Sau khi bước vào gian phòng phía trong, nữ nhân kia tâm trạng kích động, đột ngột ôm chầm lấy ta vào lòng.
“Con ngoan, đã để con phải chịu khổ nhiều rồi.”
Nước mắt ta cũng không kiềm được mà tuôn rơi làm ướt đẫm vạt áo.
Nữ nhân này chính là cữu mẫu của ta, còn vị lang trung kia lại là cữu cữu của ta.
Trước khi mẹ qua đời, bà đã âm thầm kể cho ta nghe về thân thế của mình. Năm xưa, bà bị bọn buôn người bắt cóc đem bán, sau đó bị cha ta mua về.
Bà đã từng biết bao lần tìm cách bỏ trốn để quay về tìm lại người thân, nhưng lần nào cũng bị cha ta phát hiện rồi bắt giam lỏng trở lại.
Mẹ u uất lâu ngày hóa thành trọng bệnh, cuối cùng vào năm ta sáu tuổi thì buông tay xuôi tay lìa trần.
Chiếc vòng bạc này chính là tín vật gia tộc.
Đáng thương thay, ta vốn không có bất kỳ cơ hội nào để đi tìm lại người thân, cho đến khi ta hạ quyết tâm gả cho Thẩm Bá Thiên.
Thật ra, Thẩm Bá Thiên sở dĩ bất lực hoàn toàn không phải vì cơ thể hắn có vấn đề, mà là do hằng ngày ta đã lén bỏ t.h.u.ố.c vào trong thức ăn của hắn.
Sở dĩ ta làm như vậy là muốn khiến thân thể hắn thực sự xảy ra triệu chứng, có như thế mới đường đường chính chính khiến hắn đưa ta tới thành Biện Châu nhận tổ quy tông, đồng thời giải mã bí mật ẩn giấu bên trong chiếc vòng bạc.
Cữu mẫu nói cho ta biết, chiếc vòng này quả nhiên không phải là vật tầm thường. Gia tộc bên ngoại của mẹ vốn có tập tục giấu các bí mật hệ trọng vào bên trong những chiếc vòng bằng bạc.
Ở chính giữa thân vòng có một khe hở vô cùng nhỏ, người bình thường căn bản sẽ không bao giờ để mắt tới.
Cữu mẫu cẩn thận nạy khe hở của chiếc vòng ra, bên trong quả nhiên có nhét một mảnh giấy nhỏ.
Chất giấy rất mỏng, khi mở rộng ra thì kích thước không hề nhỏ.
Đó là một bức họa đồ.
Ta nghi hoặc dùng thủ ngữ hỏi cữu mẫu: “Đây là bản đồ gì vậy? Liệu có phải là bản đồ kho báu không cữu mẫu?”
Ta mang máng nhớ lại thuở nhỏ, từng nghe cha nói qua tổ tiên có truyền lại một món gia bảo quý giá.
Sau khi cha qua đời, mẹ kế từng lục lọi khắp nơi, lật tung hòm xiểng để tìm kiếm nhưng thủy chung vẫn không thấy tăm hơi đâu.
10
Ta và cữu mẫu cùng nhau chụm đầu nghiên cứu bức vẽ.
Cữu mẫu vốn là người thông tuệ, tỉ mỉ quan sát một hồi rồi khẳng định chắc nịch: “Đây có lẽ là sơ đồ của một ngôi nhà, cháu nhìn xem, ở góc dưới bên trái có vẽ một cái cây kìa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Trong lòng ta chợt rùng mình một cái, trong sân nhà ta quả thật cũng có một cây cổ thụ.
Ta tập trung quan sát kỹ lưỡng hơn, quả nhiên chính là kiến trúc ngôi nhà của ta!
Mẹ còn cố tình đ.á.n.h dấu một ký hiệu đặc biệt ngay tại gian đông sương phòng, điều này có nghĩa là, món bảo vật kia đang được chôn giấu ngay dưới nền đất của đông sương sao?
Gian phòng đó hiện tại lại chính là nơi ở của mẹ kế.
Sau khi cùng cữu mẫu bàn bạc kỹ lưỡng phương án hành động, ta cùng bà ấy bước ra ngoài.
Thẩm Bá Thiên sốt sắng sải bước tới gần, liên tục nhìn ngó ta từ đầu đến chân xem ta có bị tổn hại gì không.
Ta nhìn hắn mỉm cười nhẹ nhàng, khẽ lắc đầu ra hiệu bản thân bình an vô sự.
Giây phút chia tay, cữu cữu và cữu mẫu cố kìm nén cảm xúc dâng trào trong lòng, giữ đúng lễ nghi chào tạm biệt chúng ta.
Trên đường trở về, Thẩm Bá Thiên vô cùng tự trách, hắn than thở rằng ta gả cho hắn chẳng được hưởng phúc lộc gì, ngược lại còn làm mất đi kỷ vật độc nhất mà nhạc mẫu đại nhân để lại cho ta.
Ta dịu dàng ra dấu an ủi hắn.
Gả cho hắn đã giúp ta thoát khỏi nanh vuốt chà đạp của mẹ kế, bấy nhiêu đó đã khiến ta vô cùng cảm kích rồi.
Chỉ cần có thể chữa dứt điểm căn bệnh của hắn, cho dù phải hy sinh thứ gì đi nữa ta cũng cam tâm tình nguyện.
Thẩm Bá Thiên ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng, nơi khóe mắt rưng rưng lệ: “Cưới được thê t.ử như nàng, Thẩm Bá Thiên ta đúng là có phúc ba đời.”
Ta đúng lúc bộc lộ suy nghĩ của mình, ta bảo bản thân không muốn giống như những nữ nhi nhà khác suốt ngày chỉ biết quanh quẩn bên xó bếp, ta muốn tự mình kinh doanh một chút việc buôn bán nhỏ, giúp cho ngày tháng của hai chúng ta càng thêm sung túc.
“Chàng nghĩ xem, vài năm nữa, hai chúng ta cơm áo gạo tiền không lo, con cái quây quần bên gối, thỉnh thoảng còn có thể đi ngao du sơn thủy, như thế chẳng phải vô cùng tốt đẹp sao?”
Chiếc bánh vẽ ngọt ngào của ta khiến Thẩm Bá Thiên vô cùng hưng phấn, hắn gật đầu lia lịa bảo quá tốt, chúng ta sẽ cùng nhau đồng lòng cố gắng.
“Nương t.ử đã có dự tính cụ thể gì chưa?”
Ta ngẫm nghĩ một lát rồi ra dấu: “Ta muốn mở một khách điếm, đón tiếp khách qua lại, biết đâu chừng chúng ta lại tìm thấy nhiều cơ hội làm ăn lớn hơn.”
“Còn về địa điểm, ta cũng đã tính toán xong xuôi, chính là tại ngôi nhà cũ của ta!”
“Nhà cũ nằm ngay vị trí yết hầu chiến lược của thị trấn, địa thế vô cùng đắc địa. Hơn nữa khuôn viên lại rộng rãi, có chỗ cho mười cỗ xe ngựa dừng đỗ cũng thừa thãi... Vả lại, nơi đó là nơi ta sinh ra và lớn lên, hằng đêm ta đều mơ thấy nó, thường xuyên giật mình khóc hận tỉnh giấc.”
Thẩm Bá Thiên vỗ đùi một cái đét: “Tuyệt diệu, tuyệt diệu! Vừa về tới nhà ta sẽ lập tức đi tìm Tần Phong để mua đứt ngôi nhà đó.”