Kể từ khi 12 vị Bá Hậu thức tỉnh, lại trôi qua thêm mười năm…
Trong thời gian này, Lạc Nam không màng thế sự, chỉ quan sát quá trình phục sinh của tất cả thê tử và nữ nhi, đương nhiên có cả Bá Kỵ Long Mã.
Tất cả đều đã sống lại, công dụng nghịch thiên của Bá Chủ Thần Đình được thể hiện vô cùng rõ ràng.
Tuy nó không hỗ trợ được gì trong chiến đấu, nhưng cũng nhờ sự tồn tại của nó, Lạc Nam mới không đánh mất tất cả, không mất đi thê tử, nữ nhi, toạ kỵ…
Bằng không, cả đời hắn không thể tha thứ cho chính mình.
Chỉ tiếc là, Tình Đình của chúng nữ đều đã vỡ vụn theo Bá Cực Đỉnh, cần thời gian, công sức và Đạo Xu để tụ trở lại.
Các nàng muốn song tu tụ đỉnh, giúp Lạc Nam phục hồi… hắn lại từ chối.
Bởi vì, hắn muốn cải biến!
“Đã đến lúc rồi!” Lạc Nam mỉm cười nhìn từng vị kiều thê.
Hắn không quan tâm tình hình Chung Cực Giới biến lớn, cũng không để ý Hoang Châu liên tục có Siêu Thần độ kiếp Bất Hủ thành công.
Trong đầu hắn lúc này, chỉ có những sáng ý lĩnh ngộ được trong thời gian thân nhập phàm trần và trận chiến với Kẻ Trấn Thủ U Minh, khoảnh khắc liều lĩnh đón một quyền không thể cản phá đó.
“Tông chủ đại nhân, đã chuẩn bị được những thứ ngài cần dùng!” Tiêu Tài Lão Tổ tiến vào bẩm báo, dâng lên một chiếc Nhẫn Trữ Vật.
Thời gian qua, Thần Nông Đan Cảnh vẫn luôn hoạt động không ngừng, số thiên tài địa bảo cấp Bất Hủ bồi dưỡng ra được kha khá.
Lạc Nam đã lệnh cho Tiêu Tài Lão Tổ đem bán hơn một nửa, thu về lượng Nguyên Thạch, Đạo Xu khổng lồ và những tài nguyên cần thiết cho mình.
Đối với việc Bá Việt Tông có thể mang tài nguyên cấp Bất Hủ ra giao dịch, toàn bộ Chung Cực Giới một lần nữa cảm thấy kinh dị, lại không thể không ngoan ngoãn thu mua vì sức hấp dẫn của chúng.
Mặc kệ Bá Việt Tông làm sao có được tài nguyên đỉnh cấp, nhưng thuận mua vừa bán, cũng không thiệt bên nào.
Bất kể là một gốc thảo dược trị thương, một gốc tăng cường ngộ tính hay một viên Bất Hủ Thần Đan có thể cứu mạng của Bất Hủ Thần… đều có giá trên trời, lại là hàng độc nhất vô nhị.
Khi đem tích luỹ từ Thần Nông Đan Cảnh ra bán, đủ thấy Lạc Nam đã quyết tâm đầu tư mọi thứ.
Hắn nhận lấy Nhẫn Trữ Vật, đưa tay bóp nát một khối Ngọc Bội thành bụi phấn.
Chính là phương pháp lập nên Địa Ngục Đô Thành mà Phong Đô giao cho hắn, Lạc Nam đã sớm nghiên cứu kỹ càng trong những năm qua, học hỏi được không ít.
“Kim Thần Nhi, sẵn sàng chứ?” Lạc Nam tươi cười.
“Đương nhiên rồi!” Kim Thần Nhi kích động đến toàn thân run rẩy:
“Làm!”
“Làm thôi!” Lạc Nam nhún vai.
ẦM ẦM ẦM…
Bất Hủ Thần Tháp sừng sững hiện ra, lực lượng và quy tắc điên cuồng ngưng tụ thành một cái lò luyện khổng lồ xông thẳng vân tiêu.
Chúng nữ ngưng mắt nhìn, cái lò này vậy mà được ngưng tụ từ toàn bộ lực lượng, thuộc tính và quy tắc của mấy chục tôn Đại Đỉnh từ trước đến nay của Lạc Nam.
Đỉnh đã vỡ nát, nhưng lực lượng, nữ chủ đỉnh đều còn tồn tại, đang biến thành cái lò này.
