Ta khẽ liếc nhìn về phía chân tường đông sương phòng một cái, thầm nghĩ xem ra việc này đành phải đợi một thời cơ khác thích hợp hơn mới tính tiếp được.
Khách điếm nhanh ch.óng khai trương đi vào hoạt động.
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Bản thân ta suy cho cùng vẫn mang danh là kẻ câm điếc, Thẩm Bá Thiên trong lòng không yên tâm nên đã dứt khoát vứt bỏ cái nghề đồ tể gắn bó bao năm qua để chuyên tâm tới phụ giúp ta quản lý quán xá.
Điều khiến hai bọn ta hoàn toàn không ngờ tới chính là, lữ khách sau khi vào trú chân tại điếm, vừa nghe phong thanh ta là kẻ câm điếc thì ai nấy đều không tiếc lời trầm trồ ca ngợi.
Danh xưng "Tây Thi câm" của ta cứ như vậy truyền tai nhau vang xa rộng khắp. Việc làm ăn của khách điếm bất ngờ phát đạt một cách thần kỳ. Sợ ta lao lực mệt mỏi, Thẩm Bá Thiên liền thuê thêm hai tiểu nhị lo việc chạy vặt, ta chỉ cần ung dung ngồi một chỗ quản lý sổ sách thu chi.
Mỗi lúc có quan khách lên tiếng tán thưởng dung mạo ta xinh đẹp, tỏ vẻ ghen tị với Thẩm Bá Thiên vì cưới được cô vợ nhỏ kiều diễm, hắn lại cười toe toét đến mức híp cả mắt.
Cứ thế tích tiểu thành đại, hai chúng ta không chỉ nhanh ch.óng hoàn trả hết số nợ nần tu sửa khách điếm trước đó, mà trong túi còn bắt đầu rủng rỉnh có của ăn của để sinh lời.
Thẩm Bá Thiên lại một lần nữa kích động ôm ta xoay vòng vòng, nói rằng từ lúc hắn sống đến giờ, đây là lần đầu tiên cảm thấy những ngày tháng phía trước có hy vọng. Hắn chỉ mong sao thân thể sớm ngày bình phục, để có thể cùng ta sinh vài tiểu t.ử mập mạp.
Chớp mắt, khách điếm đã kinh doanh được hai tháng, thời hạn ba tháng mà cữu cữu hứa hẹn đã cận kề.
Lòng ta như lửa đốt. Bây giờ, khách điếm người đông mắt tạp, ta không biết làm sao để đào bảo vật ra.
Ngay lúc ta đang lo lắng vì chuyện này, thì lại xảy ra một sự việc khiến ta chấn động.
13
Mẹ kế đột ngột đến khách điếm. Vừa nhìn thấy ta, bà ta lập tức quỳ sụp xuống trước mặt, cầu xin ta cứu Tần Phong.
Ta cố gắng thoát khỏi tay bà ta, giữ một khoảng cách thích hợp.
Mẹ kế nước mắt ngắn nước mắt dài kể với ta rằng, thời gian trước, Tần Phong phải lòng một cô nương, liền đến tận nhà cầu hôn. Ai ngờ nhà cô nương đó viết kín một trang giấy yêu cầu sính lễ, còn đưa ra những đòi hỏi khắt khe về nhà cửa.
"Bọn ta lấy đâu ra tiền chứ? Đến cái nhà đang ở cũng là đi thuê."
Khi mẹ kế nói những lời này, bà ta cẩn thận liếc nhìn Thẩm Bá Thiên một cái.
Tần Phong vì thế mà mắc bệnh tương tư, không ăn không ngủ.
"Xem như vì tình nghĩa ngươi và Tần Phong đã sống cùng nhau bao nhiêu năm nay, cầu xin ngươi nhất định phải giúp nó, nếu nó có mệnh hệ gì, ta cũng không sống nổi nữa."
