Con Đường Bá Chủ

Chương 3728: THẾ GIỚI VẪN CỨ VẬN HÀNH!



“Thứ này không thể nào chỉ là Bất Hủ!”

Nghe được lời của Lạc Nam, sắc mặt Phong Đô ở một bên cũng trở nên vô cùng khó coi, toàn thân run rẩy.

Hắn cố gắng vận hết sức bình sinh, toàn bộ Bất Hủ Thần Vật đều vận chuyển.

Thậm chí, con át chủ bài lớn nhất là phóng đại sức mạnh của Thập Tự Quân Lâm, dung hợp vào đan điền, thể nội sinh ra và chồng chất 3 tầng tiểu vị diện, so với Hỗn Độn của Lạc Nam càng cường hoành hơn một bậc.

Nhưng dù là vậy, trước lòng bàn tay như định trụ càn khôn đang đè ép trên cơ thể mình, Phong Đô cũng không phản kháng nổi, thậm chí… dù là chỉ nhít một đầu ngón tay cũng không được.

Lúc này, đường đường Ngục Đế đại nhân mới biết bản thân mình trước đây yếu đến mức nào, thì ra Kẻ Trấn Thủ U Minh chưa từng thật sự nổi lên sát cơ với hắn.

Rõ ràng, Kẻ Trấn Thủ U Minh chỉ xem Phong Đô như trẻ con nghịch ngợm, dạy dỗ rồi thôi… chưa từng muốn diệt sát.

Mà lúc này, nó lại muốn giết chết Lạc Nam nên đã bạo lộ sức mạnh chân thực.

Ngục Đế cũng đã nhận ra, Kẻ Trấn Thủ U Minh không thể nào là Bất Hủ Thần Vật cường đại theo nhận định của mình.

Nó chắc chắn là thực thể siêu việt Bất Hủ Thần, tồn tại không biết từ khi nào đến tận ngày nay…

“Đáng chết, là ta hại ngươi rồi!” Phong Đô gắt gao nhìn chằm chằm khung cảnh đối diện.

Lạc Nam phải đối mặt với một quyền.

Một quyền vô cùng đơn giản, gọn gàng và dứt khoát… nhưng lại mang theo sức mạnh tuyệt đối.

Đứng trước quyền này, lần đầu tiên Bất Hủ Bá Chủ cảm thấy bản thân nhỏ bé, yếu như con sâu cái kiến.

Loại cảm giác này thật sự mãnh liệt, vô cùng tàn khốc.

Đổi lại là bất cứ ai, đối mặt với cảm giác này… có lẽ đã sớm mất sạch ý chí chiến đấu, vãi cả linh hồn, chấp nhận số phận.

Nhưng đối với một kẻ đi lên từ thân xác phàm trần như Lạc Nam mà nói, hắn đã sớm quen với việc vượt cấp chiến đấu, quen với cục diện thập tử vô sinh, quen với những kẻ thù đã từng ngự trị trên đỉnh đầu mình, cao cao tại thượng nhìn xuống.

Lạc Nam không cam tâm, nữ nhân của hắn không một ai cam tâm.

ONG!

Bá Chủ Chi Thành ngân vang dữ dội trong đan điền, Bá Chủ Lãnh Địa bành trướng.

108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ, 12 thanh Bá Hậu Chiến Kỳ, hàng trăm Bá Phi Chiến Kỳ cùng lúc bùng nổ dữ dội, đem sức mạnh của hắn và các nữ nhân bạo tăng theo cấp số nhân.

“Đỉnh - Hợp!”

KENG KENG KENG KENG…

Thanh âm chấn động nổ trong hỗn độn, thể nội của Lạc Nam biến hoá nghiêng trời lệch đất.

Tình Đỉnh của chúng nữ dung hợp toàn diện vào Tình Đỉnh của phu quân, đem Tình Đỉnh biến lớn không ngừng.

Tình Đỉnh đạt đến trạng thái cực hạn, lại hợp vào Bá Cực Đỉnh.

Mọi thứ nói thì dài dòng, diễn ra lại quá nhanh.

