Con Đường Bá Chủ

Chương 3739: TUYỆT LỘ!





“Cấm Chủ, ngươi cũng định làm loạn sao?”

Chứng kiến Cấm Chủ cầm Vô Minh Côn xông thẳng đến, hai lão quái vật của Hộ Dương Giáo gầm lên.

“Huyền Thiên Nhị Lão, chúng ta… cũng nên có một kết thúc!” Cấm Chủ lạnh lùng nói.

Năm xưa khi Cấm Chủ dẫn dắt Cấm Khu dã tâm bành trướng, chính là Huyền Thiên Nhị Lão là cường giả Hộ Dương Giáo cử ra chèn ép hắn, khiến Cấm Chủ phải nhiều lần nhượng bộ.

Hiển nhiên, Huyền Thiên Nhị Lão là nhân vật đỉnh cấp trong hàng ngũ của Hộ Dương Giáo, bọn hắn liên thủ có thể nghiền ép Cấm Chủ trước đây.

Cả hai sở hữu năm cặp Bất Hủ Thần Vật, đều là dạng Thần Vật cộng hưởng giữa huynh đệ song sinh, gia tăng chiến lực theo cấp số nhân, vô cùng mạnh mẽ.

“Bổn toạ nay đã khác xưa!” Cấm Chủ hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía Bá Việt Tông chỉ còn lại phế tích và thảm trạng, chậm rãi nói:

“Bổn toạ hôm nay, có động lực và can đảm chiến thiên!”

“Làm càn!” Huyền Thiên Nhị Lão nộ hống:

“Ngươi không biết lời của mình có ý vị như thế nào, lời này có thể khiến ngươi vạn kiếp bất phục!”

“Ha hả!” Cấm Chủ phá lên cười:

“So với tạm bợ mà sống, vạn kiếp bất phục thì như thế nào?”

“Ngươi là nhân vật hùng cứ một phương, sao có thể nói là tạm bợ mà sống?” Huyền Thiên Nhị Lão rít lên.

“Bổn toạ cảm thấy, nơi này giống như một chiếc lồng, Giới Linh không chịu mở lồng cho chúng sinh, vì nó vẫn muốn ngự trị tất cả.” Cấm Chủ lạnh lùng đáp.

“To gan, ngươi đang nghi ngờ sự vĩ đại của Giới Linh đại nhân!” Huyền Thiên Nhị Lão không chịu nổi nữa.

Bọn hắn xuất động cùng lúc năm cặp Bất Hủ Thần Vật.

Song Sinh Ngọc Tượng - có thể liên kết và dung hợp tất cả Pháp Tướng của nhau.

Lưỡng Giới Song Châu - có thể cộng hưởng toàn bộ thể chất, huyết mạch.

Huyền Thiên Nhị Thai - dung hợp quy tắc, đại đạo.

Song Thế Nam Châm - dung hợp Vực và Thế.

Cuối cùng là Song Sát Lệ Trảo, một cặp Bất Hủ Thần Binh.

ẦM!

Trong nháy mắt, khí tức của huynh đệ Huyền Thiên Nhị Lão nổ ra, toàn bộ thủ đoạn dung hợp, chiến lực đề thăng hàng chục lần.

Bọn hắn nâng lên Song Sát Lệ Trảo, phô thiên cái địa lao đến Cấm Chủ, trảo ảnh tung hoành, mỗi một trảo hạ xuống đều có thể dễ dàng thu gặt tính mạng Bất Hủ Thần như rơm rạ.

“Cút ngay!”

Cấm Chủ trán nổi gân xanh, trực tiếp tiến vào trạng thái chiến đấu cường đại:

“Định Đoạt Càn Khôn!”

CHIẾU!

Một luồng hào quanh toả sáng soi rọi, trên đầu khôi giáp của Cấm Chủ hiện ra một kiện vương miện như bậc Đế Hoàng.

Dù không thấy được dung mạo, nhưng khi vương miện này xuất hiện, lấy Cấm Chủ làm trung tâm, vạn dặm càn khôn xung quanh đều bị hắn thao túng, từ Nguyên Khí, Quy Tắc, Thiên Địa Chi Lực đều hội tụ vào Cấm Chủ.