Ta lập tức hiểu rõ mục đích mẹ kế đến đây, chẳng qua là thấy khách điếm của ta kiếm được tiền nên muốn vòi vĩnh.
Tần Phong mà không ăn không ngủ ư? Chỉ có kẻ ngốc mới tin! Một kẻ lòng lang dạ sói, là kẻ quý mạng sống nhất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nói với mẹ kế rằng khách điếm mới mở, chỗ nào cũng cần tiền, trong tay ta cũng không dư dả gì. Nhưng dù sao cũng từng là mẹ con, ta cũng không thể làm quá tuyệt tình, ta lấy ra một thỏi bạc vụn đưa cho bà ta.
Mẹ kế rõ ràng rất không vui, chẳng màng đến việc trong khách điếm có khách, bà ta thay đổi thái độ từ cung kính vừa rồi, lớn tiếng quát tháo ta là kẻ mất hết lương tâm. Năm đó, cha ta bệnh mất, nếu không có bà ta, ta sớm đã thành hồn ma bóng quế.
Ta rất muốn biện bạch, sao bà ta không nói việc ta đã làm trâu làm ngựa cho hai mẹ con bà ta, chịu đủ mọi nhục nhã?
Chỉ tiếc ta câm điếc, tranh luận tự nhiên là ở thế hạ phong.
Ta sốt ruột đến mức nước mắt lưng tròng.
Thẩm Bá Thiên đột nhiên như một cơn lốc ập tới, túm lấy cổ áo mẹ kế rồi kéo ra ngoài.
Mẹ kế gào lên: "Thẩm Bá Thiên, ngươi đừng có quá đáng, ta..."
Thẩm Bá Thiên không cho mẹ kế cơ hội biện bạch, giáng thẳng cho bà ta một cái tát, sau đó gầm lên: "Dám gây chuyện với nữ nhân của Thẩm Bá Thiên ta..."
Vì tầm nhìn hạn chế, ta chỉ kịp hiểu được nửa câu đầu của Thẩm Bá Thiên.
Mẹ kế lủi thủi rời đi. Thẩm Bá Thiên an ủi ta đừng lo lắng, sau này mẹ kế tuyệt đối sẽ không đến quấy rầy bọn ta nữa. Ta vui mừng nắm lấy cánh tay hắn, gật đầu lia lịa.
Đêm đó nửa đêm, ta tỉnh dậy đi vệ sinh, tình cờ phát hiện Thẩm Bá Thiên đang lặng lẽ lẻn ra khỏi cửa.
Ta cảm thấy kỳ lạ. Nếu là đi vệ sinh, chắc chắn sẽ không ăn mặc chỉnh tề như vậy.
Ta vội vàng mặc quần áo, theo hắn ra khỏi phòng.
Ánh trăng sáng như rửa. Ở góc khuất của khách điếm, ta thấy Thẩm Bá Thiên đang lén lút gặp gỡ một người. Ta chấn động không thôi, vội vàng ẩn mình vào trong bóng tối.
Lén nhìn ra, khi nhìn rõ gương mặt người kia, ta không khỏi toát mồ hôi lạnh.
14
Lại chính là mẹ kế!
Ban ngày, cảnh tượng Thẩm Bá Thiên đứng ra bảo vệ ta còn hiện rõ mồn một, đêm đến, hai người bọn bọn họ lại lén lút gặp nhau ở đây!
Chẳng lẽ Thẩm Bá Thiên và mẹ kế có tư tình? Sao có thể như vậy được?
Ta không dám thở mạnh, trừng to mắt giải mã nội dung cuộc trò chuyện của họ.
"Nếu ngươi còn không hành động, ta sẽ kể hết mọi chuyện cho nàng ta biết, hừ, ta xem, đến lúc đó nàng ta còn có thể dựa dẫm vào ngươi được không! Chẳng phải ngươi còn định bắt nàng ta sinh con cho ngươi sao?"