Hỗn độn vô tận…
“Chủ nhân, ngươi không sao chứ? Đừng làm ta sợ…”
“Chủ nhân, ngươi ổn không?”
“Chủ nhân, thế giới này không thể thiếu ngươi…”
“Làm ơn!!”
Thế giới có quy mô to nhất, vĩ đại nhất lúc này đang thật sự hoảng loạn.
Đã trở thành đại thế giới cường đại đứng đầu trong 3000 đại thế giới, sắp tới có thể sẽ là 5000… nhưng Nguyên Giới Chi Linh giờ đây bất an đến cực điểm.
Bởi vì nó cảm nhận được, một mối liên kết đang dần dần suy yếu.
Nguyên Giới Chi Linh không dám biểu lộ cảm xúc, cố gắng áp chế sự bất an, không thể hiện ra bên ngoài dù chỉ một chút.
Nó thừa hiểu rằng, một khi nam nhân là tín ngưỡng kia thật sự ngã xuống, e rằng không chỉ Nguyên Giới, mà toàn bộ hệ thống các đại thế giới đều sụp đổ.
Bất quá không để Nguyên Giới Chi Linh chờ đợi quá lâu, Giới Linh của các đại thế giới khác cũng bắt đầu hoảng loạn rồi.
Bọn nó cũng giống như Nguyên Giới, đã đánh hơi được tình trạng bất ổn của chủ nhân của mình.
Đó đều là Bá Hậu, Bá Phi… những nhân vật đã sớm vang danh Chung Cực.
Niềm hy vọng duy nhất lúc này, chính là dù liên kết đã suy yếu… nhưng vẫn còn chưa tuyệt.
Chứng tỏ chủ nhân của chúng tuy rằng đang ở tình trạng vô cùng khốc liệt, đã như đèn dầu trong gió có thể tắt đi bất cứ lúc nào nhưng vẫn còn nửa đường sinh cơ.
“Truyền, bằng mọi giá cũng phải truyền!”
Nguyên Giới Chi Linh hạ quyết định, lập tức câu thông cùng đại đa số thế giới khác.
VÙ VÙ VÙ…
Bọn chúng lặng lẽ vận chuyển Nguyên Khí, Quy Tắc, Thế Giới Chi Lực một cách âm thầm, thông qua sự liên kết với các vị Giới Chủ mà bắt đầu truyền đi.
Xuyên qua thời không, xuyên qua hỗn độn, tìm đến Thế Giới Bản Nguyên trong cơ thể của các Giới Chủ.
Cũng may những năm gần đây theo Bá Việt Tông ngày càng mạnh, các đại thế giới như Nguyên Giới cũng được thơm lây, chẳng những bành trướng rất to, mà lực lượng cũng tích luỹ như hải dương vô tận.
Lúc này dù đang dùng chính Thế Giới Chi Lực truyền đi, trong thời gian ngắn sẽ không bị phát hiện.
Thời gian thấm thoát, mười năm lặng lẽ trôi qua…
Mười năm liên tục được rót Thế Giới Chi Lực vào đan điền, một vị nam nhân lặng lẽ rơi xuống một phiến vũ trụ nho nhỏ, không người hay biết.
Trạng thái của hắn lúc này vô cùng bất ổn, khí tức, tu vi có vẻ biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại hơi thở của sự sống.
Toàn thân không có nơi nào là lành lặn, ngập tràn các loại vết thương dữ tợn, nhìn qua như lệ quỷ.
“Đủ rồi!” Nam nhân truyền đạt ý niệm với Thế Giới Bản Nguyên trong thể nội của mình:
“Nếu ngươi tiếp tục, sẽ bị kẻ hữu tâm đánh hơi được!”
Đối với thân phận của Bất Hủ Bá Chủ, Chung Cực Giới không thiếu cường giả đã điều tra được xuất thân từ Nguyên Giới của hắn, luôn có tai mắt của Cấm Khu, Trấn Cực Liên Minh các loại nhìn chằm chằm.
Từ trước đến nay, Bất Hủ Bá Chủ chưa từng phải vận dụng đến Thế Giới Chi Lực trong chiến đấu.
Nếu như Nguyên Giới và các đại thế giới khác tiếp tục truyền, kích thước thế giới rồi sẽ thu nhỏ lại, không sớm thì muộn cũng sẽ bị phát giác.
Khi đó biến cố sẽ phát sinh, những kẻ mang địch ý và tham niệm với Bá Việt Tông lập tức xuất kích.