Vô Minh Côn trong tay nâng lên, Hỗn Mang Thần Thế bùng nổ, một côn đập ra.

Theo động tác của Cấm Chủ, Hư Không Ưu Đàm nở rộ, bạo tạc không gian.

ĐÙNG!

Một côn này lập tức phá tan thế công của Huyền Thiên Nhị Lão, đem bọn hắn chấn lui.

“Hừ!” Huyền Thiên Nhị Lão sắc mặt lạnh như băng:

“Quả nhiên có Hư Không Ưu Đàm hỗ trợ, ngươi mới dám ngông cuồng như vậy.”

Bọn hắn đương nhiên có được thông tin Hư Không Ưu Đàm đã liên minh cùng Cấm Chủ.

“Biết vậy còn không mau cút?” Cấm Chủ phẫn nộ quát.

“Quyền năng của Giới Linh đại nhân, không phải sâu kiến như ngươi có thể tưởng tượng!” Huyền Thiên Nhị Lão cười dài:

“Công Đức Tụ - Hợp Giới!”

Theo tiếng cười của bọn hắn, Công Đức như vòi rồng bao quanh thân thể, hình thành vòng xoáy cuồn cuộn hút vào.

Từ trên cao, hàng chục vị Tru Tội Chấp Pháp khổng lồ hoá thành dòng chảy, tiến vào vòng xoáy của Huyền Thiên Nhị Lão, được hai lão già này thôn phệ sạch sẽ.

ĐÙNG!

Thoáng chốc, chiến lực và khí tức kéo căng đến tột đỉnh.

“CHẾT!”

Huyền Thiên Nhị Lão bạo phát, Song Trảo đập xuống.

“Hự!”

Cấm Chủ liên tục lùi bước, hai tay nặng nề, khải giáp trên thân rung chuyển, sắc mặt hiện lên vẻ khó tin:

“Như vậy cũng được?”

“Sao lại không thể? Ngươi nghĩ Hộ Dương Giáo chúng ta đơn giản lắm sao?” Huyền Thiên Nhị Lão phá lên cười:

“Chúng ta có đại lượng Công Đức mà Giới Linh Đại Nhân ban thưởng, có thể gánh vác phản phệ, muốn hợp nhất cùng bao nhiêu Tru Tội Chấp Pháp cũng được.”

Nói xong, lại một lần nữa dung hợp với vài chục vị Tru Tội Chấp Pháp.

“PHỐC!”

Khí thế của Huyền Thiên Nhị Lão chấn cho Cấm Chủ phun máu, toàn thân bay ngược ra ngoài.

Lúc này hắn không còn đối mặt với Huyền Thiên Nhị Lão, mà đang phải đối mặt với cả một đội Tru Tội Chấp Pháp và quyền năng của Giới Nộ.

Cảm giác biệt khuất và bất lực dâng trào, nhưng Cấm Chủ không lùi nửa bước.

“Có thuộc hạ phía sau!” Tiếu Lệ Phó Cấm ném lên Càn Khôn Kỳ Bàn.

OÀNH!

Nào ngờ hàng vạn tia Tru Tội Thần Kiếp giáng xuống, lập tức chấn vỡ Càn Khôn Kỳ Bàn thành hai nửa.

“Tiếu Lệ, đối thủ của ngươi là lão nương!” Một nữ cường giả khác của Hộ Dương Giáo xông thẳng đến.

“Chết tiệt thật, đại nhân sao lại làm thế…” Quan Phó Cấm toàn thân run rẩy.

Hắn chỉ có thể căng mắt nhìn Cấm Chủ và Tiếu Lệ Phó Cấm bị đè ra đánh.

“Rõ ràng đứng ở ngoài không tốt sao.” Một vị Cấm Lão hít sâu một hơi, sau đó liều mạng lao vào chiến trường:

“Cấm Chủ, lão nô theo ngài!”

Một người, hai người, ba người, mười người…

Toàn bộ Cấm Lão đều tiến vào chiến trường.

Không biết vì lý do gì, nhưng đối với bọn hắn, Cấm Chủ chính là trái tim của Cấm Khu.

Tim đập, Cấm Khu còn.

Tim ngưng đập, Cấm Khu mất.

