Con Đường Bá Chủ

Chương 3734: ĐẠI THANH TRỪNG - HỖN THẾ CHIẾN THIÊN!





Chung Cực Giới… chứng kiến cảnh tượng hoành tráng tại Đông Nam.

Hay nói đúng hơn, tất cả sự phẫn nộ của thế giới này đã dồn đến Bá Việt Tông rồi.

Trên thương khung, chín tầng mây đen khổng lồ chồng chất, mây cuộn thành hình vòi rồng, như chín vùng hắc hải sẵn sàng trấn xuống thiên địa.

Đứng trên các tầng mây, thình lình chính là từng vị Tru Tội Chấp Pháp hình thể khổng lồ, toả ra khí tức Bất Hủ dữ dội, số lượng đã lên đến hàng nghìn, vẫn còn liên tục được sinh ra.

Thế giới chi lực đến từ bốn phương tám hướng vẫn đang không ngừng kéo đến, sự phẫn nộ của Giới Linh vẫn còn đang lan tràn khắp mọi ngõ ngách của thế giới này.

Từ sau khi bành trướng nhờ hợp tác với Hỗn Độn, Chung Cực Giới hiện tại đã có quyền năng đáng sợ hơn trước đây, Giới Nộ mà nó điều động đã trở nên kinh khủng.

Chưa dừng lại ở đó, 30 vị Bất Hủ Thần của Hộ Dương Giáo xuất động.

Bọn hắn mỗi người toả ra khí thế như sóng thần, từng vị đều chấp chưởng vài kiện Bất Hủ Thần Vật, ngay cả Tán Giả cũng chỉ thuộc dạng bình thường trong Hộ Dương Giáo.

“Bá Chủ, hắn đã làm nên chuyện điên khùng gì?” Cấm Chủ nhìn mà trợn mắt há hốc mồm:

“Lại chọc tức Giới Linh đến mức độ này.”

Trấn Cực Minh Chủ, Phó Cấm Lão, Trưởng Lão của Liên Minh các loại đưa mắt nhìn nhau.

Dù bọn hắn đều là lão bất tử sống không biết bao nhiêu năm, chưa từng nhìn thấy tình cảnh như vậy.

Dù lần trước Phong Đô Ngục Đế và Thập Điện Diêm La giáng lâm, phá đi kế hoạch trù tính nhiều năm của Hỗn Độn và Chung Cực Giới, cũng không thấy Giới Linh phản ứng đến mức này.

“Không biết, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp.” Minh Chủ nói.

“Cấm Chủ đại nhân, chúng ta có nên?” Ánh mắt Quan Phó Cấm loé lên một tia hưng phấn.

Hiển nhiên là muốn nhân cơ hội, bỏ đá xuống giếng, đạp thêm cho Bá Việt Tông một cước.

Lôi Uy Phó Cấm gật đầu, hắn vẫn canh cánh trong lòng chuyện lần trước Lạc Nam cảnh cáo mình, khiến bản thân mất hết mặt mũi.

Đứng sau lưng bọn hắn, Vô Ưu có cùng suy nghĩ như vậy.

Lạc Nam hại lão quá thảm, chẳng những thực lực suy yếu, mà địa vị ở Cấm Khu cũng chẳng còn cao như trước.

Có thể nói, Vô Ưu sẽ không từ thủ đoạn nào để trả thù.

“Quan sát trước đi!” Cấm Chủ nghiêm nghị:

“Trước khi biết họ Lạc kia chơi trò gì, tốt nhất đừng dây vào!”

“Minh Chủ, chúng ta tính sao?” Bắc Huyền Địa Lão thấp giọng hỏi.

Trấn Cực Minh Chủ ung dung vuốt lọn tóc dài, nhàn nhạt nói: “Trấn Cực Liên Minh lập ra để duy trì sự cân bằng của thế giới, nếu Bá Việt Tông phá vỡ thế cân bằng, chúng ta sẽ ra tay.”

“Ngược lại nếu Giới Linh có thể tự giải quyết, chúng ta chỉ cần xem là được.”

“Hiểu rồi!” Chúng nhân gật gật đầu, ánh mắt kinh sợ nhìn lên thiên không.

Lần này Chung Cực Giới Linh huy động trận thế lớn như vậy, dù cao cao tại thượng như cường giả bọn hắn, trong lòng vẫn dâng lên cảm giác bất lực, không dám kháng cự chút nào.

Cũng không tin, Bá Việt Tông đủ sức vượt qua tràng đại kiếp này.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Giới Nộ như phích lịch nổ khắp bầu trời, đem mênh mông thiên hạ của Bá Việt Tông bao trùm trong bóng tối.

