Con Đường Bá Chủ

Chương 3737: MỘT NGƯỜI – CẢ THẾ GIỚI!



“Vạn Hà Đồ - Tru Thành!”

Một mỹ phụ nâng lên Bất Hủ Thần Vật - Vạn Hà Đồ.

Bà ta là Hà Đạo Nhân, một trong những nữ cường giả hàng đầu Chung Cực.

Vạn Hà Đồ ẩn chứa hàng vạn dòng đại giang cuồn cuộn, nước ở trong đó là Trọng Thuỷ, một giọt nước nặng tựa vạn cân, có thể huỷ diệt thành trì, nhấn chìm thần quốc trong nháy mắt.

Cảm thấy vẫn chưa đủ, Hà Đạo Nhân lại điều động kiện Bất Hủ Thần Vật thứ hai, tạo ra vô số Thuỷ Quái, Thuỷ Hệ Thần Thú bên trong dòng chảy.

Hàng vạn dòng sông khổng lồ cuốn ra liên miên không dứt, mang theo đại quân trấn xuống Bá Việt Tông, muốn nhấn chìm vạn vật.

Nhưng ngay khi Vạn Hà Đại Quân còn chưa kịp giáng lâm, tầng tầng lớp lớp không gian sinh sôi, hoả viêm ngập trời, phượng minh kiệt ngạo trỗi dậy.

Tuế Nguyệt Bá Hậu hợp lực cùng Phượng Nghi, hình xăm Vĩnh Sinh Tổ Phượng xoè cánh trên tấm lưng tuyệt mỹ.

Thời Không Đạo Thể và Vĩnh Sinh Tổ Thể cùng lúc kích hoạt, trái phải là Tuế Nguyệt Cung và Vĩnh Sinh Điện đang hiển uy.

Tuế Nguyệt tạo ra hàng vạn tầng thời không chồng chất, bên trong mỗi tầng lại là biển lửa Niết Bàn thiêu đốt điên cuồng, có thể coi là Thời Không Hoả Hải.

Thời Không Hoả Hải như vòi rồng thiêu đốt thương khung, không biết bao nhiêu hư ảnh Hoả Phượng Hoàng lao ra, tự động kích nổ.

ẦM ẦM ẦM…

Trước sức tàn phá dữ dội như vậy, mặc kệ là hàng vạn dòng sông cuồng nộ, đại thuỷ quân ngang tàn đều bị nhấn chìm trong biển lửa và mảnh vụn thời không.

“Chỉ có hai kiện Thần Vật, cũng muốn ngăn cản bổn toạ?” Hà Đạo Nhân lạnh lùng:

“Vạn Khúc Trọng Hà Trận!”

Lại một kiện Thần Vật như Trận Bàn xoay tròn trong tay, từ trong mặt trận bàn có hàng tỷ Trận Pháp gào thét mà ra, khảm vào Vạn Hà Đồ.

Trong nháy mắt, hàng vạn khúc sông lớn nặng nề bao vây tứ phía, kết thành trận pháp vây khốn Tuế Nguyệt vào trung tâm.

Những khúc sông này chằng chịt và hỗn loạn, kết thành trận pháp không có lối ra, những đợt sóng lớn như thiên quân vạn mã liên tục ập vào, nguy hiểm đến cực điểm.

Vạn Khúc Trọng Hà Trận chẳng những mang theo đại quân, mà còn có Trận Văn bạo tạc và Trọng Thuỷ nặng nề.

Có thể nói đây là một trong những tổ hợp Trận Pháp liên kết mạnh nhất từ trước đến nay mà Tuế Nguyệt từng đối đầu.

Vĩnh Sinh Tổ Thể bao trùm toàn thân liên tục trị thương, Thời Không Đạo Thể giúp Tuế Nguyệt linh hoạt né tránh, tịnh tâm tìm cách phá trận.

“Hừ, chết cho bổn toạ!” Hà Đạo Nhân vẫn muốn phân định thắng bại càng nhanh càng tốt, triệu hoán thêm Thái Cực Phù.

Đó là một vòng tròn thái cực, mỗi khi nó xoay tròn, vô số Phù Chú táo bạo diễn hoá ra, lao thẳng vào trong Vạn Khúc Trọng Hà Trận, kích nổ.

“Bạo cả Trận, bạo cả Phù!” Hà Đạo Nhân ánh mắt ác độc, cho nổ tung tất cả.

BÙM BÙM!

Huỷ thiên diệt địa, kinh động càn khôn.

