“Phật nói, ta không vào địa ngục, ai vào địa ngục?”
Tiếng thở dài ấy không lớn, nhưng lại như một luồng gió mát lành thổi qua giữa tâm bão, xuyên thấu qua những tiếng gào thét của Tru Tội Thần Binh và sự cuồng nộ của thiên kiếp đang bao phủ thế giới này.
Giữa bầu trời Đông Nam đang bị nhuộm đen bởi sát khí cuồn cuộn, một dải kim quang nhu hoà từ phương xa lan toả đến.
Nó không mang theo sự bá đạo, không có lạnh lùng, cũng chẳng có sự diệt vong uy hiếp.
Đó là một loại sức mạnh từ bi, bao dung nhưng lại vững chãi như núi cao, sâu thẳm như biển rộng.
Khi khí tức này xuất hiện, toàn bộ Phật Tu có mặt tại hiện trường đều cảm thấy linh hồn run rẩy, một cảm giác kính ngưỡng tột cùng vô thức sinh ra.
Từ trong hư không, từng đoá sen vàng rực rỡ bắt đầu nở rộ, mỗi một đoá sen lại toạ lạc một vị tăng nhân mặc cà sa, y sam đơn giản.
Hàng vạn vị cao tăng, cổ phật, miệng tụng kinh văn, tiếng Phạn vang vọng khắp đất trời:
“Thiên địa bất nhân, xem chúng sinh như cỏ rác…”
Theo thanh âm từ miệng bọn hắn phát ra, Phật Quang diệu thế, Phật Văn phô thiên cái địa bao trùm càn khôn, hình thành những chiếc chuông đồng giữa thiên địa.
ĐINH ĐINH ĐINH ĐINH!
Chuông ngân, Phật Độ…
Sát lục trong thiên hạ, Tru Tội Thần Binh đang giáng lâm bất chợt đón nhận từng tiếng chuông xung kích, tan biến thành hư vô.
Tất cả sinh linh kinh hãi ngẩng cao đầu, hoàn toàn không biết đây là thế lực Phật Môn nào, tại sao lại cường thế đến mức phá được cả Tru Tội Thần Binh của Chung Cực Giới Linh đang phẫn nộ?
Một phương thế giới từ hư không hiện thế.
Khoảnh khắc đó, liên hoa nở rộ khắp trời, những đoá sen thánh khiết, trang nghiêm mang theo Phật Quang vạn trượng.
Ba vị Cổ Phật chậm rãi bước ra, chân đạp hư không, bộ bộ sinh liên như mây trôi nước chảy.
Bọn họ toàn thân như được đúc bằng kim thạch, toả ra khí tức cổ xưa, nguyên thuỷ đầy tang thương.
“Tam Đại Như Lai của Tịnh Độ Giới!” Từ trong thể nội Cấm Chủ, Hư Không Ưu Đàm lớn tiếng kinh hô:
“Tịnh Độ Giới, tại sao lại xuất hiện? thiên địa bất nhân là sao?”
Đều là xuất thân từ hư không vô tận, Hư Không Ưu Đàm đương nhiên biết đến sự tồn tại của Tịnh Độ Giới.
Chỉ là nội tình của Tịnh Độ Giới quá mạnh, là truyền thừa sâu xa và cổ lão nhất của Phật Môn, ngay cả Hư Không Ưu Đàm cũng không đủ tư cách mời gọi bọn họ gia nhập Thần Không Liên Minh trước đó.
Điều này càng khiến Hư Không Ưu Đàm đố kỵ nhưng cũng thán phục.
Chuyện mình không làm được, Bá Chủ lại làm được rồi sao?
Rõ ràng, Tịnh Độ Giới đang muốn trợ giúp Bá Việt Tông.
Định Quang Như Lai, một vị cổ phật với ánh mắt hiền từ nhưng thâm thuý như nhìn thấu luân hồi.
Tĩnh Tâm Như Lai tay cầm bình lưu ly, ánh sáng xanh biếc toả ra như có thể chữa trị mọi thương tổn trên thế giới này.
Nhiên Đăng Như Lai toạ trấn trung tâm, tay kết thủ ấn, mang một chiếc cổ đăng, uy nghiêm bất khả xâm phạm.
“Tịnh Độ Hoá Không!” Tam đại Như Lai nhẹ giọng, cùng nhau kết ấn.
Sự xuất hiện của họ khiến toàn bộ chiến trường như ngưng đọng, một lớp Quy Tắc màu đồng cổ bao trùm ngàn vặn dặm.
Hàng trăm tôn Tru Tội Chấp Pháp đang hùng hổ lao xuống, ngay khi chạm vào vùng quy tắc này, tốc độ bỗng chậm lại, rồi dần dần bị hoá giải thành hư vô.