Quyền năng của nó, chính là tích luỹ tu vi cả đời của Bất Hủ Bá Chủ đấy.
“VÀO!” Lạc Nam quát lên.
Ngay lập tức, Bất Hủ Thần Tháp lao thẳng vào lò.
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Lực lượng táo bạo, quy tắc bá đạo ập xuống, nhấn chìm Bất Hủ Thần Tháp.
Ngay cả Bất Hủ Thần Tháp, đều trở thành nguyên liệu trong lò rồi.
Chưa dừng ở đó, Lạc Nam tiếp tục vung tay.
Luân Hồi Bá Tâm phóng khỏi cơ thể hắn, lao vào trong lò.
Bá Chủ Chi Thành nhận lệnh, mang theo Bá Chủ Thần Đình cùng Bá Chiến Đài tiến nhập.
Cấm Kỵ Bá Nhãn, Bá Ảnh Thần Dực, Bỉ Ngạn Bá Khải, Tà Mỹ Hồn Đồ… càng không ngoại lệ, toàn bộ Bất Hủ Thần Vật đều vào lò.
Chỉ có Bá Hồng Kiếm, Xích Tà Kích và Lạc Thần Cung… ba kiện Thần Binh là được giữ bên ngoài.
30 kiện Bất Hủ Thần Vật thu được của đám lão quái vật nơi Âm Gian, đều là chiến lợi phẩm cũng được ném vào lò.
Lạc Nam không lưu lại cho bất kỳ ai, hắn dùng mấy chục kiện Thần Vật ném hết làm nguyên liệu.
“Phu quân, hắn muốn làm cái gì? Thủ bút lại lớn đến thế?” Mộc Tử Âm kinh sợ đến ngây người.
“Phá rồi lại lập.” Thần Huyền Huân trịnh trọng nói:
“Một khi đã phá, lập lại đương nhiên phải dữ dội hơn.”
Chúng nữ giật mình…
Bởi vì các nàng chứng kiến, toàn bộ Bất Hủ Thần Vật của Lạc Nam đang bị rút Ý Chí ra ngoài.
Bất kể là Ý Chí của Chung Cực hay Ý Chí của Âm Gian, toàn bộ đều đang rút ra khỏi bản thể Thần Vật.
XÈO XÈO XÈO XÈO…
Dưới sự thiêu đốt dữ dội của vô vàn lực lượng cùng quy tắc diễn hoá, mấy chục loại Ý Chí của Âm và Dương đang dung hoà vào nhau.
Mỗi một Ý Chí đều đại diện cho một loại Bất Hủ Thần Vật…
“Hít!” Từng đôi mắt đẹp tròn xoe.
“Baba đây là muốn nghịch thiên a.” Ngay cả không sợ trời không sợ đất như Tiểu Thiên Ý cũng phải kinh hô thành tiếng, cái miệng há hốc có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Chưa dừng lại ở đó…
Bởi vì chính bản thân Lạc Nam, cũng nhảy vào trong lò.
“Chàng muốn làm gì?” Chúng nữ cả kinh.
“Hoà vào Đại Đạo độc nhất vô nhị của bản thân!” Diệp Đài Trang nhỏ giọng nói:
“Chàng muốn trở thành Đạo của chính mình, tất cả Thần Vật sẽ trở thành một phần của chàng, chúng cũng giống như tay, như chân, mặc cho chàng chi phối.”
“Quan trọng hơn, việc các Ý Chí của từng Thần Vật dung hợp vào nhau, là điểm mấu chốt để chúng nó quy thành một thể thống nhất.”
Chúng nữ nín thở quan sát, Lạc Nam đem toàn bộ tài sản mà Tiêu Tài Lão Tổ vừa đưa đến ném cho lò luyện.
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Lò luyện điên cuồng chuyển động, hấp thụ lực lượng, diễn hoá theo ý niệm của Lạc Nam.
RĂNG RẮC…
Các Ý Chí trong lúc dung hợp xảy ra xung đột, không ai phục ai, không ai cam tâm tình nguyện hợp nhất với kẻ khác, đặc biệt là sự xung đột giữa Dương Thế và Âm Gian.
Nhưng Lạc Nam lại tự thiêu bản thân trong lò, Ý Chí của hắn ngự trị trên tất cả, hoà nhập vào toàn bộ Ý Chí, cưỡng ép và lệnh cho chúng nó nghe lời.
