Cô Vợ Thế Thân Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Cư Dân Mạng

Chương 7: LẠI LÀ CHIÊU CŨ RÍCH ĐÓ À?



Cái sự trùng hợp trớ trêu hơn nữa là trong nhà vệ sinh không có một vạch sóng nào.

Đó rõ ràng là một âm mưu có tổ chức, có kế hoạch hẳn hoi.

Tôi thừa sức đoán được bên ngoài chắc chắn đã treo cái biển “Nhà vệ sinh đang bảo trì”.

Thế là sẽ chẳng có ai bén mảng đến đây, tôi thì không gọi điện được, cứ thế mà mòn mỏi chờ đợi trong vừa đói vừa mệt cả ngày trời. Kinh khủng hơn là đến đêm sẽ cúp điện, điện thoại thì hết pin, rồi sẽ có mấy tên bặm trợn đến dọa dẫm để hủy hoại danh tiết của tôi.

Nhưng mà... mấy người không tới đúng không? Bà đây biết mở khóa nhé!

Đồ “đồ chơi” thầm kín mua bấy lâu nay đâu có phí tiền, tôi rút ngay cái kẹp tăm trên đầu xuống.

Chỉ sau vài động tác múa may quay cuồng, cửa mở toang!

Rồi tôi thong thả rửa tay, dẹp cái biển bảo trì sang một bên rồi hiên ngang bước ra ngoài. Lúc Giang Văn Tĩnh đang đứng ngay cửa, nhìn thấy tôi thì mặt mũi ngơ ngác như vừa thấy ma.

Còn tôi thì tiến tới vỗ vai cô ta một cái:

Nhà vệ sinh sửa xong rồi đó, cô vào dùng đi.

Cô ta lắp bắp kinh ngạc:

À…ơ, thế à…cảm ơn cô nhé.

Thôi thì một tỷ tệ, chuyện gì đây cũng nhẫn nhịn được hết!

Tôi quay lại bên hồ bơi, vừa định nốc một ly champagne cho bớt sừng sờ thì bảo bình luận lại nổ:

[Con gái ngốc ơi, sao không chừa thế? Lỡ trong rượu có t.h.u.ố.c thì sao?]

[Bà không thấy mọi người xung quanh chả ai đụng vào rượu này à?]

[Lúc này khen bà có kỹ năng mở khóa, nhưng đây là thời hiện đại, đừng bảo là bà có mang theo t.h.u.ố.c giải trong người nhé.]

Đọc xong mấy dòng đó, tôi giật mình đặt ngay ly rượu xuống.

Sơn Tam

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vừa lúc đó, một nhóm người đi tới và có Thẩm Hoài An đi đầu, Giang Văn Tĩnh và Kỷ Ngôn Tranh thì lủi thủi theo sau.

Tôi nhận thấy sắc mặt hai người đi sau có vẻ hơi tối đi.

Thẩm Hoài An vừa đến nơi đã tóm c.h.ặ.t lấy tôi, kiểm tra từ đầu đến chân một lượt:

Không sao chứ?

Tôi ngơ ngác:

Có chuyện gì được cơ chứ?

Giang Văn Tĩnh tiến lại gần, giọng run rẩy:

Lúc nãy thấy Tư Nhiên vào nhà vệ sinh lâu quá, mà chỗ đó lại báo hỏng. Quản lý khách sạn bảo vừa mới cứu được một cô gái ra rồi khóa cửa luôn, nghe nói bên trong có kẻ biến thái thích “triển lãm” thân thể…

À há, thì ra là kịch bản nằm ở đây! Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán:

Đúng rồi, lúc nãy tôi định vào là cửa khóa.

“Nghe bảo cái cô gái bị kéo ra kia quần áo rách tươm cả rồi.”

“Thế sao cô ta lại tự ra được hay thế?”

“Cô nói xem, hay là cô ta chính là…”

Thật tình, tôi cảm thấy phụ nữ trong cái xã hội này đã đủ vất vả rồi. Không giúp đỡ nhau thì thôi, đằng này lại có mấy chị em cứ thích đi tung tin đồn nhảm về phẩm hạnh của người khác.

Đôi khi, ác ý lớn nhất đối với phụ nữ lại đến từ chính phụ nữ mà ra.

Thẩm Hoài An sầm mặt lại, ôm c.h.ặ.t lấy tôi rồi dùng ánh mắt u ám nhìn đám đông xung quanh như muốn băm vằm họ ra và có vẻ định lên tiếng gì đó.

Thế nhưng tôi ngăn anh ta lại, rồi thong dong lấy điện thoại ra.

Lại không ngờ tới đúng không? Bà đây đã quay video lại hết rồi nhé!