Cả Chung Cực Giới chấn động.
Bắc Huyền Địa Lão lắp bắp, đôi mắt trợn ngược như không tin vào sự thật:
“Tịnh Độ Giới? Thế lực ẩn thế vạn cổ không bao giờ xen vào tranh đấu... Tại sao lại ở đây? Lại còn vì Lạc Nam mà đối đầu với Giới Linh?”
Lôi Uy cũng tái mặt, sự ghen ghét trong lòng hắn giờ đây bị thay thế bằng chấn kinh tột đỉnh:
“Không thể nào! Đám trọc đó luôn giảng về nhân quả, luôn đứng ngoài vòng thị phi. Bá Việt Tông là nơi tụ tập Ma, Quỷ, Yêu, Nhân... đủ mọi hạng người tạp nham, tại sao lại được Phật quang phổ chiếu?”
“Bá Chủ, sức hấp dẫn của ngươi đến từ đâu?”
Ngay cả Cấm Chủ cũng không giấu nổi sự kinh ngạc, đưa mắt nhìn về phía ba vị Như Lai, cảm nhận được sức mạnh vô lượng đang bao bọc lấy Bá Việt Tông.
Hiển nhiên không ai ngờ, thế lực xuất hiện chính là Tịnh Độ Giới.
Chung Cực Giới Linh dường như cảm nhận được sự khiêu khích từ phía Phật môn.
Con mắt khổng lồ điên cuồng vận chuyển, biến vô số tia Tru Tội Thần Kiếp thành hình dạng của những con ác long đen kịt.
Ác long giương nanh múa vuốt, hung hãn vồ lấy những đoá phật liên, bóp nát, xé toạc Phật Uy.
“Chung Cực Chi Linh, chúng ta luôn nằm ngoài thế tục, cố gắng không dính vào nhân quả tuần hoàn, né khỏi tràng âm mưu giữa Âm Dương lưỡng đạo.” Nhiên Đăng Như Lai nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói như tiếng chuông đại hồng chung thức tỉnh nhân gian.
“Vậy tại sao, lần này các ngươi lại ra tay?” Chung Cực Chi Linh lãnh khốc mở miệng, thanh âm tưởng như vô tình, lại mang theo phẫn nộ khó giấu.
“Bởi vì… chúng ta nhìn thấy cơ hội phá cục!” Tam Đại Như Lai chắp tay trước ngực:
“Đã bao nhiêu năm tháng dài đằng đẳng, kẻ phá cục đã có rồi, vì sao không nguyện ý đánh cược một lần?”
Nhiên Đăng Như Lai vung tay, một chữ “VẠN” khổng lồ hiện ra trên bầu trời, xoay tròn với tốc độ cực nhanh.
VÙ VÙ VÙ VÙ…
Chữ VẠN mở rộng, trấn áp, trực tiếp huỷ diệt vô số Ác Long.
Cùng lúc đó, các vị Cổ Phật, Chư Tăng đồng loạt kết ấn:
“Phật Độ Thương Khung - Đại Tịnh Hoá!”
Tịnh Độ Giới không tấn công, chỉ dùng lực lượng, quy tắc và Phật Đạo cao thâm để tạo thành vùng thế giới dày đặc bao trùm phạm vi rộng trên chiến trường.
Mỗi khi một tên Tru Tội Chấp Pháp rơi vào, sẽ bị cảm hoá mất đi sát khí, dần dần tan rã.
Tĩnh Tâm Như Lai khẽ mỉm cười, bình lưu ly trong tay dốc ngược.
Một cơn mưa cam lộ không ngớt rơi xuống, phủ lên người Tuế Nguyệt, Hi Vũ chúng nữ và tất cả sinh linh.
Những vết thương đáng sợ do Nhật Nguyệt Thần Ấn hay Vạn Hà Đồ và Giới Nộ gây ra bắt đầu khép miệng, tốc độ trị thương so với Vĩnh Sinh Thần Lực còn cường đại hơn.
Trong khi mọi người còn đang ngơ ngác, một bóng hình tuyệt mỹ, thanh khiết như hoa sen tuyết từ trong lò luyện thất thần nhìn ra.
Tịnh Nữ ngự trong Phật Đỉnh, lại bị sự xuất hiện của Tịnh Độ Giới làm cho cảm động tột cùng.
Phu quân đã từng nói, ngày sau dù bất cứ trận chiến này, sẽ không đến gió tanh mưa máu lan đến Tịnh Độ Giới, quấy nhiễu sự thanh tịnh này.
Ấy mà hôm nay, Tịnh Độ Giới lại chủ động đứng ra trợ giúp Bá Việt Tông trong tràng hạo kiếp.
