Tôi, tên là Đường Tư Nhiên - một kẻ làm nghề “thế thân” cực kỳ có tâm.
Ba năm trước, “Bạch nguyệt quang” của Thẩm Hoài An ra nước ngoài. Đúng lúc nhà tôi sắp phá sản, thế là tôi nhắm mắt đưa chân và lờ mờ gả cho anh ta luôn.
Mấy năm nay ấy mà, anh ta đối xử với tôi gọi là lạnh như tiền. Thậm chí đến cả chuyện “giường chiếu” vợ chồng, lúc nào anh ta cũng trưng ra cái bộ mặt như kiểu bị ép hay ấm ức lắm không bằng.
Nhưng khổ nỗi, tôi lại có vài cái sở thích hơi “biến thái” tí. Anh ta càng không thích cái gì, tôi lại càng đ.â.m đầu vào làm cái đó.
Mọi người có tưởng tượng nổi không? Một kẻ là con cưng của trời luôn cao ngạo, quý phái ở bên ngoài mà nửa đêm lại trốn ở góc giường, vừa c.ắ.n chăn vừa thút thít ra vẻ tủi thân “rưng rức”.
Đêm tân hôn, anh ta chớp chớp đôi mắt cún con hỏi tôi... “tại sao mọi chuyện lại chẳng giống như trong sách viết gì cả”.