“Lão tử liều luôn!” Quan Phó Cấm ngửa đầu gào thét:

“Tán Thần Mộ Địa - Tứ Đại Thần Quan!”

Mộ địa bành trướng, Quan Tài mở ra, Quan Phó Cấm phát động thực lực cường đại nhất của mình, lao đến tương trợ Tiếu Lệ Phó Cấm.

“Sao ngươi lại đến đây?” Tiếu Lệ Phó Cấm nhướn mày.

“Lão tử không phải kẻ hèn nhát!” Quan Phó Cấm nghiến răng nghiến lợi:

“Huống hồ, nhẫn nhịn cũng nhiều năm quá rồi…”

Năm xưa khi hắn muốn đánh Bá Việt Tông, là Tán Giả ngăn chặn hắn.

Mà hôm nay, Tán Giả muốn diệt Bá Việt Tông, Quan Phó Cấm lại phải xuất trận.

Đúng là thế sự vô thường, phong thuỷ luân chuyển, không ai có thể ngờ trước những chuyện như vậy xảy ra.

“Nói ít thôi, chiến!” Tiếu Lệ Phó Cấm quyết liệt nói.

“Moá!” Quan Phó Cấm nổi trận lôi đình:

“Để cho ta một tên!”

“Ngươi tại sao còn chưa lên?” Vô Ưu Cấm Thần nhìn sang Lôi Uy hỏi.

Toàn bộ Cấm Khu, chỉ còn hai người bọn hắn…

“Ta là do Thiên Địa Chung Cực thai nghén ra, đối với Giới Linh… có lòng kính ngưỡng nhất định.” Sắc mặt Lôi Uy vô cùng phức tạp.

Hắn rõ ràng không sợ, nhưng hắn lại xem Chung Cực Giới như phụ mẫu, vì vậy không dám ngỗ nghịch, càng không dám nghịch thiên.

“Thế còn ngươi? Sao lại chưa chiến?” Lôi Uy hỏi.

“Mỗ sợ chết a.” Vô Ưu nói.

“Vậy à…” Lôi Uy gật đầu, đã sớm nghe nói con hàng Vô Ưu này luôn ham sống sợ chết, quả là danh bất hư truyền.

“Nhưng mà…” Vô Ưu sắc mặt phức tạp:

“Mỗ đời này là người của Cấm Khu, chết là quỷ của Cấm Khu… nếu Cấm Khu không còn, mỗ sống không bằng chết.”

“Vậy…” Lôi Uy mấp máy môi.

“Cho mỗ mượn sức mạnh, ngươi không dám đánh, vậy mỗ đánh!” Vô Ưu ánh mắt đỏ lên:

“Mỗ muốn họ Lạc tiểu tử kia biết, Vô Ưu ta cũng có ngày khiến hắn phải nợ ân tình!”

“Hảo!” Lôi Uy không do dự nữa.’

Đã chọn Cấm Khu, chết cũng phải theo!

ẦM ẦM ẦM…

Tia lôi đình đầu tiên của thế giới này bạo tạc, hoá thành vũ trụ thần lôi xông thẳng vào cơ thể Vô Ưu.

“AAAAAA…” Vô Ưu ngửa đầu gào thét, tóc dài dựng lên, diện mục xấu xí và đê tiện trở nên uy vũ.

Toàn thân lão bao trùm trong lôi thần giáp, chiến lực kéo căng không biết bao nhiêu lần.

“Nghe cho rõ đây, Vô Ưu ta cũng dám nghịch thiên!”

Vô Ưu gầm lên khích lệ tinh thần, điều động sức mạnh của Lôi Uy, cuốn lên lôi đình vạn trượng, sấm động cửu tiêu.

Hoá thành Lôi Quang nhập chiến!

Trực tiếp chọn Tru Tội Chấp Pháp mà ra tay…

“Điên, thật sự điên, Cấm Khu cũng điên rồi!” Nam Phượng nuốt một ngụm nước bọt:

“Sau trận này, Chung Cực Giới phải tạo ra từng ấy cường giả không biết bao nhiêu năm nữa.”

“Không, chỉ cần diệt được Bá Chủ, với quyền năng của thế giới… Giới Linh thừa sức hồi sinh những sinh mệnh khác.” Minh Chủ lắc đầu:

“Mục tiêu vẫn luôn là mạng của Bá Chủ và Bá Việt Tông mà thôi.”

