Mẹ kế vừa vào đã giận dữ nói với ta: "Tiểu Uyển, dù sao ta và cha ngươi cũng là phu thê mười mấy năm, ta tuy không sinh ra ngươi, nhưng ta cũng nuôi dưỡng ngươi bao nhiêu năm nay, ngươi có được bảo vật mà đến một tiếng cũng không hé, lại muốn độc chiếm?"
Lòng ta kinh hãi, sao mẹ kế lại biết chuyện bảo vật?
Chẳng lẽ là Thẩm Bá Thiên nói cho bà ta biết?
Ta chế-t cũng không thừa nhận chuyện bảo vật, chỉ nói mẹ kế tự bịa chuyện.
Mẹ kế tất nhiên không tin, điên cuồng lao lên túm tóc ta. Không đề phòng nên ta bị bà ta tấn công trúng đích, cộng thêm thân thể ta ốm yếu, căn bản không phải đối thủ của bà ta, rất nhanh chỉ biết chịu đòn.
Thẩm Bá Thiên nghe tin lao vào, hắn dốc hết sức bình sinh tách mẹ kế và ta ra, thấy mẹ kế vẫn không chịu buông tha muốn lao lên, Thẩm Bá Thiên giáng cho mẹ kế một cước.
Mẹ kế ngã mạnh xuống đất, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Thẩm Bá Thiên, như thể không tin hắn sẽ làm như vậy.
Mẹ kế khóc lóc đứng dậy, mọi người đều tưởng bà ta định chạy ra ngoài, ai ngờ, bà ta đột nhiên lấy từ ống tay áo ra một chiếc kéo, điên cuồng lao về phía ta. Ta căn bản không kịp né tránh, trơ mắt nhìn chiếc kéo đ.â.m về phía mình.
Ta tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại. Thế nhưng nỗi đau trong tưởng tượng không hề tới, mà lại nghe thấy tiếng hừ lạnh của Thẩm Bá Thiên.
Mở mắt ra, ta thấy chiếc kéo đã đ.â.m xuyên qua cánh tay phải của Thẩm Bá Thiên, má-u tươi đang tuôn ra xối xả.
Thẩm Bá Thiên gầm lên với mẹ kế: "Còn không mau cút đi!"
Lần này mẹ kế lết thân chạy mất.
Thẩm Bá Thiên lại không màng đến việc mình bị thương, vẻ mặt lo lắng nhìn khắp người ta: "Có bị thương ở đâu không?"
Động tác Thẩm Bá Thiên vén những sợi tóc mái trên trán ta đặc biệt dịu dàng, vô tình ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy ánh mắt hắn nhìn ta đầy thâm tình.
Ta vội vàng cúi đầu xuống. Nếu hắn biết nửa canh giờ trước, ta đã làm gì với hắn, liệu còn có thể dịu dàng với ta như thế này không?
18
Trời vừa sập tối, ta ngồi trong phòng bồn chồn không yên. Muốn sang xem thân thể Thẩm Bá Thiên thế nào rồi, nhưng lại sợ nhìn thấy bộ dạng bây giờ của hắn.
Đang đi đi lại lại, tên tiểu nhị đột ngột hớt hải chạy vào, báo với ta rằng Thẩm Bá Thiên bị nha môn bắt đi rồi!
Ta kinh hãi biến sắc, chuyện từ bao giờ?
Tiểu nhị nói, mới cách đây một canh giờ, bị nha môn bắt đi từ nhà mẹ kế của ta, nghe nói là đã giế-t người.
Toàn thân ta run rẩy, giế-t ai?
"Tần Phong. Nhưng nghe nói hắn ta cũng bị thương nghiêm trọng, hình như còn bị trúng độc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta bảo tiểu nhị mau đi nghe ngóng. Người họ hàng xa của tiểu nhị làm bổ đầu ở nha môn.
Rất nhanh, tiểu nhị trở lại, nói Thẩm Bá Thiên không nhận tội, nói mình là phòng vệ chính đáng, Tần Phong vốn muốn giế-t hắn, không ngờ tự mình trượt chân, d.a.o găm đ.â.m vào thân mình.
Tiểu nhị mày chau lại: "Người thân nói, Thẩm Bá Thiên bị hạ độc rồi, dù không định tội được, cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Hắn tuy nhìn vẻ kiêu ngạo hống hách, nhưng tuyệt đối là người tốt, ta không tin hắn sẽ giế-t người."
Ta đưa cho tiểu nhị chút bạc, bảo hắn ta giúp ta lo lót một chút, ta muốn gặp Thẩm Bá Thiên ngay lập tức. Cuối cùng, một canh giờ sau, tiểu nhị đưa ta đến nha môn.
Nhìn thấy ta, Thẩm Bá Thiên vô cùng kích động: "Mau về đi, đây là nơi nàng nên đến sao?"
Ta không quan tâm, nhìn hắn sâu sắc: “Chàng nói cho ta biết, Tần Phong có phải do chàng giế-t không?"
Thẩm Bá Thiên ánh mắt kiên định: "Không phải ta giế-t, là hắn ta tự giế-t mình. Nhưng nha môn sẽ không nghe lời một phía của ta, ta khó thoát cái chế-t. Sau khi ta chế-t, nàng hãy đến Biện Châu tìm cữu cữu và cữu mẫu của nàng đi..."
Thẩm Bá Thiên nhìn ta, trên mặt đột nhiên nở nụ cười rạng rỡ, để lộ hai hàm răng trắng bóc.
"Tiểu Uyển, kiếp này lấy được nàng, đáng rồi!"
Ta cố kìm nén nước mắt, nói với Thẩm Bá Thiên rằng ta sẽ không để hắn ngồi tù, càng không để hắn chế-t.
Trước khi rời khỏi nhà giam, ta đem kế hoạch nói rõ với hắn. Thẩm Bá Thiên chấn động đến mức trố mắt nhìn.
19
Rất nhanh, Thẩm Bá Thiên được phóng thích.
Việc hắn giế-t Tần Phong là lời một phía của mẹ kế, mà việc Thẩm Bá Thiên bị mẹ kế hạ độc, cũng là lời một phía của Thẩm Bá Thiên. Nếu nhất định muốn đẩy Thẩm Bá Thiên vào chỗ chế-t, mẹ kế cũng khó thoát tội chế-t.
Huống hồ, tại nhà mẹ kế còn lục soát được chén trà hạ độc, sau khi cân nhắc lợi hại, mẹ kế đã rút đơn kiện.
Có lẽ bà ta đang nghĩ, Thẩm Bá Thiên đã trúng độc, rất nhanh sẽ một mệnh ô hô.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta bán khách điếm. Tuy bề ngoài là mẹ kế rút kiện, nhưng ta vẫn tốn rất nhiều ngân lượng.
Kẻ tham lam như mẹ kế, sao dễ dàng buông tha Thẩm Bá Thiên như thế?
Bà ta đang giận dỗi, muốn khiến ta đau khổ cả đời.
Ta liền dùng tiền bạc nện vào bà ta. Tiền bạc là vật ngoài thân, nhưng tình cảm là vô giá. Số tiền còn lại dùng để lo lót những người cần lo lót.
Thẩm Bá Thiên rất nhanh biết được tất cả. Hắn quỳ dưới chân ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, cảm ơn ta cứu hắn thoát khỏi ngục tù, lại trách ta tiêu tiền oan uổng, dù sao hắn cũng là kẻ cận kề cái chế-t, cần gì phải liên lụy đến khách điếm?
Đó là toàn bộ tâm huyết của ta đấy.