Tuế Nguyệt và Phượng Nghi hạ quyết tâm, dứt khoát không thèm né tránh, chấp nhận vụ nổ kinh hoàng.

Ngay khi tưởng rằng tan xương nát thịt, một tiếng phượng ngâm thánh thót vang lên.

Dục Hoả Trọng Sinh, sống lại từ đống tro tàn.

Tuế Nguyệt chân đạp thời không, hư ảnh Tổ Phượng quấn quanh cơ thể, khôi phục toàn thịnh xuất hiện ở phía sau Hà Đạo Nhân.

“Thời Không Viêm Chưởng!”

Một chưởng đẩy ra, hàng vạn tầng thời không rực lửa ngút trời, xuyên thủng chín tầng mây đen, thiêu trụi thể nội đối thủ.

PHỐC!

Hà Đạo Nhân thổ huyết bay ngược như diều đứt dây, ánh mắt lăng lệ đến tột đỉnh.

Vạn phần không ngờ, Tuế Nguyệt cùng Phượng Nghi quyết đoán đánh đổi một mạng, sau đó dùng Dục Hoả Trọng Sinh ám toán chính mình.

Cũng may Hà Đạo Nhân thực lực cường đại, có nhiều Thần Vật hộ thân nên chỉ mới bị thương.

Nhưng thương thế này khiến Hà Đạo Nhân cảm thấy sỉ nhục, bà ta như nổi điên, thế công càng thêm ác liệt.

So với đó, Tuế Nguyệt lại giữ bình thản nhất có thể, uyển chuyển vừa đánh vừa lui, vừa công vừa thủ, chỉ chờ địch nhân sơ hở tung đòn chí mạng.

Bên kia chiến tuyến, Hi Vũ uy nghiêm hé môi:

“Trẫm nói - Định!”

Kim Khẩu Ngọc Ngôn hạ xuống, vô vàn quy tắc tác động vào cơ thể một nam tử trung niên.

RĂNG RẮC…

Nhưng ngay lập tức, lời vàng ý ngọc của Hi Vũ bị chấn thành tan tành mởi một lớp màn chắn vô hình bảo vệ trên thân nam tử.

“Ngu xuẩn mất khôn!” Nam tử khinh miệt:

“Hộ Dương Giáo chúng ta, mỗi người đều có Công Đức gia thân, loại thủ đoạn này không có tác dụng đâu!”

Nói xong, một tay cầm Nhật Luân Kiếm, một tay cầm Lãnh Nguyệt Thuẫn xông đến cận chiến.

Trong thể nội, hàng vạn mặt trăng và mặt trời cùng lúc xoay tròn, Nhật Nguyệt Thần Lực bạo phát đến cực điểm.

Hiển nhiên, vị nam tử này là một cường giả chuyên khai mở Nhật - Nguyệt trong đan điền, sở hữu Nhật Nguyệt Thần Thể.

Nhật Luân Kiếm chém xuống như thái dương hạ san, thiêu trụi tất cả.

Lãnh Nguyệt Thuẫn ép đến, lại như tù nguyệt lao lung, giam cầm trong ánh trăng dẫn chiếu.

Vừa khống chế, vừa tấn công, lại có thể phòng ngự.

Chiến lực của cường giả Hộ Dương Giáo, không một ai tầm thường.

Tình cảnh như vậy, Hi Vũ cùng Bất Viêm Sở Sở kết hợp, Bất Diệt Thần Viêm bùng cháy trong đan điền, cùng với Ma Thần Kiếp Lôi dồn nén đến cực hạn.

“Ma Ha Thần Chinh!”

Ngay khi công kích áp sát, Hi Vũ bùng nổ khí tràng, một làn sóng lực lượng tích xúc oanh tạc xung quanh.

“Hự!”

Nhật Nguyệt sụp đổ, nam tử rên lên một tiếng, thân thể liên tục lùi bước.

Hi Vũ nuốt Kích Tâm Đan, Thần Ma Đế Bào tung bay, Thần Văn cùng Ma Văn tạo thành lực đẩy cực mạnh, hung hăng giáng xuống:

“Bất Diệt Côn Lôn Ấn!”

“Nhật Nguyệt Thần Ấn!” Nam tử vung tay ném lên, lại là Bất Hủ Thần Vật ngưng kết từ Nhật Nguyệt nện ra.

ĐÙNG!

Song ấn va đập, Bất Diệt Côn Lôn Ấn sụp đổ, Nhật Nguyệt Thần Ấn đánh thẳng vào.

