.m trúng. Ta chỉ muốn cho hắn một bài học, nhưng không ngờ, lại vô tình biến thành quân bài đàm phán với mẹ kế. Nhưng ta không nói cho Thẩm Bá Thiên sự thật về việc hắn trúng độc, có những chuyện, vẫn nên cất giấu trong lòng thì hơn.

Thẩm Bá Thiên nói, khách điếm không còn, bọn ta không có nguồn kinh tế, ta lại trong bộ dạng dở sống dở chế-t thế này, phải làm sao đây?

Ta mỉm cười ra dấu: "Ta làm đồ tể nhé, chàng dạy ta."

Thẩm Bá Thiên trợn tròn mắt.

Ta dùng nụ cười để an ủi hắn. Chỉ cần chịu khó lao động, là có cơm ăn, là có thể sống tiếp.

Thế nhưng, mọi việc không diễn ra như ý ta muốn. Thẩm Bá Thiên đột nhiên rơi vào hôn mê.

Ta luống cuống. Cùng một loại t.h.u.ố.c, ta chỉ suy nhược hơn nửa tháng, sao hắn lại nghiêm trọng như vậy?

Lang trung lắc đầu không rõ nguyên nhân, chỉ nói, thể chất mỗi người mỗi khác, cũng có thể do cánh tay hắn bị thương?

Hay là trong tù thân thể bị tổn thương?

Lang trung nói, chỉ có thể giải độc.

Nhưng đã qua nhiều năm, y quán năm đó sớm đã đóng cửa, trong thời gian ngắn cũng không hiểu rõ loại độc tố, chỉ có thể "chữa ngựa chế-t thành ngựa sống".

Chữa bệnh cần tiền nha, không còn cách nào khác, ta thế chấp nhà cửa, cùng Thẩm Bá Thiên chuyển đến một căn lều cỏ dột nát.

Thẩm Bá Thiên thỉnh thoảng tỉnh dậy, luôn khóc lóc t.h.ả.m thiết, bắt ta đưa hắn đến nơi hoang dã, tự sinh tự diệt, không muốn làm gánh nặng cho ta nữa. Ta dùng nụ cười an ủi hắn.

Tâm bệnh lớn nhất cả đời Thẩm Bá Thiên là không biết thân thế mình, là một đứa trẻ mồ côi, nhưng hắn thà từ bỏ biết đáp án, cũng phải bảo vệ ta chu toàn, dù thế nào ta cũng sẽ không bỏ mặc hắn.

Tiền bạc rất nhanh đã hết, hai bọn ta rơi vào cảnh khốn cùng. Ta đành phải đi làm thuê ở chợ, nhưng không còn sự che chở của Thẩm Bá Thiên, ta chịu đủ mọi nhục nhã, má-u và nước mắt chỉ có thể tự mình nuốt ngược vào trong.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Hôm đó gió rất lớn, mưa cũng gấp, lều cỏ rất nhanh sụp đổ, ta và Thẩm Bá Thiên hoàn toàn phơi mình dưới mưa gió.

Người bị mưa ướt sũng khiến ta lạnh run cầm cập, Thẩm Bá Thiên xót xa quát mắng ta: "Nàng đi đi, đừng lo cho ta!"

Ta căn bản không quan tâm lời trách cứ yếu ớt của hắn, dùng hết sức bình sinh cõng hắn tìm chỗ trú mưa.

Nhưng sao ta có thể cõng nổi hắn chứ. Không cõng được thì kéo, luôn có cách mà!

Đã nửa tháng chưa ăn một bữa no, ta lấy đâu ra sức lực?

Rất nhanh, ta cũng suy kiệt nằm dưới làn mưa, nước mắt hòa lẫn với nước mưa, chẳng lẽ bọn ta thực sự phải chế-t ở đây sao?

Một cơn đau nhói ở bụng ập đến, ta đột nhiên thấy trước mắt tối sầm, ngất lịm đi.

20

Như thể trải qua giấc mơ rất dài, ta từ từ tỉnh lại. Thứ nhìn thấy là khuôn mặt khóc đến đỏ hoe của cữu cữu và cữu mẫu.

"Tiểu Uyển, đứa bé ngoan, cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi."