Với trạng thái của Lạc Nam bây giờ, đụng phải Bất Hủ Thần chỉ có con đường chết.
Ngược lại, mười năm qua dù tiêu hao một phần Thế Giới Chi Lực để thức tỉnh, Nguyên Giới và các đại thế giới chưa tổn thất quá nhiều, vẫn còn kiểm soát được.
Nguyên Giới Chi Linh đại diện cho các thế giới ấp úng:
“Nhưng thưa chủ nhân, nếu ta không…”
“Ta tự giải quyết được!” Lạc Nam hừ một tiếng.
“Được rồi, chúc ngài bình an vô sự.” Nguyên Giới Chi Linh trao đổi ý niệm:
“Khi cần, hãy lập tức rút đi lực lượng của ta.”
Lạc Nam không nói thêm lời nào, đè nén cảm giác đau nhức khắp toàn thân, hồi tưởng lại tình cảnh khi đó.
Có thể nói, hắn và chúng nữ đã làm hết sức mạnh, điều động Bá Cực Đỉnh trạng thái mạnh nhất từ trước đến nay, kèm theo cả Bất Hủ Thần Vật và vô số quy tắc.
Nhưng trước một quyền kia, mọi thứ vẫn quá vô nghĩa.
Cũng may, sự nỗ lực của hắn và chúng nữ không phải vô ích.
Trước khi Bá Cực Đỉnh tan vỡ, nó đã ngăn chặn được uy lực của một quyền kia trong nửa hơi thở.
Chỉ bằng vào nửa hơi thở đó, Bất Hủ Thần Tháp đã thu lại tất cả mọi thứ bên trong Đỉnh, mang theo Lạc Nam viễn độn càn khôn, kết hợp Tà Mỹ Hồn Đồ trở về Dương Thế.
Trong quá trình đó, quyền kình vẫn tung hoành, khiến hai kiện Thần Vật này cũng đã rơi vào trạng thái ngủ say.
Đan điền của Lạc Nam đã tan tành.
Bất Hủ Bá Cực Thể băng liệt, các nàng ở trong đan điền của hắn đâu thể an toàn.
Chúng nữ so với hắn càng thê thảm hơn, các nàng đã bắt đầu quá trình phục sinh bên trên Bá Chủ Thần Đình.
Bá Chủ và các vị phu nhân đều gần như tan phế, Cung Đình Thụ đương nhiên cũng héo rũ, có thể lụi tàn bất cứ lúc nào.
Lạc Nam vốn nghĩ rằng đời này của mình đã xong rồi, may mà Nguyên Giới Chi Linh và các phương đại thế giới cảm thụ được phu thê bọn hắn cận kề cái chết nên đã kịp thời truyền lực.
Bằng không, sợ rằng khí số đã tận.
Trước uy thế cường đại đến vô lý đó, mọi quy tắc của Lạc Nam đều bị vô hiệu hoá, mọi khẩu quyết và thủ đoạn mà hắn muốn thi triển đều bị nhấn chìm.
Bất kể là Thuỷ Trung Lao Nguyệt hay Loạn Nghịch Luân Hồi, vô pháp điều động.
Hít sâu một hơi, Lạc Nam không vội ra lệnh cho Nguyên Giới Chi Linh gọi mẫu thân Ninh Vô Song đến đón mình trở về.
Hắn muốn ở tại nơi này, ở tại phiến tiểu vũ trụ này… chậm rãi suy ngẫm về rất nhiều thứ.
Về con đường này, về đạo, về nhân quả, về lĩnh ngộ, về sự nỗ lực trong thời gian qua… về sự cố gắng cuối cùng trước khi hạ một quyết định quan trọng.
Liệu tất cả những gì hắn đã và đang đi, có ý nghĩa không?
Bởi vì trước đây, đối với tin đồn về khái niệm “viễn siêu Bất Hủ” thu được từ Hoàng Tuyền Cổ Tộc, Lạc Nam bán tính bán nghi.
Dù sao thì, tin đồn mãi chỉ là truyền thuyết, chưa một ai chứng thật được cả, cũng chưa từng có ai trong lịch sử thành công đạt đến cảnh giới trong tưởng tượng đó.
Lạc Nam cứ mãi bâng khuâng, không tìm được phương hướng.
Lần này thì khác, hắn đã bại… bại bởi một thực thể vượt ngoài hiểu biết.
