Cô Vợ Thế Thân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cư Dân Mạng

Chương 10: TỔNG TÀI MUỐN “GIẢI ĐỘC”



Lúc này Thẩm Hoài An nhíu mày, cầm ly rượu mà tôi chưa kịp đụng và giơ lên chào từ xa với hai người kia rồi lạnh lùng nói:

Hai người cứ tự nhiên, tôi và Tư Nhiên về trước đây.

Giang Văn Tĩnh ngây người, Kỷ Ngôn Tranh kinh hãi còn tôi thì…lú luôn.

Tôi thấy từ hôm qua tới giờ Thẩm Hoài An cứ sai sai thế nào ấy. Chẳng có tí “vibe” Tổng tài bá đạo nào cả.

Đáng lẽ lúc này anh ta phải đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, bế Giang Văn Tĩnh đi thay đồ chứ?

Rồi sau đó hai người họ “tình trong như đã mặt ngoài còn e”, tình cảm thăng hoa. Xong rồi anh ta thấy cần rút với vợ tạo khang là tôi, nên để bù đắp và anh ta sẽ quăng cho tôi xấp thẻ quẹt không bao giờ hết tiền chứ?

Kịch bản đi chệch đường ray quá rồi! Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, thế này cũng tốt.

Chỉ cần anh ta không đòi ly hôn, đợi một năm nữa là tôi có một tỷ tệ trong tay. Trời ơi, tôi đúng là ngôi sao may mắn mà, kiểu gì tiền cũng chảy vào túi tôi!

Sơn Tam

Đang lúc ngồi trong xe phấn khích tới mức suýt nữa thì biểu diễn một đoạn rap tại chỗ, Thẩm Hoài An bỗng lên tiếng:

Ly rượu lúc này hình như có vấn đề.

Tôi mới nhớ ra mình quên mất việc gì, hóa ra là việc này!

Phải dịu dàng với “máy rút tiền” của mình một chút chứ, thế là tôi trưng ra bộ mặt lo lắng:

Không lẽ bị hạ t.h.u.ố.c xổ hả?

Khóe miệng Thẩm Hoài An giật giật:

Trí tưởng tượng của em phong phú thật đấy.

[Sai quá sai, kịch bản đâu có diễn thế này? Đáng lẽ ly rượu đó phải là Đường Tư Nhiên uống, xong rồi phát hỏa đi tìm Thẩm Hoài An chứ?]

[Nhìn kìa, lâu vẫn còn người ngây thơ kia, cốt truyện nát bét từ lâu rồi mà chưa nhận ra à?]

[Xem Tổng giám đốc Thẩm mưu mô giả vờ đáng thương, dùng ly rượu “đổ đó” để cầu dẫn em gái ngốc nhà tôi kìa! Uốt hết màn hình rồi hi hi.]

Cái gì? Thẩm Hoài An cố tình uống ly rượu đó??

Đù! Tôi coi anh ta là máy rút tiền, anh ta lại muốn “húp” tôi!

Bình thường thì bày đặt vẻ mặt không tình nguyện, hóa ra cũng chơi hệ “nhiều trò” gớm.

Vừa hay về đến nhà, tôi giữ khoảng cách thật xa với anh ta và nháy mắt với quản gia.

Ai dè ông ấy cứ đứng trơ ra, tôi đành phải hắng giọng:

Quản gia, mau đỡ thiếu gia vào nghỉ ngơi và gọi bác sĩ đến ngay!

Thế nhưng Thẩm Hoài An khẽ nhếch môi:

Không cần phiền phức thế đâu, có chăm sóc tôi là được rồi.

Thấy thế tôi từ chối khéo:

Thế không tiện lắm đâu, em có phải bác sĩ đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sao lại không tiện? Chúng ta là vợ chồng cơ mà, em nói lời gì lạ thế. Hơn nữa, em chưa nghe câu này sao?

Tôi ngơ ngác:

Câu gì?

Anh ta cười một cách gian xảo:

Thân mật chính là liều t.h.u.ố.c giải độc tốt nhất.

Hả??? Mẹ ơi, đây không phải chuyến xe đi đến trường mẫu giáo!

[Oa ha ha, bánh xe nghiến thẳng qua mặt tôi đau quá.]

[Tổng giám đốc Thẩm nói chuyện nghe lọt tai phết, nói thêm đi tôi thích nghe!]

[Con gái cưng ơi, cánh cửa “căn cứ bí mật” của hôm nay nhất định phải mở rộng đón Tổng giám đốc Thẩm nhé.]

Lúc này, tôi lúng túng nhìn quản gia…thế mà ông ấy mặt mày nghiêm túc nói một câu:

Đã lâu rồi thiếu gia không cười như thế này.

Đúng là người am hiểu tiểu thuyết Tổng tài có khác! Thế rồi ông ấy đẩy cả hai chúng tôi vào phòng.

Thấy sắp “lọt vào miệng cọp”, tôi nuốt nước miếng:

Anh đừng có qua đây nha.

Mặt Thẩm Hoài An đỏ lên một cách bất thường, cả người toát ra vẻ mơ màng quyến rũ. C.h.ế.t tiệt, tôi lại thấy rung động nhẹ mới hay chứ.

Không không không, một thế thân chuyên nghiệp phải biết tự thôi miên mình: “Chúng ta chỉ là quan hệ vợ chồng thuần khiết không có tình yêu.”

Thấy anh ta càng lúc càng tiến gần, tôi đ.á.n.h liều lao lên ôm c.h.ặ.t lấy anh ta:

Chồng ơi, anh còn ý thức không?

Anh ta không nói gì, nhưng vòng tay ôm tôi càng c.h.ặ.t hơn.

Tôi lén thò tay vào túi quần anh ta móc ví tiền ra:

Ý em là, đằng nào chúng ta cũng là vợ chồng rồi, cho em thêm một cái túi nữa chắc không quá đáng đâu nhỉ?

Cả người Thẩm Hoài An cứng đờ, anh ta buông tôi ra:

Đường Tư Nhiên, em chắc chắn muốn nói chuyện này vào lúc này với tôi à?

Bây giờ là thời điểm vàng còn gì! Giờ không nói chẳng lẽ đợi anh ta tỉnh táo mới nói à? Đúng bài thì lúc này Tổng tài phải bế thốc tôi lên rồi bảo: “Em đúng là một yêu tinh nhỏ làm khổ người ta mà”, sau đó là những cảnh không thể mô tả rõ hơn.

Nhưng giây tiếp theo, Thẩm Hoài An trực tiếp đẩy tôi ra rồi liếc tôi một cái đầy lạnh lùng:

Tôi đi tắm nước lạnh.

Sau đó “rầm” một cái, cửa đóng sầm lại, tiếng nước chảy róc rách vang lên từ phòng tắm.

Phù, hên quá…Tôi đã bảo Thẩm Hoài An làm sao mà chủ động được chứ, hú hồn!