Theo động tác của hắn…
Bất Hủ Thần Tháp, Bá Chủ Chi Thành, Cấm Kỵ Bá Nhãn, Luân Hồi Bá Tâm, Bá Ảnh Thần Dực, Bỉ Ngạn Bá Khải các loại cùng toàn bộ Thần Vật là chiến lợi phẩm cũng bắt đầu hoà tan.
Ý chí đã hợp, vậy bản thể cũng dung hoà vào nhau rồi.
Một trạng thái hoàn toàn khác biệt so với trước đây sẽ giáng lâm.
Đáng nói ở chỗ, trong quá trình luyện hoá này… lực lượng, quy tắc từ trước đến nay của Lạc Nam chính là cái lò hiện tại đang thẩm thấu vào từng kiện Thần Vật, bắt đầu đồng hoá, dung nhập lẫn nhau.
Đây có thể coi là Vạn Đạo Quy Nhất - trở thành Bá Chủ Chi Đạo!
Ý thức của Lạc Nam thống trị toàn bộ lò luyện, ở bất cứ nơi nào cũng có sự tồn tại của hắn.
Xung quanh hắn, hàng triệu, hàng tỷ đạo khẩu quyết cũng đang tự động vận hành, cải tiến và thăng cấp theo ý thức của chủ nhân.
Những khẩu quyết này đến từ Công Pháp, Vũ Kỹ, Thân Pháp, Thần Thông… mọi thứ mà Lạc Nam sở hữu.
Lần lượt từng bóng hình xinh đẹp, khuynh quốc khuynh thành thức tỉnh và gia nhập.
Hoả Nhi, Quang Nhi, Ma Nhi, Mộc Nhi, Minh Hà, Tịnh Nữ, Hỗn Đạo, Hồn Nguyệt Ánh… các vị Nữ Chủ Đỉnh đều trở thành một phần trong đó.
Thấy cảnh này, Thần Huyền Huân cũng chủ động tiến nhập, để toàn thân mình hoà tan, phá rồi lại lập.
Các nàng không tham gia vào bất cứ công đoạn nào, toàn bộ đều do phu quân bố trí.
Cảm thụ từ bên ngoài, khung cảnh trong lò khiến cả những Bất Hủ Thần cũng không dám tin tưởng.
Nam nhân của các nàng đang xây.
Theo đúng nghĩa, hắn đang tạo dựng nên một khu vực, một lãnh địa, một thế giới, một vùng hỗn độn thuộc về chính hắn.
Ở trong này, hắn là đấng tối cao.
Mà nguyên liệu để lập nên thế giới, đều là Bất Hủ Thần Vật, đều là lực lượng hàng đầu, đều là Đạo Xu, thiên tài địa bảo cao cấp nhất…
Khác với Địa Ngục Đô Thành, hắn đang tạo ra thứ thuộc về chính mình, cùng hắn là một thể.
Quá trình này không thể hoàn thành một sớm một chiều…
Nhưng dù bao nhiêu tháng, bao nhiêu năm… chúng nữ vẫn si mê nhìn ngắm.
Các nàng biết, Bá Chủ chân chính rồi sẽ giáng lâm.
“LÀM CÀN!”
Đúng lúc này, một tiếng gầm kinh thiên động địa vang vọng bốn phương.
Tiếng gầm này ẩn chứa sự phẫn nộ tột cùng, căm phẫn đến mức mất đi sự bình tĩnh và hờ hững thường thấy.
“Làm sao có thể?” Minh Chủ, Cấm Chủ đám người kinh hãi trước tiếng gầm.
Bởi vì đó đến từ Chung Cực Giới Linh.
Quả nhiên, vô tận mây đen ngưng tụ như một vùng biển giữa vòm trời, cấp tốc lan toả, bao trùm phạm vi Đông Nam rồi lấn sang cả những khu vực khác.
Giữa mây đen cuồn cuộn, con mắt của Chung Cực Giới Linh lãnh khốc mở ra, khoá chặt lấy cái lò của Lạc Nam.
Nó đã cảm nhận được sự khinh nhờn, sự xem thường và sỉ nhục.
Bất Hủ Bá Chủ, lại dám đem Ý Chí của nó dung nhập cùng Ý Chí của Vị Diện Chi Linh, lại dám muốn dùng Thần Vật do nó tạo thành hoà cùng Thần Vật đến từ Âm Gian?
Hành vi này, so với tự ý sáng tạo Bất Hủ Thần Vật, phá hoại Ý Chí của nó càng đáng trừng phạt hơn, càng khiến Chung Cực Chi Linh nổi giận.
