Con Đường Bá Chủ

Chương 3735: NGĂN CƠN SÓNG DỮ!





“Chỉ bốn con khỉ và mấy tên Bất Hủ cỏn con, cũng muốn ngăn trở thần uy của Giới Linh đại nhân!”

Một vị cường giả Hộ Dương Giáo thấy cảnh này, lập tức dịch không mà đi.

Hắn mọc ra sáu cánh tay, mỗi cánh tay cầm một thanh Động Thiên Ma Côn với uy thế dữ dội.

Y có danh xưng Động Thiên Côn Thần, là một nhân vật dùng côn hàng đầu, đã sớm nhìn ngứa mắt Hỗn Thế Tứ Hầu, muốn so kè côn pháp.

Tuy Hỗn Thế Tứ Hầu phân thân đông đảo, nhưng Động Thiên Côn Thần lại tự tin vào chiến lực của mình.

Bởi vì Động Thiên Ma Côn có thể phát ra sóng xung kích huỷ diệt, âm ba chấn động, tạo ra sức tàn phá trên quy mô lớn.

Dù phân thân đông đảo thì đã sao? Bổn thần một côn đập nát tất cả.

Nghĩ đến đây, Động Thiên Côn Thần lòng tin tăng mạnh, sáu thanh Ma Côn gào thét, dồn nén âm ba, vung tay lên không, sẵn sàng đập xuống.

BŨM!

Ngay khi Động Thiên Côn Thần vung côn, một tiếng vang trầm bỗng du dương vang vọng thương khung.

Nhưng thanh âm này trái ngược hoàn toàn tưởng tượng của chúng nhân, càng trái ngược với hình tượng và sự táo bạo mà Động Thiên Côn Thần mong muốn.

BŨM BŨM BŨM…

Liên hoàn, liên hoàn là thanh âm kỳ quái.

Khi tất cả còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, ở giữa Giới Nộ ngập trời lại có những đám mây hình nấm khổng lồ bao trùm Động Thiên Côn Thần vào trong đó.

Một cổ hôi thối, tanh tưởi như hố xí được ủ hàng vạn năm ập vào mũi Động Thiên Côn Thần.

“PHỐC!”

Hắn phun ra một ngụm máu tươi vì ghê tởm.

Rõ ràng không có chút sát thương nào, rõ ràng không gây ra bất cứ tổn hại nào về thể xác, linh hồn của Động Thiên Côn Thần.

Nhưng lại mang đến cái loại cảm giác như bị nhấn chìm trong hố phân.

Điều này đối với một vị cường giả của Hộ Dương Giáo cao cao tại thượng là không thể chấp nhận.

Hắn thổ huyết vì phẫn nộ, vì nhục nhã mà không phải vì bị thương.

“Là kẻ nào?” Động Thiên Côn ngửa đầu gầm thét, lục đại Ma Côn nện xuống.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Ma côn tung hoành, từng đám rắm thối đều bị chấn thành tro bụi.

“Hừ, bốn con khỉ này oai phong bát diện, làm sao có thể thiếu vắng Trư Gia?” Đáp lại Động Thiên Côn Thần, một thanh âm hèn mọn đến cực điểm vang lên:

“Lại ăn một rắm!”

Động Thiên Côn Thần da đầu tê tái, nhớ lại cảm giác tởm lợm vừa rồi, theo bản năng dịch không sang nơi khác.

Ngay khi hắn vừa hiện thân, lại có các loại mùi vị kỳ quái xộc thẳng vào trong mũi.

Chẳng biết từ bao giờ, xung quanh Động Thiên Côn Thần có vô số chiếc quần nhạy cảm với đủ loại màu sắc sặc sỡ khác nhau nở ra, rơi lả tả trên đầu hắn như lá rụng.

“Đường đường lão quái vật của Hộ Dương Giáo, ngươi lại biến thái như vậy sao? Thật khiến Trư Gia khinh bỉ!” Tiếng cười chế nhạo vang vọng.

Ánh mắt toàn trưởng trở nên quỷ dị.

Động Thiên Côn Thần ngây ngẩn cả người, dù có nằm mộng cũng không lường được, có một ngày mình rơi vào cục diện như vậy.

Cái kiểu chiến đấu chết tiệt gì thế? Sống bao nhiêu năm, lần đầu tiên nhìn thấy.

“Lão quái vật này, ngươi sưu tầm nhiều tiểu khố nữ nhân như vậy, là để tự mình mặc sao?” Thanh âm kia hài hước nói:

“Cởi quần xuống cho Trư gia kiểm chứng!”

“AAAAAAAA” Động Thiên Côn Thần nộ hống:

“Cút ra đây cho ta!”

BÙM!

Theo sự thịnh nộ của hắn, Ma Thế, Côn Thế bạo tạc, chấn vỡ toàn bộ quần nhỏ xung quanh.