Chỉ trong thoáng chốc, quyền năng, sức mạnh, uy thế của Bá Cực Đỉnh gia tăng điên cuồng, cường hoá dữ dội.

Bá Chủ Thần Thế dồn hết vào Bá Cực Đỉnh, một đỉnh hoá thành khổng lồ.

Lạc Nam tay cầm Bá Cực Đỉnh, thô bạo nện thẳng vào một quyền kinh thiên.

Trong mắt của hắn không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự điên cuồng và quyết liệt trước sự ngỡ ngàng của Ngục Đế.

BÙM!

Sóng xung kích quét ngang mọi thứ, huỷ diệt tất cả.

Phong Đô như diều đứt dây bay ngược, toàn thân như giẻ rách, bất tỉnh nhân sự.

Toàn bộ hư không kịch chấn… 18 tầng vị diện ở xa xôi rung chuyển, không biết bao nhiêu sinh linh nằm rạp xuống đất vì sợ hãi.

Vẫn còn không ít lão quái vật đang truy tìm Bá Chủ bị động tĩnh này doạ đến nhảy dựng, run như cầy sấy, muốn trốn trở về quan tài.

Thổ Nương Nương kinh dị quay đầu, đôi mắt đẹp lần đầu tiên tràn ngập rung động, Liên Hoa dưới thân xuất hiện vô số vết rạn nứt.

Thậm chí, 18 tôn Vị Diện Chi Linh cùng lúc mở mắt ra, khoá chặt lấy hư không vô định.

Rung chấn kéo dài không dứt…

Đôi tay cự đại kia đã biến mất tự bao giờ.

Hư không vô tận trở về sự tĩnh lặng, im ắng đến đáng sợ.

Khí tức, hơi thở của Bất Hủ Bá Chủ… không còn tồn tại.



“PHỐC!”

Bá Việt Tông, Ninh Vô Song chợt phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt.

“Mẫu thân!?” Lạc Sương đứng bên cạnh biến sắc, vội vàng đỡ lấy nàng.

Chẳng biết vì sao, hai hàng thanh lệ trên gò má nàng vô thức chảy xuống, một cảm giác thống khổ không nói nên lời dâng lên trong nội tâm.

Cái cảm giác này như vừa đánh mất thứ gì đó quan trọng hơn cả sinh mệnh, đau đến tê tâm liệt phế.

“Hắn… Tiểu Nam hắn…” Ninh Vô Song biểu lộ hoảng hốt.

“Hắn chắc chắn không sao!” Lạc Sương nhanh chóng trấn an, gạt đi lệ đọng.

Mặc dù cảm giác này rất khó chịu, đau đến nghẹt thở…

Nhưng bằng vào sự tin tưởng đến mức mù quáng, tự trấn an bản thân.

Nam nhân duy nhất của Lạc Gia là kẻ chuyên sáng lập kỳ tích, dù bất cứ trường hợp nào, hắn đều có thể vượt qua.

Chỉ là khi hướng mắt về phía Cung Đình Thụ, gợn sóng trong lòng không sao ức chế nổi.

Với tâm cảnh của Bất Hủ Thần, vẫn không ngừng lung lay…

Bởi vì Cung Đình Thụ… đang héo rũ.

Một phiến lá mây trắng phếu rơi xuống, chưa kịp chạm đất đã hoá thành tro.

Ninh Vô Song, Lạc Sương siết chặt tay, ngón tay cắm vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu.

Ánh mắt từ bi thương, mê mang dần trở nên kiên định.

Việc duy nhất các nàng có thể làm, chính là liều mạng trấn thủ tông môn này, không được để bất cứ tin tức bất lợi nào lọt ra…

Tâm huyết của hắn tại thế giới này, không thể sụp đổ.



Hoang Châu…

Không cần phải bàn cãi, đây chính là khu vực đẫm máu nhất hiện tại khắp toàn Chung Cực.

Cơ duyên nhiều, đồng nghĩa các cuộc cạnh tranh khốc liệt liên tiếp diễn ra.