Tuy rằng trả giá rất lớn, tuy rằng thê thảm vô cùng, tuy rằng lòng đau như cắt khi các thê tử bị ép đến mức phải phục sinh tại Bá Chủ Thần Đình.
Nhưng đã có kết luận, cảnh giới kia thật sự tồn tại.
“Bổn toạ muốn thử, liệu có thể vượt cấp hay không!” Lạc Nam kiên định trong lòng.
Hắn một đường đi đến ngày hôm nay, luôn là vượt cấp chiến đấu, luôn là lấy ít địch nhiều.
Vậy nên hắn vẫn ấp ủ dã tâm, ấp ủ hy vọng vượt cấp chiến đấu… một lần nữa tái chiến thực thể vô thượng kia.
Đánh giá xung quanh, Lạc Nam phát hiện mình đang nằm trên một cánh đồng lúa xanh mát…
Nơi này không tồn tại nguyên khí, không có tiên khí, chỉ có linh khí yếu ớt và mỏng manh.
Một tiểu tinh cầu trong một tiểu vũ trụ, so với Việt Long Tinh năm xưa còn ảm đạm hơn.
Có bầy kiến bò lên người Lạc Nam, cắn vào những vết thương, đầy ngứa rát…
Lạc Nam tự giễu cười cợt, đường đường Bất Hủ Bá Chủ… thật sự có một ngày sẽ bị kiến hôi theo đúng nghĩa đen tổn thương rồi?
“Trời ơi, sao lại máu me đầm đìa thế này?”
Một vị lão phụ nhân thăm đồng phát hiện trạng thái thê thảm của Lạc Nam, sợ hãi kinh hô thành tiếng.
“Chắc chắn là bị dã thú tấn công rồi, mau mang đến đại phu!”
Nông dân xung quanh nhanh chóng bu lại, đem Lạc Nam khiêng lên, nhanh chân chạy đi.
…
Hư không vô tận, khắp nơi chỉ có một màn đêm.
“Có lẽ đến lúc ta thực hiện lời hứa!” Thổ Nương Nương bất đắc dĩ lắc đầu.
Nàng không thể ngờ, hai điều kiện của Lạc Nam đặt ra để bảo trụ tính mạng của Thập Điện Diêm La, một trong số đó lại có hiệu lực nhanh như vậy.
Dù không biết hắn còn sống hay đã chết, nhưng Thổ Nương Nương vẫn sẽ thực hiện.
Nàng sẽ bắt đầu để ý đến tình huống ở Dương Thế, quan sát Bá Việt Tông và ra tay bảo vệ khi cần thiết.
Mười vạn năm, đối với nàng mà nói… cũng chẳng phải quá dài.
“AAAAAAAAAAAA”
Một tiếng gầm như dã thú cuồng nộ vang vọng càn khôn.
Thổ Nương Nương quay đầu, mi tâm khẽ chau lại, lẩm bẩm nói: “Chưa từng thấy tên này thất thố như vậy, bọn hắn quả nhiên có vấn đề.”
Chỉ thấy Phong Đô Ngục Đế hai mắt xung huyết, toàn thân bạo tạc khí thế đến mức điên cuồng.
“Kẻ Trấn Giữ U Minh, ngươi mau ra đây cho trẫm!” Phong Đô cất tiếng gào thét:
“Ngươi sao lại giết hắn? sao ngươi lại dám?”
“Quan hệ không cạn!” Thổ Nương Nương khẽ đánh giá:
“Nhưng ngươi còn chưa có quyền chất vấn Vệ Âm tiền bối!”
“Vệ Âm tiền bối?” Phong Đô sắc mặt lạnh lẽo:
“Ngươi biết nó?”
“Thủ hộ và bảo vệ Âm Gian, không gọi là Vệ Âm thì là gì?” Thổ Nương Nương thản nhiên đáp:
“Ngươi nhiều lần khiêu khích và gây sự, Vệ Âm tiền bối chỉ xem như hậu bối đùa giỡn, không thèm chấp với ngươi.”
“Nhưng ngươi nhờ Bá Chủ của Dương Thế đến, còn khiến Âm Gian tổn thất nhiều như thế, đã khiến hắn tức giận rồi!”
Đồng tử trong mắt Phong Đô co lại, quả nhiên nữ thánh mẫu này đã đoán ra ý đồ của mình và Lạc Nam.