Nhưng vừa vỡ một đợt, lại có một đợt khác rơi xuống như thiên nữ tán hoa.

Không ít người hoài nghi nhân sinh, cái đồ vật này sao lại có nhiều như vậy?

“PHỐC!” Động Thiên Côn Thần lại nhục nhã đến thổ huyết.

Sắc mặt toàn bộ Hộ Dương Giáo tối sầm, ngươi vừa ra trận đã mất mặt như vậy?

Tuy rằng bọn hắn biết Động Thiên Côn Thần đang bị chơi khăm, nhưng không thể chứng minh.

“Lão tử cùng ngươi liều!” Động Thiên Côn Thần rốt cuộc tìm thấy tung tích kẻ gây tai hoạ, nổi giận đùng đùng xách Lục Đại Ma Côn đập đến.

Từng tiếng lợn nái kêu vang, giữa hư không có một cái Bồ Cào trống rỗng bổ xuống.

Bồ Cào có chín răng nanh, hư ảnh chín con heo đen to đùng gào rống mà ra.

ÉT ÉT ÉT…

Chúng nó kêu lên quái dị, thân thể to lớn ủi thẳng vào Lục Đại Ma Côn của Động Thiên Côn Thần.

Cửu Trư bị nghiền nát, từ trong đó lại có tiếng rắm vang vọng đất trời.

BŨM BŨM BŨM…

Khói xám cay độc bao trùm lấy Động Thiên Côn Thần thêm một lần nữa.

“PHỐC!” Hắn lại phun máu.

Biểu lộ của toàn trường vô cùng đặc sắc.

Rõ ràng Động Thiên Côn Thần rất mạnh, từ đầu đến cuối chưa ai khiến hắn bị thương, chỉ có hắn tự tức giận, tự thổ huyết.

Nhưng nghĩ đến đường đường một lão quái, hết rơi vào rắm lại bị vu khống là kẻ biến thái, dù tu tâm dưỡng tính tốt đến đâu cũng không chịu nổi.

Ai có thể nghĩ, Bất Hủ Thần sẽ dùng phương thức chiến đấu đê tiện vô sỉ như vậy chọc điên đối thủ?

“Khanh khách!” Tiểu Thiên Ý ôm bụng cười nắc nẻ từ đầu đến cuối, cười đến nước mắt cứ chảy ra.

Giữa bầu không khí hào hùng, lẽ ra không nên cười… nhưng nha đầu này nhịn không nổi.

Chúng nữ khoé miệng giật giật, cố gắng duy trì hình tượng uy nghiêm của mình.

“Trư thúc thúc, cũng đã đột phá Bất Hủ rồi!” Lạc Kỳ Nam mỉm cười vui sướng.

“Trư thúc thúc quá hài, ta không chịu được!” Tiểu Thiên Ý vẫn hi hi ha ha:

“Bộ sưu tập quý giá đó của hắn, lần này hao tổn hết rồi, chắc đau lòng chết!”

Các nàng chính là biết rõ Hắc Trư đã sưu tập từ thời còn ở Tiểu Tiên Giới đến tận đây, tích luỹ bao nhiêu năm tháng rồi.

Bây giờ đem ra tiêu hao sạch sẽ như vậy chỉ để chặn đứng bước tiến của Động Thiên Côn Thần, quả thật là hy sinh to lớn.

“Không làm chuyện nên thân!” Cửu Huân Dao khiển trách một tiếng, sự tự hào trong ánh mắt lại không che giấu được.

Nàng như có thể tận mắt nhìn, tên đệ đệ không nên thân của mình trưởng thành rồi.

“Con heo mập, ngươi đang làm mất bầu không khí hào hùng của chúng ta!” Tôn Hầu Tử nhịn không được mắng.

Hỗn Thế chiến thiên đang ngầu và nhiệt huyết, kết quả bị thủ đoạn đáng khinh của Hắc Trư phá hoại.

Bốn vị Thần Hầu Chiến Tướng vô cùng không vui.

Đáp lại bọn hắn, một tên heo mập đứng bằng hai chân nặng nề rơi xuống.

Chỉ là diện mạo lúc này của hắn khiến tất cả phải rùng mình.

Trên thân Hắc Trư, một lớp Khải Giáp cực ngầu bao trùm từ đầu đến chân.

Khôi giáp có hai cái sừng bọ, sau lưng có bốn đôi cánh bọ, nhìn như côn trùng nhưng phòng ngự vô cùng mạnh mẽ.

Rõ ràng, đây là trạng thái Trư Bọ hợp nhất của Hắc Trư và Bọ Hung.

Bọ Hung hoá thành Thần Vật, biến thành Chiến Giáp cho Hắc Trư, tay cầm Cửu Xỉ Đinh Ba, oai phong bát diện.