Trong nháy mắt, động tĩnh trên bầu trời Bá Việt Tông kinh động toàn thế giới.
Hộ Dương Giáo xuất động, Tru Tội Chấp Pháp đang hình thành giữa Giới Nộ vô biên.
Yên Nhược Tuyết quét mắt thấy cảnh tượng này, ung dung lên tiếng:
“Các tỷ muội, đã đến lúc rồi!”
“Lên!” Chúng nữ phá không mà lên, đối mặt với Giới Nộ lớn nhất trong lịch sử.
Khi phu quân chưa thành công, không một ai đủ tư cách quấy rối hắn.
Dù ngươi là Chung Cực Giới Linh, chủ của thế giới này cũng không được!
…
Âm Gian.
Tại cõi u ám, hư vô mờ mịt không thể xác định phương hướng…
Một vị hoàng đế chốn âm ti, mang theo nét tang thương cùng ý chí mãnh liệt từng bước tiến thật chậm rãi.
Lưng hùm vai gấu, cao to vạm vỡ, uy nghi cùng áp bách.
Mỗi bước đi đều là long hành hổ bộ.
Vua bên trong vua, hoàng bên trong hoàng, đế bên trong đế.
Đây là cách đánh giá chuẩn nhất giành cho vị này.
Bởi y chính là Phong Đô Ngục Đế, người duy nhất dám xưng “Đế” giữa chư thần trong toàn cõi Âm Ti.
Giữa vùng hư vô mờ mịt này, sự xuất hiện của Phong Đô Ngục Đế không thể nghi ngờ là vô cùng nổi bật.
Trên không trung, một con mắt có hai màu trắng và đen chậm rãi xoay tròn nhìn xuống chằm chằm.
Dù là Phong Đô Ngục Đế, khi bị con mắt này quét qua, vẫn cảm thấy toàn thân như bị lột trần, không còn bất cứ bí mật nào có thể che đậy.
“Đáng tiếc, ngươi chỉ còn là hư ảnh…” Phong Đô cười cười.
“Ngọn gió nào khiến Ngục Đế chấp nhận phản phệ, quay ngược quá khứ để tìm lão phu đây?” Một thanh âm bất đắc dĩ vang lên.
Không sai, Phong Đô buộc lòng phải quay về quá khứ để tìm kiếm vị này.
Bởi vì ở dòng thời gian thực, hắn vô pháp xác định được đối phương đang ở đâu.
Không dây dưa, không dài dòng, Phong Đô mở miệng:
“Trẫm muốn đả thương Kẻ Trấn Thủ U Minh, con đường nào ngắn nhất?”
Hiển nhiên, sự bề trên và siêu tuyệt của Kẻ Trấn Thủ U Minh đã khiến Ngục Đế hạ quyết tâm.
Vì một câu khiêu khích, vì biết được cảnh giới phía trên… Phong Đô nguyện ý đánh đổi.
“Một mình ngươi… làm không nổi!” Thanh âm kia thở dài.
“Một mình làm không nổi? vậy thì…” Phong Đô kinh dị nói:
“Hai người thì sao?”
“Chờ thôi!” Thanh âm kia dù ở quá khứ, lại như có thể nắm rõ cục diện tương lai, nhìn thấu luân hồi, chậm rãi đáp:
“Chờ hắn thành công!”
“Dù hắn thành công, nếu trẫm không cường đại lên chút nào, chẳng phải quá mất mặt?” Phong Đô nhíu mày:
“Hắn sẽ vượt qua trẫm!”
“Ôi… nể tình quan hệ trong tương lai, đến đây đi! lão phu giúp ngươi một lần.” Thanh âm kia vẫn đến từ chốn mờ mịt:
“Ngày tháng của ta không còn nhiều, một chút lá bài tẩy chưa sử dụng, giao hết cho ngươi vậy!”
“Haha, đa tạ!” Phong Đô kích động cười to:
“Có lời này của ngươi, không uổng công trẫm đi một chuyến rồi!”
“Cũng không thể để ngươi thua quá thảm được.” Thanh âm từ tốn:
“Sẽ rất đau!”
“Hừ, trẫm nhịn được!” Phong Đô tự tin.
Hắn vừa nói xong, toàn bộ cõi hư vô này vặn vẹo, một thứ quyền năng quỷ dị đến mức khiến Âm Dương, Luân Hồi, vô vàn Đại Đạo vặn vẹo trấn thẳng xuống.
“AAAAAAA…”
Tiếng gào thét tê tâm liệt phế vang vọng, thật lâu không dứt.