Cảnh tượng này, không giống như nên có ở chốn Dương Thế… mà vốn dĩ phải thuộc về cửu u luyện ngục ở cõi Âm Gian.

Nhưng mà… đối mặt với sự phẫn nộ có thể khiến chúng sinh bất lực, từng thành viên của Bá Việt Tông đều ngẩng cao đầu.

Từ yêu thú, đệ tử, chấp sự, quân đội, trưởng lão… mỗi một người đều tư thế hiên ngang, gồng mình dưới kiếp.

Đứng trước sự vĩ đại của thế giới, không ai dám chắc có thể vượt qua tràng tai kiếp này, cũng không ai dám chắc bản thân có thể sống sót.

Nhưng bọn hắn dám chắc một điều, mình hiện tại chính là tiêu điểm của toàn Chung Cực, thu hút mọi ánh mắt từ khắp các phương.

Làm sao có thể biểu hiện ra nỗi sợ hãi? Làm sao khiến thế nhân chế nhạo khi mang trong người nhiệt huyết của Chung Cực Đệ Nhất Tông?

Cuộc đời mỗi tu sĩ, chỉ cần một lần như vậy là đủ rồi.

Dù là Bất Hủ Thần, chưa chắc có được vinh quang như vậy.

Bị bầu không khí của toàn tông lây nhiễm, Lục Thu Ngọc gần như không có tu vi cũng cảm thấy máu huyết sục sôi, linh hồn run rẩy.

Nàng cố gắng đè nén cảm giác nóng rát, dùng ánh mắt nhìn thẳng vào Chung Cực Chi Nhãn giữa càn khôn kia.

“Đời này, có thể nhìn thấy những thứ này, có thể cảm nhận được những thứ này… đã là quá đủ rồi!” Lục Thu Ngọc tự hào vô hạn.

Nàng ao ước nhìn lấy từng bóng lưng tuyệt thế phong hoa của chúng nữ đang đạp không mà lên.

Đó đều là những nữ tử dám nghịch thiên, những người có thể trả giá tất cả vì Bá Chủ.

Bá Hậu, Bá Phi, Công Chúa… đều sẵn sàng chiến đấu, lập xuống trận hình.

Ngự Yêu Đạo Quyết đã sớm kích hoạt, Bá Phi Yêu Tộc dung nhập vào thể nội của Bá Phi chiến lực cường hoành, tạo thành những hình xăm uy nghiêm, hoa lệ trên da thịt.

Phòng ngự lên trước, sát thủ ẩn mình, công phạt giữa, hỗ trợ sau… vô cùng bày bản.

Đã từng Hậu và Phi liên thủ có thể vây đánh Bá Chủ một trận, hôm nay các nàng lại sẽ dùng chính bản sự này, cùng thiên đối nghịch rồi.

Phía sau các nàng, lò luyện vẫn hừng hực vận chuyển, Bá Chủ tập trung vào thế giới của riêng hắn, hoàn toàn nhập tâm, không hề hay biết cảnh tượng bên ngoài.

Ý Chí vẫn dung hợp, lực lượng đang hoà quyện, Thần Vật làm nguyên liệu… lập nên một cõi vô thượng.

“Lớn mật!” Tiếng gầm phẫn nộ động cửu tiêu, Chung Cực Giới Linh lạnh lùng tuyên bố:

“Bất Hủ Bá Chủ khinh nhờn ý chí, điên đảo Âm Dương, nghịch thiên dung hợp… tội đáng tru diệt, chôn vùi khỏi dòng lịch sử, vĩnh viễn không được siêu sinh!”

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Thanh âm vừa rơi xuống, toàn bộ thiên địa rung chuyển, vô số lực lượng vô hình tại Đông Nam, Đông Cực Hải, Đại Mạc, Tây Cực… các phương đều điên cuồng bị rút trở về con mắt treo trên cao.

“Công Đức!” Tiếu Lệ Phó Cấm thở dài nói:

“Chung Cực Giới Linh đang rút lại Công Đức của Bá Việt Tông.”

Những năm qua, Bá Việt Tông phát triển không ngừng, mở rộng lãnh thổ, sáng tạo Đạo Xu, sáng tạo phương pháp thăng cấp và cải tiến Thần Vật, góp phần đa dạng nền văn minh tu luyện, dưỡng dục ra không ít thiên tài, mầm móng tốt cho thế giới này…

Tất cả những chuyện đó, đều được Giới Linh ghi nhận, ban xuống Công Đức, tăng cường khí vận.