Hi Vũ cắn răng, ánh mắt quyết liệt, dùng thân mình nghênh đón Nhật Nguyệt Thần Ấn, đồng thời vung lên Ma Diệt Thần Trảo vồ thẳng vào ngực nam tử.

PHỐC!

Hai người cùng lúc phun máu.

“Ngươi điên rồi!” Nam tử sắc mặt tái mét, rõ ràng Nhật Nguyệt Thần Ấn của hắn là Bất Hủ Thần Vật nên chiếm ưu thế lớn hơn, Hi Vũ cũng vì vậy bị thương nặng hơn.

Nhưng nàng vẫn dùng mạng đối mạng.

Bất Diệt Viêm thiêu đốt, chuyển hoá thành Ma Diệt Thần Viêm.

“Huyết Chiến Cuồng Quyết!”

Hi Vũ đem toàn bộ thương thế chuyển thành chiến lực thông qua Lạc Gia Bí Pháp, khí tức kéo căng, một lần nữa lao đến cận chiến.

“Dùng mạng của bổn Hậu, đổi với ngươi!” Nàng cười lãnh khốc.

Sự điên cuồng không màng sống chết của Hi Vũ khiến nam tử chùn bước.

Hắn không ngu ngốc, biết rằng nàng đang có lợi thế từ Kích Tâm Đan…

Chỉ cần kéo dài thời gian, Hi Vũ chắc chắn tự thảm bại, không cần thiết liều mạng với nàng.

Nghĩ đến đây, nam tử chuyển sang đánh cầm chừng… nhưng chính hắn cũng không biết rằng, kéo dài thời gian cũng là mục tiêu chung của Hi Vũ và chúng nữ.

Toàn bộ Hậu Cung, đều muốn dùng mạng để kéo dài thời gian, chờ phu quân xuất thế.



Trong lò luyện hừng hực, ý thức của Lạc Nam bao trùm càn khôn…

Lúc này, Ý Chí của Dương Thế và Âm Gian đã dung hợp một cách hoàn mỹ.

Có đến vài chục luồng Ý Chí, chúng nó hợp và tách ra tuỳ vào ý niệm của luồng Ý Chí cao nhất thuộc về Lạc Nam.

“Tụ!”

Theo lệnh của hắn, từng tôn Đại Đỉnh một lần nữa ngưng tụ trở lại, Ý Chí dung hợp bắt đầu phân tán, tiến vào trong Đỉnh.

Có sự khác biệt chính là, mỗi Đại Đỉnh đều đã trở thành Bất Hủ Thần Vật, đều đã có được Ý Chí của riêng chúng nó.

Diễm Tâm Đỉnh, Thiên Mộc Đỉnh, Cổ Băng Đỉnh, Ma Đỉnh, Long Lực Đỉnh, Sát Kim Đỉnh… mấy chục tôn Đại Đỉnh, tất cả đều trở thành Bất Hủ Thần Vật.

Các Đại Đỉnh lơ lửng giữa không trung, dung hợp thành Bá Cực Đỉnh, thể nội có 3000 Cực Giới đang xoay tròn.

Chưa dừng ở đó, những nguyên liệu đến từ Bất Hủ Thần Vật, bắt đầu ngưng tụ, kết hợp, diễn hoá… thành những toà kiến trúc sừng sững bên trong lò.

Bất Hủ Thần Tháp - Bá Chủ Chi Thành - Bá Chiến Đài - Bá Chủ Thần Đình… những Thần Vật quen thuộc ban đầu, đang trở thành từng toà kiến trúc trong vùng lãnh địa độc nhất vô nhị này.

Và đương nhiên, còn có những kiến trúc hoàn toàn mới được khai sinh từ các chiến lợi phẩm thu được.

Một toà Long Đài uy nghi sừng sững, trong đó là nơi cư ngụ của Hỗn Độn Long Linh Quân, chúng nó được Long Đài thăng cấp, trở thành Bất Hủ…

Bá Long Đài!

Một toà thần tháp sắc nhọn xuyên thủng vân tiêu, nơi cắm hàng vạn thanh Phi Kiếm của Bá Chủ, rèn đúc để chúng nó đâm xuyên cơ thể Bất Hủ Thần.

Bá Kiếm Tháp!

Lại có một ngọn đại sơn hồng vĩ, nơi tràn ngập khí tức cổ xưa, nguyên thuỷ như sương mù, ẩn chứa đại quân với nhiều loại huyết mạch, thể chất được diễn hoá ra.