Tịnh Nữ đôi mắt rưng rưng, nàng từ xa xa hướng về phía Tam Đại Như Lai quỳ gối dập đầu.
Nhiên Đăng Như Lai thở dài, ánh mắt nhìn nàng đầy yêu thương: “Nha đầu ngốc, nếu nhìn một người thay đổi vận mệnh chúng sinh bị tiêu diệt, thì sự thanh tịnh của chúng ta có được còn ý nghĩa gì?”
Câu nói này khiến rất nhiều cường giả, tu sĩ, sinh linh rơi vào trầm tư.
Phá cục sao? Bầu trời này, thiên này… thật sự phá được sao?
“Nếu thiên địa vô tình, hãy để Tịnh Độ Giới dùng máu viết chữ “TÌNH” này cho chúng sinh đi!”
Không hề do dự, Tam Đại Như Lai và chư tăng xuất động, một lần nhắm đến các cường giả đỉnh cấp của Hộ Dương Giáo.
Một lão giả Hộ Dương Giáo gào lên trong giận dữ: “Các ngươi cấu kết với ma đầu! Hộ Dương mới là giữ gìn trật tự cho Chung Cực Giới!”
Hắn điên cuồng vung Tam Tuyệt Đao, muốn chém nát lớp màn chắn Phật quang, tay còn lại thi triển Diệt Thần Vũ Kỹ.
Nhưng ngay lập tức, Định Quang Như Lai nhẹ nhàng vung tay, một luồng Phật Quang Luân Hồi tác động, khiến mọi chiêu thức của lão giả như bị tua ngược lại, tan biến vô tung.
“Thí chủ sát tâm quá nặng, hãy vào trong Phù Đồ Tháp tu hành vạn năm đi.” Định Quang Như Lai thở dài.
Một toà phù đồ bảy tầng từ trên trời giáng xuống, kéo theo lão giả và một cường giả Hộ Dương Giáo khác vào trong.
Định Quang Như Lai nhập Phù Đồ Tháp, lấy một địch hai.
Tĩnh Tâm Như Lai và Nhiên Đăng Như Lai đều không hề yếu hơn, một vị địch được hai cường giả của Hộ Dương Giáo.
Chư phật của Tịnh Độ Giới toàn diện bùng phát Phật Môn Tuyệt Kỹ, kịch chiến năm trăm Tru Tội Chấp Pháp.
“Bá Việt Tông vĩnh viễn ghi nhớ ân tình này, Tịnh Độ Giới là minh hữu bất biến của chúng ta!” Các vị Bá Hậu cảm kích cao giọng.
Tuy rằng nguy cơ nghìn trùng, tuy rằng vẫn còn cự đại áp lực, nhưng sự hàng lâm của Tịnh Độ Giới vẫn giảm đi rất nhiều áp lực vào thời điểm này.
Đây chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Nhưng hy vọng chưa được bao lâu, tuyệt vọng lại giáng xuống.
Một con mắt đen tuyền, thâm thuý và bí hiểm lăng lệ mở ra giữa thương khung.
Hỗn Độn Chi Linh xuất hiện, tạo ra một đường hầm thông đạo khủng bố.
VÙ VÙ VÙ…
Từ trong đường hầm này, Hỗn Độn Chi Lực như đại hải cuồn cuộn không dứt truyền vào Chung Cực Giới, cung cấp cho Chung Cực Giới Linh.
Hỗn Độn Chi Linh cũng đã gia nhập, quyết tâm trợ Chung Cực Giới Linh trấn sát biến số mang tên Lạc Nam.
RỐNG!
Chỉ chờ có thế, Chung Cực Giới Linh đẩy nhanh tốc độ ngưng tụ Tru Tội Chấp Pháp.
5000 tôn, chỉ chưa đầy vài phút ngắn ngũi, đạt đến 8000 tôn.
“SÁT!”
8000 vị Tru Tội Chấp Pháp tương ứng 8000 vị Bất Hủ Thần, đây là cổ lực lượng đáng sợ đến mức nào chứ?
Nếu như không đáng sợ, không có nội tình kinh hồn, làm sao doạ cho Âm Gian e ngại chưa dám tấn công xâm chiếm?
Mà hôm nay, toàn bộ lực lượng cuồng bạo ấy đều nhắm vào Bá Việt Tông.
Đại thanh trừng đúng nghĩa.
“SÁT!”
Một đợt tấn công đầu tiên, gần hàng vạn công kích sát phạt trên không trung trấn xuống.
Đông Nam hoá thành phế tích, không biết bao nhiêu sinh linh chết thảm chỉ với một tia dư ba kinh hoàng…
“PHỐC!”