Nhất là đối với các cơ duyên hàng đầu như Bất Hủ Thần Vật, vô số tu sĩ chờ đợi cơ hội bao nhiêu năm rồi, thà tử trận cũng không muốn từ bỏ, mức độ cạnh tranh càng khốc liệt.

Hoang Châu cũng chưa có thế lực nào đứng đầu duy trì trật tự hay đặt ra quy tắc, khiến nơi này ngư long hỗn tạp, mỗi sinh linh khác đều là đối thủ của nhau, đều có thể đoạt mất cơ hội đổi đời của mình.

Phạm vi Hoang Châu đang trong quá trình mở rộng, cũng chưa có các quang cảnh hay kiến trúc hùng vĩ che trời, khắp nơi khá trống rỗng, bất cứ hiện tượng gì cũng dễ dàng thu hút sự chú ý đến từ bốn phương.

Giống như hôm nay, một quang cầu khổng lồ bỗng nổ tung giữa thương khung, ánh sáng chiếu rọi bát hoang, hấp dẫn vô số ánh nhìn.

Từ trong quang cầu sụp đổ, một đồ vật như cái bồ cào màu đen thu hút sự chú ý của mọi người.

Phần đầu của bồ cào như mặt heo, có chín cái răng nhọn cắm xuống, toả ra hắc quang, trong đó còn có cả phù văn tràn ngập.

Khí tức của Bất Hủ Thần Vật không thể nghi ngờ khiến toàn bộ sinh linh điên cuồng.

Trong nháy mắt, hàng nghìn vị Siêu Thần phóng lên tận trời, bùng nổ toàn lực lao vọt đến.

Theo quy tắc hỗn độn chỉ có 3000 Giới Chủ, nơi này vừa xuất hiện đã là 1000 vị Siêu Thần, đủ thấy Hoang Châu đang tập trung nhiều tu sĩ đến mức nào.

Các Siêu Thần này từng người thi triển thủ đoạn mạnh nhất, không ai chịu nhường ai.

Kẻ thì xuất động Bất Hủ Huyết Thống, kẻ thì kích phát sức mạnh Thế Giới, kẻ thì thi triển Nghịch Thế Thần Thông, lại có kẻ đem Phù Chú cao cấp nhất ra thi triển.

Tất cả bất chấp, chỉ muốn đoạt lấy Thần Binh vào tay… dù cục diện sau đó có là phải đối mặt với toàn trường cũng không tiếc hận.

“Ột, tranh giành Trư Gia đi!” Cây bồ cào hiện ra hư ảnh của một con tiểu trư, cười ót ét nói:

“Đánh đi! Đánh đến gió tanh mưa máu, chỉ kẻ mạnh nhất được quyền nhận chủ!”

Nó là khí linh của Bất Hủ Thần Vật - Cửu Xí Đinh Ba này.

Cửu Xí Đinh Ba vô cùng xấu bụng, cố tình công khai xuất hiện để đám đông tranh giành.

Dù muốn đoạt được nó, cũng phải máu chảy đầu rơi.

Lời của tiểu trư càng khiến chúng sinh điên cuồng, hoá ra chỉ cần mạnh nhất là có thể sở hữu Thần Vật rồi.

Ngay khi tất cả bạo phát thủ đoạn lợi hại nhất…

BŨM!

Một thanh âm kỳ dị, không giống ai, không phải nổ mà cũng chẳng phải xì đột ngột vang vọng giữa bầu trời như tiếng trống bị lép.

“Siêu Cấp Vô Địch Đại Rắm Thối!”

Thanh âm tuyên bố ngang tàn vang lên.

BŨM!

Quả cầu màu xám tro, ẩn trong đó là vô số tạp chất bất chợt nổ tung.

Khói bụi mịt mù hơn cả kịch độc, ẩn chứa mùi hôi thối như hố xí vạn năm khuếch đại khắp thương khung.

Trong nháy mắt, hàng trăm vị Siêu Thần bất tỉnh nhân sự.

Lực lượng của bọn hắn bị ăn mòn, quy tắc bị phân huỷ, ngay cả Chí Tôn Pháp Tướng của một số người cũng hoà tan vào làn rắm kia.