Hồng Mông Sơn!

Ma, Quỷ, Yêu, Nhân, Phật, Thần, Địa Ngục… Thất Đạo ngưng luyện trong một toà lâu các, sức mạnh muôn loài sục sôi, bảy cõi tuần hoàn thành bảy cánh cửa xung quanh thần lâu, truyền ra tiếng gào thét dữ dội liên miên không dứt.

Luân Hồi Lâu!

Lại có kiến trúc phóng đại sức mạnh quy tắc, lại có kiến trúc cường hoá toàn bộ Thuộc Tính Nguyên Tố…

Trên thiên không, lại có một con mắt bá đạo quét ngang quét dọc, luân chuyển đại đạo, diễn hoá thành Trận Pháp, Phù Chú bất cứ lúc nào, chưởng khống hết thảy.

Dưới đại địa, Bá Chủ Chi Thành toạ trấn, 108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ như những thanh cột chống trời ngự trị.

Không gian có hư ảnh Bỉ Ngạn Hoa khổng lồ nở rộ, Bá Chủ Thần Văn luân chuyển như có được sinh mệnh thật thụ…

Một vùng càn khôn độc nhất vô nhị, nơi tất cả Thần Vật đều có thể cộng hưởng thành một khối thống nhất, chiến lực cộng dồn theo cấp số nhân, như một phương Đại Thế Giới hoàn chỉnh đang được khai sinh bởi Bá Chủ.

Tuy nhiên, vẫn còn một khâu quan trọng nhất.

Dung hợp, sáng tạo Công Pháp chưa từng có từ trước đến nay.

Bá Công đúng nghĩa!



“Toàn lực! sát!”

Như cảm nhận được thứ gì đó sắp hình thành, Chung Cực Giới Linh phẫn nộ đến tột đỉnh hạ lệnh.

Không chút do dự, toàn bộ cường giả Hộ Dương Giáo như lưu tinh lao vọt vào chiến trường.

Trên Giới Nộ vô biên, 5000 Tru Tội Chấp Pháp gào thét mà xuống.

Mục tiêu của chúng nó, chính là giết thẳng vào một đường, phá nát cái lò đang tinh luyện kia.

Cảnh tượng như ngày tận thế đúng nghĩa…

BÙM!

Một tiếng nổ kinh hoàng, Càn Khôn Vạn Trận bảo vệ tông môn sụp đổ.

Toàn tông bị lực lượng quét ngang, tất cả Thiên Mệnh Nguyên Chủng bật gốc, động phủ, lầu các, kiến trúc tan thành bình địa.

Sức ép toàn lực từ quyết tâm huỷ diệt của Chung Cực Giới quá mức đáng sợ.

Dù đã rất nỗ lực duy trì trận pháp phòng ngự, các vị Chiến Trận Sư như Thái Diễm, Hoa Ngọc Phượng, Hoạ Mộng, Mỹ Mộng đều bị chấn đến trọng thương trong một khoảnh khắc.

Chư Hậu và chúng Phi vẫn luôn ở trạng thái liều mạng, thương tích đầy mình khi Hộ Dương Giáo đã xuất động tổng lực.

“Chạy đi!” Lạc Sương dẫn theo đại quân lao vọt lên, Sát Chiến Cuồng Ngạo Thể chiến trời chiến đất, Huyết Chiến Cuồng Quyết vận chuyển điên cuồng, dùng chính cơ thể và đại Thế của mình chắn ở phía trước, bảo vệ các đệ tử phía sau rút lui.

Nhưng mà khiến nàng sửng sốt chính là, toàn bộ đệ tử… bất kể là Đạo Cảnh, Đại Đạo, Thần Đạo hay Siêu Thần đều như phát điên.

Không một ai trong số bọn họ lùi bước, chỉ có lao vọt lên theo phía sau Lạc Sương.

Trên mặt bọn hắn, chỉ có sự liều lĩnh và hưng phấn.

“Dù phải tự bạo, cũng phải cản một tia Thần Kiếp!” Các đệ tử cuồng rống.

“Dùng thân thể khổng lồ của các ngươi, chặn kiếp cho ta!” Bỉ Sự Song Yêu dẫn đầu Vạn Yêu Tộc, phía sau là Yêu Hồng Lộ, Yêu Yên Chi… hiện ra bản thể to lớn nhất của mình, muốn dùng cơ thể yêu thú làm khiên thịt chặn đứng Thần Kiếp.