Nhưng vào thời khắc này, toàn bộ Công Đức bị tước đoạt trở về, khí vận của Bá Việt Tông và những thế lực liên quan đến tông môn này đều bị tịch thu.

Có thể thấy, hành vi của Lạc Nam khiến Giới Linh phẫn nộ đến mức nào.

“Khinh nhờn ý chí, điên đảo Âm Dương, nghịch thiên dung hợp…” Cấm Chủ siết chặt nắm tay, toàn thân run rẩy:

“Bá Chủ, hắn lại đang làm cái gì?”

“Đây không còn là Giới Nộ đơn giản như vậy!” Minh Chủ nhíu chặt chân mày, trịnh trọng nói:

“Đây là Đại Thanh Trừng!”

Nàng không thể đoán ra được từ mấy lời tuyên bố của Giới Linh.

Mặc kệ thế gian có hiểu hay không, Chung Cực Giới Linh không có ý định giải thích, chỉ gầm lên một tiếng:

“SÁT!”

Trong nháy mắt, hàng triệu tia Bất Hủ Thần Kiếp phô thiên cái địa ngưng tụ trong chín tầng mây, ở khắp địa bàn của Bá Việt Tông giáng xuống.

Hiển nhiên đúng như Giới Linh đã tuyên bố, nó muốn xoá sạch sự tồn tại về Bá Việt Tông và tất cả mọi thứ liên quan đến Bá Chủ, vậy nên không nhắm vào bất cứ cá nhân nào, trái lại oanh tạc toàn lãnh thổ.

Bắt đầu từ Đông Nam, nó sẽ chôn vùi Đông Nam, phá rồi lại lập!

Đứng trước vô số tia Bất Hủ Thần Kiếp này, bốn tiếng cười cuồng ngạo chợt vang lên:

“Hahaha, muốn động vào tông môn, trước bước qua xác của các hầu gia gia của ngươi!”

Thanh âm vừa dứt, khí tức hỗn loạn nổ tung giữa trời.

Bốn vị Thần Hầu thân khoác chiến giáp, tay cầm đại côn lộn vòng xuất hiện giữa thương khung.

Lông khỉ như mưa rơi xuống, hơi nước bốc lên cuồn cuộn, ma uy khắp trời, vạn nhãn mở ra.

Chỉ trong nửa hơi thở, hàng triệu tôn Thần Hầu Bất Hủ hiên ngang giữa trời.

Hỗn Thần Côn trong tay từng tôn biến lớn, như những thanh cột chống trời.

Mỗi thanh thần côn mang theo Hỗn Loạn Đại Đạo, hàng tỷ tầng Sát Vực, Chiến Vực thô bạo bổ lên.

Hỗn Thần Tứ Côn cộng hưởng sức mạnh theo cấp số nhân, từng vị Thần Hầu như chiến thần bước ra từ loạn thế, hung hăng đấu trời.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Bọn hắn đập điên cuồng, từng đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy sự hưng phấn cứ thế mà tàn phá, ngăn chặn hàng triệu tia Bất Hủ Thần Kiếp đánh xuống không gian.

“Là Hỗn Thế Tứ Hầu!” Có người kinh dị hô lên:

“Hỗn Thế Tứ Hầu đều đột phá Bất Hủ, xuất thế cùng nhau, chẳng trách thời kỳ hỗn loạn xảy ra, Bá Việt Tông đấu cùng Giới Linh!”

Ở bất cứ thời kỳ nào, thế giới nào… khi Hỗn Thế Tứ Hầu xuất hiện đều không đại biểu cho điềm lành, ngược lại chính là vào lúc loạn thế.

Tại Chung Cực Giới, ngày Hỗn Thế Tứ Hầu quân lâm Bất Hủ… Hoang Châu xuất hiện, gió tanh mưa máu khắp đại địa.

Mà hôm nay, Bá Việt Tông phải đối mặt với hạo kiếp kinh thế.

“Tiếc thay, tiếc thay bốn vị tướng tài!” Cấm Chủ ánh mắt nóng bỏng nhìn lấy, lại chậc lưỡi.

Hỗn Thế Tứ Hầu mỗi tôn tuy chỉ có một kiện Thần Binh, nhưng bọn hắn liên thủ, kết hợp thần thông, cộng hưởng sức mạnh… dù là đối mặt với Phó Cấm Chủ cũng có thể kịch chiến.