Ta không khỏi mỉm cười, ta và Thẩm Bá Thiên được cứu rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cữu cữu nói, từ khi nhận được lá thư ta gửi, ông ấy và cữu mẫu đã không quản đường sá xa xôi vội vàng chạy tới.

"Tạ ơn trời đất, cuối cùng bọn ta cũng chạy tới kịp! Nếu chậm thêm một bước..."

Cữu mẫu không khỏi lau nước mắt.

"Thẩm Bá Thiên đâu? Chàng ấy thế nào rồi?" Ta lo lắng hỏi cữu cữu.

Cữu mẫu nhìn ta, muốn nói lại thôi: "Hài t.ử..."

Ta không khỏi lệ ướt khóe mắt, đúng vậy, hắn trúng độc nặng như thế, lại còn bị nước mưa ngâm, sao có thể sống nổi chứ, tội nghiệp hắn đến chế-t cũng không biết thân thế của mình.

Ngay lúc ta che mặt khóc lóc, cữu cữu vỗ vỗ cánh tay ta, ra hiệu cho ta nhìn về một phía.

Là Thẩm Bá Thiên! Hắn không chế-t!

Hắn đang mỉm cười nhìn ta: "Tiểu Uyển, sao nàng lại khóc?"

Hắn đang làm t.h.u.ố.c tắm trong một thùng t.h.u.ố.c lớn!

Ta chân trần chạy tới, từ phía sau ôm chầm lấy cổ hắn.

Cữu cữu và cữu mẫu vui mừng khôn xiết.

Cữu cữu phấn khích báo cho ta một tin vui, ông ấy đã nghiên cứu ra cách khám phá bí mật của chiếc hộp gấm.

Những hạt rắn trong bình lưu ly gọi là i-ốt, nếu hòa tan nó, rồi quét lên tờ giấy trắng, những nét chữ được viết bằng tinh bột sẽ hiện ra. Bởi vì tinh bột gặp i-ốt sẽ đổi màu!

Ồ, hóa ra cần phải hòa tan mới có tác dụng.

Thời khắc chứng kiến kỳ tích cuối cùng cũng đến!

Rất nhanh, vài chữ rõ ràng hiện lên trên tờ giấy trắng.

Ta nằm mơ cũng không ngờ tới, bảo vật mẹ để lại cho ta, vậy mà là hai tờ văn tự nhà đất! Hơn nữa lại được khâu trong lớp lót áo bông của ta!

Ta và Thẩm Bá Thiên đã có ngôi nhà của riêng mình, dùng tiền bán một căn nhà để mua lại khách điếm ban đầu, một căn nhà cho cữu cữu cữu mẫu ở.

Việc kinh doanh khách điếm ngày càng phát đạt, bọn ta đành phải mở chuỗi.

Một năm sau, vào một ngày, trên đường ta và Thẩm Bá Thiên đi du lịch kinh thành, tình cờ gặp một bà lão ăn mặc rách rưới, đang bị mấy đứa trẻ đuổi theo ném đá.

Ta vội vàng chạy tới ngăn lại. Bà lão ngẩng đầu liên tục nói cảm ơn với ta, cả người ta chế-t lặng, lại chính là mẹ kế!

Môi ta lắp bắp. Sao bà ta lại lâm vào tình cảnh t.h.ả.m hại thế này?

"Mẹ bảo ta về nhà ăn cơm rồi, hi hi."

Mẹ kế nói xong liền chạy đi như một đứa trẻ.

Bà ta đây là bị điên loạn rồi sao?

Tuy ta từng hận bà ta đến tận xương tủy, nhưng thực sự nhìn thấy bà ta điên loạn đến mức này, trong lòng lại không khỏi chua xót.

Thẩm Bá Thiên hiểu ta, liền chạy theo, đưa cho mẹ kế ít lương khô và bạc.

Khi Thẩm Bá Thiên quay lại, ta đang ngồi xổm trên đất nôn khan. Hắn lo lắng vỗ lưng cho ta, giọng run rẩy hỏi ta khó chịu chỗ nào.

Hướng về phía mặt trời, ta mỉm cười ra dấu với Thẩm Bá Thiên.

"Chàng sắp được làm cha rồi!"

Thẩm Bá Thiên ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng, rất lâu, rất lâu...

Hết