Toàn bộ Hậu Cung thổ huyết bay ngược, các vị Công Chúa trọng thương, Bá Việt Tông hoá thành bình địa.
Tất cả cường giả, đồng minh đều không gánh nổi.
Hỗn Thế Tứ Hầu bị đánh cho tan tác, phân thân tiêu tùng, bản thể hấp hối chôn vùi trong đất.
Hắc Trư bị đánh vỡ nát Bọ Hung Chiến Giáp, hai mắt đẫm lệ ôm chặt lấy Bọ Hung chỉ còn hơi thở mỏng manh.
Hoàng Kim Xẻng cố gắng độn thổ, đè nén đau nhức trong lòng, khóc ra máu đỏ, tìm kiếm thi thể của các huynh đã chôn vùi trong phế tích.
Cự Thiên Cuồng, Thuỷ Mặc, Côn Hoàng, Viêm Minh, Băng Dũng bọn hắn còn chưa đột phá Bất Hủ, đã tán thân ở Siêu Thần…
Tịnh Độ Giới bị đánh cho nát tan, không biết bao nhiêu cao tăng táng thân trong kiếp nộ.
Đệ tử, yêu tộc, thế lực dưới trướng Bá Việt Tông lao lên thiên không tự bạo, dùng chính máu tươi, linh hồn của mình cản trở từng đợt Thần Kiếp Sát Phạt.
Nhưng Tru Tội Chấp Pháp vẫn lãnh khốc vô tình, bị diệt một đợt lại sinh ra một đợt.
Đây là nghịch thiên đúng nghĩa, trừ phi ngươi có đủ quyền năng phá huỷ thiên địa này, bằng không vĩnh viễn không thể chiến thắng.
Một khi ngươi vẫn là sinh linh trong thế giới này, ngươi luôn là con sâu cái kiến.
Từng màng, từng màng, từng quang cảnh khốc liệt khiến thế nhân run rẩy, rung động tâm can.
Với tâm cảnh của Cấm Chủ, giờ phút này toàn thân cũng run lên lẩy bẩy, một cổ máu nóng cứ thế tuôn trào liên miên không dứt.
Hắn nhớ lại những tháng ngày bị Hộ Dương Giáo chèn ép, nhớ lại tháng ngày cảm thấy nhỏ yếu và bất lực trước Giới Linh và thế giới, nhớ lại dã tâm thống nhất tất cả nhằm thoát khỏi gông xiềng.
Khi cảm thấy ở Dương Thế không còn đường lui, chỉ có sự bất lực… Cấm Chủ buộc phải tiến nhập Âm Gian nhằm tìm kiếm cơ hội đột phá.
Tuy rằng cuối cùng vẫn là thất bại, nhưng một ngày này… Cấm Chủ đã muốn thấy từ lâu rồi.
“Con mẹ nó!” Cấm Chủ ngửa đầu nộ hống, Vô Minh Côn đã xuất hiện trong tay.
“Đại nhân ngươi muốn làm gì?” Quan Phó Cấm kinh hãi tột đỉnh.
“Hôm nay Bá Việt Tông nếu bại vong, bổn toạ vĩnh viễn chỉ có thể làm vua xứ mù!” Cấm Chủ nghiến răng ken két:
“Bổn toạ không bằng Bá Chủ, nếu ngay cả hắn cũng thảm bại, bổn toạ sao có thể thành công?”
“Vậy chi bằng vào thời điểm này, khắc tên mình vào dòng lịch sử!”
“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt còn hơn le lói suốt vĩnh hằng!”
“Vì một tia hy vọng phá cục, vì lấy lại tôn nghiêm của chúng sinh… trận này bổn toạ bắt buộc phải chiến, các ngươi không cần theo ta!”
“Nếu bổn toạ ngã xuống, Cấm Khu có thể giải tán rồi, các ngươi đều phải sống thật tốt!”
Cấm Chủ nói một tràng dài, thân ảnh càng lúc càng xa, Hư Không Ưu Đàm xoay tròn giữa chân, lao vọt vào bão kiếp.
Cũng ngay thời khắc đó, Tiếu Lệ Phó Cấm đã kè kè ngay bên cạnh hắn, Càn Khôn Kỳ Bàn xoay tròn trong tay.
Phía sau lớp mặt nạ nửa khóc nửa cười, giờ đây chỉ có sự điên cuồng và quyết tâm.
“Hảo!” Cấm Chủ sảng khoái cười dài:
“Tiếu Lệ, hãy cho Bá Chủ thấy… chúng ta cũng dám nghịch thiên!”
Đại Thanh Trừng thì đã sao? Vì lý tưởng, nguyện tán thân dưới kiếp!