Nên biết rằng trước đây, dù là Lạc Nam hay các cường giả tu vi cao hơn cũng không phá nổi lớp phòng ngự của con Bọ này, vô cùng cứng rắn.

“Nhưng con moẹ nó, tại sao ngươi vẫn mặc quần lót hồng phấn?” Viên Hồng Ma nhịn không được rống lên.

Thì ra bên ngoài Bọ Hung Chiến Giáp, ở phần hạ thân, vẫn có một chiếc quần lót hồng phấn thêu hoa rực rỡ.

Nhìn tổng thể, thật là trùng kích thị giác.

“Đây là phong cách, ai sợ thì đi về!” Hắc Trư ngạo nghễ nói.

“Cút bà ngươi!” Động Thiên Côn Thần như phát điên lao đến, thề phải đem con heo này làm thành chín món.

“Trư gia sợ ngươi chắc?” Hắc Trư nâng lên Cửu Xỉ Đinh Ba lao vọt đến nghênh chiến.

Cửu Xỉ Đinh Ba kêu lên ét ét, triệu hoán hư ảnh chín tôn Bất Hủ Thần Trư.

Hiển nhiên tuy rằng hình thể không quá thuận mắt, nhưng nó là một trong những Bất Hủ Thần Binh lợi hại.

Trong lúc nhất thời, Hắc Trư và Bọ Hung kết hợp, vậy mà có thể đối chiến với một cường giả của Hộ Dương Giáo.

Bất quá đối chiến không đồng nghĩa đánh ngang tay, Hắc vẫn bị Động Thiên Côn Thần đè ra đánh.

Vừa cường công, vừa thả rắm, kết hợp các loại thủ đoạn vô liêm sỉ… nhưng vẫn cực kỳ chật vật.

Thấy cảnh này, Hư Không Lão Tổ phóng lên trợ chiến, hợp lực cùng với Hắc Trư và Bọ Hung, thao túng không gian gây khó khăn cho Động Thiên Côn Thần, rốt cuộc có thể cầm chân.

“Ngon, lão già làm không tệ!” Hắc Trư tán dương nói:

“Ánh mắt ngươi tốt lắm, biết chọn phe đấy!”

“Là nhờ Tông Chủ nâng đỡ!” Hư Không Lão Tổ vội vàng đáp.

“Yên tâm đi, theo Trư gia đánh rắm thủng trời!” Hắc Trư tiêu sái chí cực, nâng lên Cửu Xỉ Đinh Ba, ngửa đầu cuồng tiếu:

“Đa tình tự cổ không dư hận, trời không sinh ta Trư Hùng Tuấn, Vạn Cổ Chung Cực như đêm dài!”

Tình huống này khiến Giới Linh thịnh nộ, tăng mạnh cường độ Thần Kiếp khiến Hỗn Thế Tứ Hầu âm thầm chửi mẹ.

Moá, con heo chọc giận ngươi, sao lại đánh chúng ta?

RÍT GÀO! RỐNG!

Theo Giới Nộ đánh xuống ngày càng dày đặc, vô số sinh vật như huyết biên bức gào thét phá không bay lên, huyết tinh ngập trời, tạo thành một phiến huyết hải cuồn cuộn.

Dị Yêu Sứ của Dị Nữ kích phát các loại huyết mạch, phân tách số lượng, giang rộng cánh dơi, cuốn lên huyết vụ tạo thành màn chắn đón lấy từng tia oanh tạc, giảm tải áp lực.

Sinh Tử Quân dưới trướng Tiểu Tiểu, Tạp Trùng Quân trong tay Liễu Tú Quyên, Khôi Lỗi Quân của Thành Bích, Hoả Kỵ Quân của Viêm Miên Châu, Thi Thần Quân của Thi Mộ Tuyền… các loại đại quân có thể bán mạng phóng lên tận trời.

Hương Trà thi triển Nghịch Thế Thần Thông, cùng lúc tạo ra Nguyên Tố Thành Binh và Hộ Đạo Cổ Thụ với quy mô lớn gia nhập.

Những đại quân này đều có thể hy sinh, dùng thân thể như những tấm khiên phòng ngự trước Thần Kiếp.

Nhìn qua như châu chấu đá xe, nhưng cái các nàng muốn làm là kéo dài thời gian cho đến lúc phu quân thành công.

Về phần chiến thắng Chung Cực Giới, đó là chuyện không thực tế.

Có vẻ hiểu được ý đồ kéo dài thời gian, Chung Cực Giới Linh chính thức mất kiên nhẫn.

“Sát, huỷ diệt, Đại Thanh Trừng!” Nó lãnh khốc ra lệnh.

“SÁT!”