“Trẫm không cần nó tha cho trẫm!” Phong Đô phẫn nộ quát:
“Trẫm thà tử trận oanh liệt, cũng không cần sự thương hại này!”
Nói xong, Phong Đô Ngục Đế kích phát toàn lực, cầm Hãm Ngục Đao chém loạn xạ vào hư không:
“Vệ Âm, ngươi cút ra cho trẫm!”
Khó khăn lắm mới tìm được một chiến hữu, một đạo hữu, một bằng hữu, một huynh đệ xứng tầm và ăn ý…
Trong cuộc đời dài đằng đẳng của Phong Đô, hắn thật sự chân trọng tên Bá Chủ kia.
Nhưng chính hắn, chính hắn khi chưa rõ ràng mọi thứ đã đưa Bá Chủ vào đường chết.
Càng đáng hận hơn chính là, Phong Đô tuy tham chiến nhưng vẫn còn sống… từ đầu đến cuối càng không giúp được bất cứ điều gì cho Bá Chủ.
Điều này khiến hắn cảm thấy mình như đang hãm hại Lạc Nam, lòng dạ hiểm độc, tiểu nhân… tự tay tiễn bằng hữu vào cửa tử.
Chuyện này đủ khiến Phong Đô cả đời khó yên.
Hắn phát cuồng, chấp chưởng Hãm Ngục Đao lao thẳng đến 18 tầng Vị Diện.
“Đủ rồi!” Một thanh âm hờ hững, uy nghi vọng lên:
“Kẻ đó giảo hoạt, tiềm lực lớn nhất từ trước đến nay… đã chạy trốn thành công.”
“Trốn thành công!” Phong Đô hai mắt trừng lớn:
“Ngươi đừng nói láo!”
Kẻ Trấn Thủ U Minh, hay còn được Thổ Nương Nương xưng là Vệ Âm tiền bối vừa lên tiếng.
“Người già… không có lý do gì lừa dối một tiểu tử như ngươi.” Vệ Âm thở dài:
“Kẻ này một khi không trừ, rồi sẽ có ngày hắn uy hiếp đến Âm Gian.”
“Trừ cái rắm.” Phong Đô giận dữ mắng to, lại bật cười lớn:
“Trẫm liền biết, tên tai tinh kia không dễ nằm xuống như vậy.”
Thổ Nương Nương cũng biểu lộ nghiêm túc, ánh mắt loé lên tia sáng kỳ dị.
Ngay cả nàng cũng không ngờ, Bá Chủ có thể sống sót trước thế công của một thực th viễn siêu Bất Hủ Thần.
“Nhưng ngươi khiến trẫm mất mặt!” Phong Đô trầm giọng:
“Ngươi chỉ muốn diệt hắn, không diệt trẫm… ngươi xem thường trẫm, ngươi khiến Lạc Nam cũng xem thường trẫm!”
Đối với lòng tôn nghiêm của mình, Phong Đô không mong muốn kết cục như vậy.
Thà rằng hắn và Lạc Nam đều bị nhắm vào, hắn không cần sự ưu ái từ Vệ Âm.
“Thực lực vi tôn, kẻ yếu không được quyền đòi hỏi, ngay cả chết cũng cần kẻ mạnh cho phép!” Vệ Âm đáp bằng giọng vô tình.
Trán Phong Đô nổi gân xanh, gằn từng chữ một: “Ngươi sẽ hối hận vì đã tha cho trẫm, rồi sẽ có một ngày, trẫm và Bá Chủ hợp lực đánh bại ngươi, thu phục ngươi!”
“Haha, chỉ cần các ngươi có thể khiến ta bị thương…” Vệ Âm cười, tiếng cười không nặng nề, nhưng mang theo tự tin tuyệt đối:
“Ta không ngại hé lộ về cảnh giới phía trên Bất Hủ!”
Thổ Nương Nương hoảng hốt, nhịp tim vô thức nhanh hơn.
Chỉ cần là cường giả đỉnh cấp, ai không khao khát về khái niệm hư vô mờ mịt đó?
“Không, không còn là hư vô mờ mịt!” Thổ Nương Nương siết chặt nắm tay:
“Vệ Âm tiền bối đã chứng thực rồi!”
Cảnh giới kia, thật sự tồn tại!
Đáy mắt Phong Đô một lần nữa bùng lên ngọn lửa chiến ý, như lò luyện ngục hừng hực thiêu đốt, lạnh lùng nói:
“Một lời đã định!”
…