“Lão tử không ngồi yên được!” Vốn đang quan chiến cùng phe cánh Trấn Cực Liên Minh, Thần Hiển không nỡ nhìn con rễ và nữ nhi gặp nạn, lập tức hoá thành Thần Quang lao vọt đến Bá Việt Tông.

“Phu quân!” Vạn Thần Tộc Công Chúa ngơ ngác, sau đó liều lĩnh bay theo bất chấp tất cả.

“Chuyện gì thế? Điên hết rồi!” Vạn Thần Tộc Trưởng lảo đảo, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra.

“Lão đại bị khi dễ, moá nó không nhẫn nổi!” Hoàng Kim Xẻng, Ngưu Ngũ Bá, Nhân Kê, Thiên Lý Mã vốn chỉ có tu vi Siêu Thần cũng liều mạng chạy vào Đông Nam.

“Còn có chúng ta!” Không biết bao nhiêu Siêu Thần nổi danh gần đây như Cự Thiên Cuồng, Thuỷ Mặc, Vương Ưng, Băng Dũng, Long Ngạo Thế, Côn Hoàng đỏ hết cả mắt.

Đã đến mức cùng cả thế giới đối nghịch rồi, chết thì chết, sợ cái rắm à.

“Nguyện cùng Bá Chủ đồng sinh cộng tử!” Cường giả, tu sĩ ở Tây Cực, Đông Cực Hải, Đông Bắc, Đại Mạc các loại điều động nội tình mạnh nhất.

Dù phải tán gia bại sản, thân tử đạo tiêu, mỗi thế lực bọn hắn cũng muốn chặn đứng một tên Tru Tội Chấp Pháp.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ Chung Cực Giới đều sửng sốt.

“Điên, đều là lũ điên!” Quan Phó Cấm cố gắng trấn định, khinh miệt nói:

“Muốn chống đối thế giới này, các ngươi điên hết rồi!”

Tiếu Lệ Phó Cấm toàn thân run rẩy, đưa mắt nhìn sang Cấm Chủ, phát hiện đại nhân của mình đã bấu tay đâm thủng lòng bàn tay.

Một người có thể khiến toàn tông môn của hắn vì hắn đứng lên, một người có thể hiệu triệu một nửa Chung Cực Giới vì hắn bán mạng.

Một người vì an nguy của hắn, mà hàng loạt nội tình, thế lực và cường giả thành danh chấp nhận đấu với trời, nghịch với Giới.

Trận chiến này dù Chung Cực Giới Linh có thắng, nó vẫn mất mát thảm trọng.

Cấm Chủ thua rồi, thua triệt để rồi…

Không chỉ thua về chiến lực, mà thua toàn diện về mọi mặt rồi.

“Châu chấu đá xe!” Lôi Uy ghen ghét nói:

“Đông thì sao? ở trước thực lực tuyệt đối, rồi chỉ là kiến hôi!”

Quả nhiên trước sự phản ứng của chúng sinh, cảm nhận được người, yêu, vật… sinh linh muốn chiến thiên, nghịch thiên ngày càng nhiều.

Chung Cực Giới Linh bạo tẩu!

OÀNH OÀNH OÀNH…

Vô vàn thanh Tru Tội Thần Binh ngưng tụ giữa trời, mỗi thanh đều có thể xuyên thủng Bất Hủ Thần, nhắm đến toàn bộ những kẻ muốn đến chi viện Bá Việt Tông bắn xuống.

Chung Cực Giới Linh không cho phép bất cứ ai có ý khinh nhờn uy quyền vô thượng của nó.

Nhận thấy nguy cơ tột cùng, không một ai sợ hãi, chỉ có ngửa đầu cuồng tiếu:

“Máu của ta chảy, xương của ta rơi, mạng của ta vong… trong trận thế như thế này, thật sự có ý nghĩa!”

“Yên tâm, các ngươi ngay cả tàn tro cũng không còn!” Một tên Tru Tội Chấp Pháp miệng nói tiếng người, lãnh khốc trấn xuống.

Tru Tội Thần Binh gào thét giáng lâm!

“Xong hết rồi!” Không ít người quan chiến biểu lộ sầu thảm.

Bọn hắn cũng bị bầu không khí này lây nhiễm, nhiệt huyết sục sôi, lại không dám ra trận, cũng không có lý do ra trận.

Đúng lúc này, một tiếng thở dài vang lên:

“Phật đã nói! ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục?”