Vì góc độ, ta không nhìn thấy miệng của Thẩm Bá Thiên.
Sợ bọn họ phát hiện ra mình, ta lén lút chuồn về phòng.
Trong chăn, ta không khỏi run rẩy. Rốt cuộc giữa bọn họ là mối quan hệ gì? Họ đang bàn bạc bí mật gì?
Chẳng lẽ sự chăm sóc chu đáo mọi bề của Thẩm Bá Thiên dành cho ta trước đây đều là giả?
Là đang tính kế ta sao?
Nhưng ta thì có cái gì để tính kế chứ?
Trong lòng ta đột nhiên nảy ra một ý, chẳng lẽ là bản đồ kho báu?
Không đúng, ban đầu là ta chủ động cầu xin hắn cưới ta. Nghĩa là, lý do chủ quan khiến hai bọn ta dây dưa với nhau, nằm ở phía ta.
Vậy hắn bắt đầu có vấn đề với mẹ kế từ khi nào? Chẳng lẽ là lúc bàn bạc chuyện mua nhà?
Một mớ hỗn độn.
Ta không khỏi cảm thấy sợ hãi, thời gian qua, thấy Thẩm Bá Thiên hết lòng yêu chiều mình, ta suýt chút nữa đã nói cho hắn biết bí mật bên trong chiếc vòng bạc rồi. Nếu hắn cướp mất bảo vật...
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
Ta không dám nghĩ tới.
Ta bắt đầu âm thầm quan sát Thẩm Bá Thiên, các sổ sách của khách điếm cũng tự mình cẩn thận quản lý. Ta chỉ ra ngoài mua sắm vật dụng sinh hoạt vào ngày trước Tết Trung Thu, thời gian còn lại đều ở trong khách điếm không hề rời đi.
Hôm đó, bạn nối khố của Thẩm Bá Thiên thành thân, hắn phải đi ăn cỗ. Cơ hội đến rồi.
Tình cờ hôm đó khách điếm chỉ có một nhóm khách, mà bọn họ còn đi ra ngoài chơi. Ta vội vàng đi dời cái vò sứ dưới chân tường nhà đông, bắt đầu đào bảo vật.
Thế nhưng điều khiến ta kinh hãi là, chỗ vốn đào một mét đã lộ ra túi vải đỏ, vậy mà giờ không cánh mà bay.
Ta hoảng loạn, chẳng lẽ ta đào lệch hướng?
Nhưng dù ta có mở rộng diện tích ra, vẫn không thấy!
Bảo vật bị trộm rồi!
Ta khóc lóc ngồi bệt xuống đất.
Là ai trộm? Ai biết ở đây giấu bảo vật? Trộm lúc nào? Ta rõ ràng đã...
Đầu óc ta đột nhiên lóe lên.
Chắc chắn là vào ngày Tết Trung Thu! Chỉ có ngày đó ta mới rời khỏi khách điếm.
Đầu óc ta quay cuồng, sáng hôm đó, Thẩm Bá Thiên làm gì nhỉ?
15
Ta cố ý hỏi tiểu nhị, sáng hôm ta ra ngoài, Thẩm Bá Thiên đã làm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu nhị vừa lau bàn vừa nói với ta, không có gì bất thường cả, chỉ là sửa cái giường ở phòng khách, rồi đi chợ mua cá.
"À đúng rồi, mẹ kế của người có tới, tới tìm chưởng quầy, hai người cãi nhau hình như không vui vẻ gì, đứng ở cửa cãi nhau một lúc."
Rồi sao nữa?
Sau đó chưởng quầy ở trong sân trồng cây. Hôm đó khách đông, bọn ta bận đến cuống cả lên...
Nói như vậy, chỉ có thể là Thẩm Bá Thiên làm!
Ta không khỏi giận dữ, nội tâm tuyệt vọng tột cùng.
Buổi tối, ta tức giận hất tung bàn cơm Thẩm Bá Thiên làm, khóc lóc chất vấn hắn tại sao lại lừa ta, bắt hắn trả lại bảo vật cho ta.
Thẩm Bá Thiên vẻ mặt uất ức, nói hắn hoàn toàn không biết gì về bảo vật, mỗi phút mỗi giây hắn đều đối xử với ta bằng lòng chân thành.
Ta lạnh lùng nhìn hắn, chậm rãi ra dấu tay: "Đêm khuya chàng lén lút gặp mẹ kế của ta, việc này giải thích sao đây?"
sắc mặt Thẩm Bá Thiên hoảng loạn, hắn vội vàng nắm lấy tay ta: "Tiểu Uyển, không phải như nàng nghĩ đâu, nàng nghe ta giải thích!"
Ta hất mạnh tay hắn ra.
Đúng là ta mắt mù mới muốn sống cùng hắn, ta cứ tưởng hắn sẽ bảo vệ ta, ai ngờ lại là rước sói vào nhà!
Ta ném hành lý của Thẩm Bá Thiên ra cửa, bảo hắn lập tức cút đi.
Ta muốn đi báo quan, nhưng không có bằng chứng gì cả, căn bản không thể tìm lại được bảo vật.
Ta đau buồn ngày ngày đẫm lệ. Chỉ ba ngày, ta nhanh ch.óng gầy rộc đi.
Không còn sự che chở của Thẩm Bá Thiên, những nam nhân vốn luôn thèm khát ta bắt đầu sàm sỡ, kẻ thì buông lời trêu ghẹo, kẻ thì động tay động chân. Ta lại không dám đắc tội với bọn họ, mỗi lần như vậy đều là tiểu nhị tới giúp ta giải vây. Ta càng thêm tin tưởng hắn ta.
Hôm đó, vì buồn bực đau khổ ta uống quá nhiều rượu, kéo tiểu nhị ra trút bầu tâm sự.
Ta nói với hắn ta, thứ mẹ để lại cho ta vô cùng quý giá, nhưng đối với người khác, rất có thể sẽ chiêu mộ tai ương chế-t ch.óc. Nếu ai có thể cung cấp cho ta manh mối hữu ích, ta sẵn lòng dâng hiến thu nhập của khách điếm.
Hai mắt tiểu nhị sáng rực lên: "Thật sao?"
Ta gật đầu, ánh mắt vô cùng kiên định.
Tiểu nhị bí hiểm cam kết, chậm nhất là tối mai, chắc chắn sẽ giúp ta tìm thấy đồ. Hắn ta nói có người họ hàng xa biết bói toán.
Quả nhiên, đêm hôm sau, sau khi sắp xếp cho khách nghỉ ngơi xong, tiểu nhị ra hiệu cho ta tới phòng hắn ta. Trên bàn bày một tờ giấy, là bản cam kết chuyển nhượng thu nhập khách điếm cho hắn ta.
Ta nhìn hắn ta với ánh mắt ngây thơ, chưa nhìn thấy đồ, ta tuyệt đối sẽ không ký.
Tiểu nhị lấy từ dưới gối ra một chiếc hộp gấm được bọc bằng vải đỏ, tim ta đập nhanh như trống dồn.
úng rồi, chính là nó, chiếc khóa đồng tinh xảo đó ta ấn tượng vô cùng sâu sắc. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, mắt ta trố ra như cái chuông đồng, khóa vậy mà bị cạy rồi!
Tiểu nhị lại đắc ý: "May mà ta kịp thời chạy đến, ngăn cản kẻ kia phá hủy đồ bên trong. Tuy nhiên, lão bản nương, bên trong chỉ có một tờ giấy trắng, ngươi chắc chắn đây là thứ mẹ ngươi để lại cho ngươi chứ?"