Mà cái mùi đáng ghê tởm kia lại như ác mộng, xộc thẳng vào linh hồn, trùng kích dây thần kinh, thẫm thấu vào thể nội từ trong ra ngoài.

“OẸ!”

Toàn trường nôn ra, ho khan sặc sụa, có người còn phun ra cả máu.

Một số ít tu sĩ dưới Siêu Thần muốn tham gia náo nhiệt càng là ám ảnh đến mức tâm cảnh vỡ tan.

“Cái quỷ gì thế?” Cửu Xỉ Đinh Ba kêu lên ét ét.

Trận chiến đâu? khốc liệt đâu? cạnh tranh đâu?

Nó còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, rắm như khói sương đã bao trùm lấy nó.

Một con Hắc Trư mặc quần lót hồng phấn trống rỗng xuất hiện, mang theo Bọ Hung đang lắc mông trên bả vai.

Từ phía sau của Bọ Hung, khói rắm vẫn còn đang xì xì chưa tắt…

Hắc Trư vung móng heo vét lấy Cửu Xỉ Đinh Ba.

“Buông ta!” Cửu Xỉ Đinh Ba phẫn nộ, hoá thành một con Thần Trư to lớn cụng đến Hắc Trư.

Nào ngờ Hắc Trư vung tay, hàng chục cái quần lót đỏ đã trùm lên đầu Thần Trư, che đậy tầm mắt của nó.

Bọ Hung nhân cơ hội đó, nhảy đến khí linh Tiểu Trư, lại phọt ra một quả bom siêu cấp.

“PHỐC!”

Tiểu Trư suýt chút bạo liệt, hai mắt xoay tròn tròn lâm vào bất tỉnh.

Hắc Trư chỉ chờ có thế, mang theo chiến lợi phẩm cùng Bọ Hung nghênh ngang rời đi.

Từ đầu đến cuối, động tác của bọn nó lão luyện và thành thục, không một động tác thừa, đến vô ảnh, đi vô tung.

Không biết qua bao lâu sau, khu vực này như trở thành đất độc, cái mùi kia vẫn còn dai dẳng chưa tiêu…

Nhưng làn khói mù mịt bao trùm đất trời đang dần tan biến…

Khi tất cả ngẩng đầu nhìn lên, cây Đinh Ba đã không cánh mà bay rồi.

“Khốn nạn!” Một lão giả ngửa đầu gào thét:

“Kẻ nào dùng thủ đoạn vô liêm sỉ như vậy? có còn thiên lý hay không?”

“Đánh rắm để đoạt Thần Vật, từ cổ chí kim chưa thấy bao giờ!” Một vị Thần Nữ sắc mặt tái mét, che miệng nôn khan.

“Mau tìm! Bằng mọi giá cũng phải tìm kẻ vừa đánh rắm!” Cả Siêu Thần biểu lộ hung tợn.

Thề có chết cũng không bỏ qua.

Trong khi đó, đám người Vương Ưng, Long Ngạo Thế, Côn Hoàng, Bùi Nhật Linh, Hoa Tam Nhất, Cự Thiên Cuồng các loại lại đang cố gắng nín cười, sắc mặt trở nên vô cùng quái dị.

Hơn ai hết, bọn hắn hiểu chuyện gì đang diễn ra, càng hiểu kẻ đánh rắm và cướp đi Cửu Xỉ Đinh Ba là đối tượng nào.

Chỉ là vạn phần không nghĩ, sau từng ấy năm… tiếng rắm từng gieo rắc kinh hoàng ở Nguyên Giới này lại càng thêm lợi hại.

Siêu Thần choáng váng, Thần Đạo bị nghiền tâm cảnh, vô số sinh linh hôn mê.

Ngay cả thiên địa cao cấp như Chung Cực Giới cũng bị vấy bẩn…

Quả nhiên, tất cả thủ đoạn đều có thể thăng cấp và tiến bộ.

Đại đạo vô vàn, không thiếu cái lạ.

Có thể thấy rằng…

Thế giới này vẫn đang vận hành, không vì sự thiếu vắng của một người mà dừng lại.