Cô Vợ Nhỏ Của Đồ Tể

Chương 4



Ta ngủ mê mệt cho đến tận bình minh.

Ta bị đ.á.n.h thức bởi hương thơm ngào ngạt của cháo trắng.

Ta không ngờ Thẩm Bá Thiên lại có tay nghề tuyệt đến thế, một bát cháo trắng giản đơn qua tay hắn cũng trở nên thơm nức mũi.

Sau khi ta sửa soạn xong xuôi, hắn đã bày sẵn cơm canh lên bàn.

Ta vừa định bưng bát cháo lên thì Thẩm Bá Thiên cười híp mắt ngăn lại, ân cần đưa tới trước một ly nước ấm.

Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên ta được người khác che chở, chăm sóc như vậy.

Ta có chút luống cuống, trong lòng lại ngập tràn cảm động.

Sau bữa ăn, Thẩm Bá Thiên đặt một ít hoa quả bên cạnh chiếc ghế dựa trong sân, bảo ta cứ an tâm nghỉ ngơi.

Trước khi đi, hắn không quên khóa c.h.ặ.t cửa ngõ để phòng hờ Tần Phong đến quấy rối.

Trong lúc ta còn đang thẫn thờ, Thẩm Bá Thiên lại hớt hải chạy về, dắt tay ta kéo thẳng ra ngoài.

Hắn nói, chỉ có đem ta đặt bên cạnh mình thì hắn mới có thể yên tâm.

Thẩm Bá Thiên là đồ tể, ngoài ra còn bán lẻ thêm một số loại thịt.

Mọi người không ai không ngưỡng mộ Thẩm Bá Thiên xấu xí lại cưới được cô vợ nhỏ xinh đẹp, ai nấy đều hiếu kỳ kéo đến xem náo nhiệt, khiến công việc buôn bán của hắn trở nên đắt như tôm tươi, chưa từng thấy bao giờ.

Hắn vui mừng khôn xiết, bảo ta chính là phúc tinh của hắn. Tình cảm của hai chúng ta cũng nhờ đó mà nhanh ch.óng nồng đượm.

Hôm ấy là ngày sinh nhật của Thẩm Bá Thiên. Khi ta tặng cho hắn bộ y phục tự tay mình khâu vá, hắn cảm động đến mức bế thốc ta lên, rảo bước đi về phía giường lớn.

Ta thẹn thùng gục sâu đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của hắn.

Mọi chuyện, sắp sửa diễn ra rồi sao?

Thế nhưng ta không ngờ tới, thứ đón chờ ta căn bản chẳng phải là cảnh đẹp đêm xuân.

8

Thẩm Bá Thiên thế mà lại thật sự bất lực chuyện phòng the!

Hắn nản lòng thoái chí, xấu hổ đến mức hận không thể tìm một kẽ nứt dưới đất mà chui vào.

“Tiểu Uyển, xin lỗi nàng, ta...”

Ta mỉm cười dùng thủ ngữ an ủi hắn: “Không sao đâu, chàng chỉ là quá căng thẳng thôi.”

Ta ân cần xào cật heo cho Thẩm Bá Thiên ăn, sợ hắn tủi thân, ta lại càng đối xử với hắn dịu dàng hơn trước.

Cứ tẩm bổ như vậy suốt nửa tháng trời, nào ngờ Thẩm Bá Thiên vẫn không hề chuyển biến.

Ta nghĩ nếu không đi tìm lang trung thì không ổn rồi. Để giữ thể diện cho hắn, ta đề xuất đi đến thành Biện Châu cách rất xa nơi này để bốc t.h.u.ố.c.

Thẩm Bá Thiên gật gù bảo vô cùng tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thành Biện Châu phồn hoa náo nhiệt, sau nhiều lần hỏi thăm, hai chúng ta rốt cuộc cũng tìm được một y quán vô cùng mát tay trong việc chữa trị chứng bệnh khó nói của nam giới.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Vị lang trung đã ngoài sáu mươi tuổi, gương mặt từ bi phúc hậu.