Tiếc là Hỗn Thế Tứ Hầu vậy mà lựa chọn Bá Việt Tông rồi, cùng Cấm Khu của hắn vô duyên.

“Cũng không biết họ Lạc kia có gì hấp dẫn, vậy mà ngay cả Hỗn Thế Tứ Hầu cũng đầu quân cho hắn.” Một vị trưởng lão Trấn Cực Liên Minh ghen ghét nói.

Gần nhất khi bốn vị hầu tử đột phá tại địa bàn, Trấn Cực Liên Minh muốn tìm đến chiêu mộ.

Kết quả Hỗn Thế Tứ Hầu phân thân tán loạn, bản thể lại biến mất.

Hôm nay gặp lại, Hỗn Thế Tứ Hầu trở thành chiến tướng của Bá Việt Tông, còn chủ động xông trận, nghịch thiên mà chiến.

Hỗn Thế - Hỗn Loạn… vốn là để nghịch phá trật tự.

Hỗn Thế Tứ Hầu xông trận đầu, chính là lời tuyên bố đanh thép của Bá Việt Tông.

Thiên muốn ta vong - ta liền chiến thiên!

Một màn này, thật sâu rung động lòng người…

Chỉ là, Chung Cực Giới Linh đang vô cùng căm phẫn, không muốn tạo bất cứ cơ hội thở dốc nào.

Hàng triệu lần Thần Kiếp giáng xuống thất bại, thì hai triệu lần, ba triệu lần, bốn triệu lần…

Số lượng vượt qua phân thân của Hỗn Thế Tứ Hầu, vượt xa tất cả.

BÙM BÙM BÙM!

Liên tục là từng đợt oanh tạc, phân thân của Hỗn Thế Tứ Hầu chặn được một đợt, chặn được hai đợt, lại không thể chặn đợt thứ ba, thứ tư, thứ năm…

“Bí Pháp - Mượn Thế!”

Đệ nhất nhân trong thế hệ đệ tử Bá Việt Tông - Bùi Vũ quyết đoán quát lên.

Hắn như lưu tinh lao vọt lên thiên không, trong tay chấp chưởng một toà đại điện chồng chất nhiều tầng.

Mỗi một tầng điện, là một loại Thế khác nhau thuộc về đại đạo.

Bất Hủ Thần Vật - Thiên Thế Điện!

Theo mệnh lệnh của Bùi Vũ, hàng nghìn loại Thế gào thét mà ra, từ Chiến Thế, Sát Thế, Hồn Thế, Quỷ Thế, Yêu Thế, Kiếm Thế…

Bùi Vũ thiêu đốt máu huyết, cường hoá và phóng đại Thế lên hàng trăm lần.

“Hộ Thế Thần Khư!”

Bùi Vũ hai tay kết ấn, khí tức và tu vi liên tục suy yếu.

Lưng hắn còng đi, da thịt hắn nhăn nhúm, máu huyết và linh hồn của hắn vẫn sôi sục.

Phản phệ thì sao?

Bùi Vũ ta, cũng có ngày hôm nay.

Cái bóng của đại ca Bùi Nhật Linh, đã bị hắn vượt qua trước chúng sinh chú mục.

Theo động tác của hắn, hàng nghìn tầng Thế ầm ầm khảm vào Hỗn Thần Côn trong tay Hỗn Thế Tứ Hầu.

“RỐNG!”

Hỗn Thế Tứ Hầu chiến lực tăng mạnh, toàn thân bùng cháy, thiêu đốt máu huyết.

Bọn hắn như phát điên tăng cường số lượng phân thân, gấp hai, gấp ba, gấp bốn…

Ở phía sau, Tiêu Tài Lão Tổ và tộc nhân Tiêu Tài Tộc đem toàn bộ gia sản tích luỹ vô số năm, liên tục ném vào Kim Nguyên Thần Bao mà hiến tế.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Nguyên Thạch, Đạo Xu, Tài Nguyên, Công Pháp… không thứ gì không tế.

Toàn bộ tế thành lực lượng cuộn trào, theo ý niệm của Tiêu Tài Lão Tổ truyền thẳng vào thể nội của Hỗn Thế Tứ Hầu.

“CHIẾN!” Tứ Hầu như được cả thiên hạ chống lưng, hưng phấn cuồng rống.

Mười triệu phân thân, hai mươi triệu phân thân, ba mươi triệu phân thân được sinh ra.

Tất cả Thần Hầu cầm Hỗn Thần Côn, ánh mắt đẫm máu đỏ lao thẳng lên tầng tầng mây đen.

Chiến thiên, chỉ mới bắt đầu!