Toàn bộ Tru Tội Chấp Pháp, số lượng lên đến 3000 điên cuồng bạo phát khí thế, lao thẳng xuống Bá Việt Tông.

“3000 Bất Hủ? có ta một người chi địch?” Tiếng cười tự ngạo thánh thót vang.

Lâm Tích bước ra, tiếp nhận một viên Kích Tâm Đan mà Bắc Cung Hàm Ngọc vừa đưa đến.

“Ực!” Lâm Tích ngửa đầu, nuốt gọn Kích Tâm Đan.

THÌNH THỊCH, THÌNH THỊCH…

Tim của nàng đập lên dữ dội, trái tim của lúc này một khoả động cơ, thúc đẩy, kích phát giới hạn toàn diện của cơ thể.

Khí tức, năng lực, mọi thứ của Lâm Tích được cường hoá không ngừng.

“Thời Không Tự Tại!” Nàng quyết đoán.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Hư không rung chuyển, từng đại môn luân hồi mở ra.

Trong đó, bản thể của Lâm Tích ở từng dòng thời gian xuất hiện.

Bởi vì chấp nhận trả giá, sử dụng Kích Tâm Đan, số lượng bản thể mà Lâm Tích triệu hoán chính thức đạt đến con số 3000, sánh ngang với đợt Tru Tội Chấp Pháp đầu tiên.

Lâm Tích động tay, 3000 Tự Tại Thần Cổ sừng sững hiện thế.

Lấy sức một người, muốn ngăn cơn sóng dữ!

“Làm sao có thể?” Cấm Khu, Trấn Cực Liên Minh các loại cường giả da đầu tê dại từng trận.

Nằm mộng cũng không dám nghĩ, vị Bá Phi này lại có thủ đoạn kinh hãi thế tục như vậy.

Một mình triệu hoán 3000 bản thể Bất Hủ, chống lại 3000 Tru Tội Chấp Pháp.

“VẪN DIỆT!” Chung Cực Giới Linh gầm lên.

“SÁT!” 3000 Tru Tội Chấp Pháp ngửa đầu nộ hống, nâng lên từng môn Vũ Kỹ Diệt Thần.

Phía sau Lâm Tích, Lạc Long Nhi và Bảo Lan kết ấn.

Vạn Vũ Chi Môn phân tách, từng tầng vũ trụ mang theo thiên hà dung hợp vào trong từng cái trống.

Bỉ Ngạn Hoa nở rộ trên từng mặt trống.

Lâm Tích đem tóc buộc thành đuôi ngựa, hai mắt toả sáng như sao.

Đối mặt với hàng loạt Thần Kỹ giáng xuống, hai tay vung quyền, Hoá Vũ Bá Thần Thể kích phát đến cực hạn, hàng vạn hành tinh xoay tròn, nện thẳng vào mặt trống.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Thiên băng địa liệt, vật đổi sao dời.

Tiếng trống hào hùng oanh động thương khung, Thời Không Xung Kích, Bỉ Ngạn Hoa, Hoá Vũ Bá Thần… tạo thành một khai chiến chính thức, nghiền nát từng đợt Thần Kỹ như thuỷ triều dâng, chặn đứng tất cả.

Nhưng mà… Tru Tội Chấp Pháp vẫn ngự trị trên cao, đợt thứ nhất thất bại, chúng liền giáng xuống đợt thứ hai.

Lâm Tích y phục rách rưới, đè nén máu tươi rỉ ra, tiếp nhận Bất Hủ Yêu Thần Lực từ con chồn, mãnh liệt chèo chống.

Trống vẫn vang, thế công vẫn sụp đổ…

Cả Bá Việt Tông như lâm vào ngày tận thế, các vị Chiến Trận Sư, Phù Sư phải hoạt động hết công suất để bảo vệ tông môn này.

Mất đi ưu thế Bá Chủ Lãnh Địa vì Bá Chủ Chi Thành đang ở trong lò.

Cuộc chiến này, vô cùng khốc liệt!

Hai chân Lâm Tích mềm nhũn, trái tim đập đến lúc suy nhược, toàn bộ khí tức đang hạ thấp…

Từng bản thể ở từng dòng thời không của nàng như sắp ngã quỵ.

Chợt, những đôi tay ấm áp, đáng tin cậy nâng đỡ phía sau Lâm Tích, chèo chống thân thể nàng, không để nàng ngã xuống.

Lâm Tích khó khăn quay đầu…

Chẳng biết từ bao giờ, sau lưng của từng Lâm Tích là từng vị Ma Hậu nâng đỡ.

Ma Hậu đã phân thân, Vạn Ảnh Thiên Ma!

Sự thán phục và ngưỡng mộ trong mắt Ma Hậu không chút che giấu, kiên định nói:

“Kế tiếp, giao cho chúng ta!”