Sau khi bắt mạch xem bệnh, ông ấy nói một tràng những thuật ngữ y lý chuyên môn mà chúng ta nghe chẳng hiểu gì.

Thẩm Bá Thiên tính tình nóng nảy, thẳng thừng hỏi lang trung: “Ông cứ nói ngay là có chữa được hay không?”

Vị lang trung vuốt vuốt chòm râu rồi thủng thỉnh đáp: “Chữa thì tất nhiên là chữa được, lại còn bảo đảm sau ba tháng sẽ giúp ngươi chấn hưng hùng phong nam t.ử, có điều...”

Lang trung mang vẻ mặt khó xử nói: “Căn bệnh này của ngươi thực sự hiếm gặp, cần ta phải dùng đến những loại thảo d.ư.ợ.c thượng hạng, còn tiền bạc thì...”

Ta vội vàng móc túi tiền ra đưa cho Thẩm Bá Thiên, hắn liền đem số bạc bên trong đổ rào rào lên bàn.

Lang trung liếc nhìn một cái rồi khẽ lắc đầu.

Gom góp được mười lượng bạc mà vẫn chưa đủ sao? Tính tống tiền người ta chắc?

Thẩm Bá Thiên hầm hầm nhét bạc trở lại túi vải, dắt tay ta định bước ra ngoài.

Không thèm chữa nữa, không chữa nữa!

Ta dùng hết sức kéo ghì hắn lại, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn chằm chằm.

Thẩm Bá Thiên lập tức ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.

Phải rồi, không chữa sao được? Như vậy chẳng phải bắt ta phải chịu cảnh phòng không gối chiếc suốt đời sao? Hắn không phải còn muốn sinh mấy đứa nhỏ để vui vầy hưởng phước gia đình quây quần hay sao?

Vị lang trung đúng lúc xen vào: “Thực ra thì, ta cũng có thể không thu bạc của hai vị.”

Nói rồi, ánh mắt ông ấy cố tình hay vô ý dời lên người ta.

9

Thẩm Bá Thiên vung một nắm đ.ấ.m lao thẳng về phía vị lang trung: “Cái lão dê xồm này, dám tơ tưởng đến nương t.ử của ta à!”

Vị lang trung tuy phản ứng nhanh nhạy nhưng vẫn bị một đ.ấ.m của hắn sượt trúng n.g.ự.c, tức đến mức râu tóc dựng ngược, trợn mắt phẫn nộ.

“Cái tên thất phu thô lỗ này! Khụ khụ... Ý ta muốn nói là, chiếc vòng bạc trên cổ tay nàng ấy có thể dùng để gán nợ tiền t.h.u.ố.c!”

Ta và Thẩm Bá Thiên đều ngẩn người ra.

Chiếc vòng bạc này vốn là di vật duy nhất mẹ ruột để lại cho ta làm kỷ vật, tuy nhìn qua có vẻ giản dị mộc mạc, chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng đối với ta nó mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc.

Thẩm Bá Thiên lại định nổi trận lôi đình, ta vội vã cản hắn lại, gật đầu tỏ ý bằng lòng.

Nhưng ta cầu xin lang trung, liệu có thể tìm một nữ quyến đến giúp ta tháo chiếc vòng này ra không, bởi khi trước ta phải khó khăn lắm mới đeo nó vào được.

Lang trung liền gọi một nữ nhân từ phía sau bước ra, nhìn ta một lượt thật sâu, ra hiệu bảo ta đi theo.

Thẩm Bá Thiên trong lòng không yên tâm, định cất bước đi theo. Vị lang trung lạnh lùng hừ một tiếng: “Giữa thanh thiên bạch nhật, y quán đường hoàng của ta sừng sững ở đây, chẳng lẽ còn có thể giở trò lừa bịp thiên hạ hay sao?”