“Chúng ta tính thế nào?” Bắc Huyền hỏi.

“Trấn Cực Liên Minh lập ra để duy trì thế giới, không phải để nghịch lại thế giới.” Minh Chủ giữ vững nguyên tắc.

Các thành viên Trấn Cực Liên Minh gật đầu.

“Vạn Thần Tộc… sau trận này, để bọn hắn tách ra khỏi liên minh!” Minh Chủ thở dài:

“Có nhiều thứ, đã nghĩ thông.”

Liên tưởng đến việc xảy ra ở lần đại hôn của Vạn Thần Sơn với hiện tại Thần Hiển lao đến chi viện cho Bá Việt Tông, Minh Chủ đã đoán được tất cả đều rơi vào tính kế của Lạc Nam, làm Liên Minh mất thêm năm kiện Thần Vật.

Bất quá bản lĩnh không bằng người, nàng chấp nhận…

Minh Chủ không có hứng thú lật trời, liên minh lập ra cũng không phải để đối nghịch với trời.

Đúng như Cấm Chủ nói, nàng nguyện ý làm “vua xứ mù”.



“Hay cho các ngươi Huyền Thiên Nhị Lão, lại dùng đến át chủ bài sớm như vậy.” Tán Giả khinh bỉ nói.

“Khanh khách, nếu đã như vậy… bổn toạ không khách khí!” Hà Đạo Nhân cười dài.

Nam tử chưởng khống Nhật Nguyệt cũng nhếch mép.

Ngay lập tức, toàn bộ cường giả Hộ Dương Giáo phát động Công Đức, dung hợp cùng Tru Tội Chấp Pháp.

BÙM!

Khí thế và chiến lực của chúng nổ ra, tàn phá bừa bãi.

“PHỐC!”

Quyền năng quá lớn, thực lực quá mạnh, chênh lệch quá nhiều.

Các vị Bá Hậu, Bá Phi đều bị chấn bay, toàn thân đẫm máu…

Tuyên Cổ Đấu Trường như muốn vụn vỡ, bản thể của Tiểu Thiên Ý giờ đây đã tổn thất hơn một nửa số đầu.

Nàng lại chứng kiến địch nhân đang dung hợp cùng mấy chục tôn Tru Tội Chấp Pháp.

RĂNG RẮC…

Long Ngữ Vương Miện trên đầu đã vỡ.

Tiểu Thiên Ý lại không lùi bước, chiến ý trong mắt thiêu đốt hừng hực:

“Tiểu Bá Chủ, có thể tiếp tục!”

ĐÙNG…

Tám thanh cột trụ sụp đổ, Phong Cấm Khốn Thần Trận tan tành.

Lạc Kỳ Nam tóc đã bạc trắng do vận dụng quá nhiều lần đảo ngược thời không để có thể tiếp tục chiến đấu rồi.

Bạch Ấn Điện không thể trụ nổi, Loan Loan đã kiệt quệ…

Nàng giờ đây, chỉ còn lại Cửu Thiên Huyền Lăng rách rưới.

Nhìn khắp toàn trường, mẫu thân, các dì đều đã đạt đến giới hạn.

Ngay cả những người có khả năng phục sinh nhiều lần như Hồ Khinh Vũ, Cửu Huân Dao cũng chỉ còn lại mạng sống cuối cùng.

Bởi lẽ, trận chiến này các nàng phải đấu với một đối thủ bất khả xâm phạm.

Nhưng… chẳng ai biểu lộ sợ hãi.

Đơn giản vì, đã chết qua một lần ở Âm Gian rồi.

“Tịnh Độ Giới, các vị đã sai lầm nghiêm trọng khi xen vào trận chiến này!” Hộ Dương Giáo chúng cường giả lạnh lùng nói:

“Các vị rất mạnh, nhưng chẳng là gì trước Giới Linh đại nhân.”

“Đầu nhập và thần phục Hộ Dương Giáo, có thể đảm bảo tính mạng cho các vị.”

“Thí chủ lời ấy sai rồi!” Nhiên Đăng Như Lai thở dài:

“Dù hôm nay, tất cả chúng ta ngã xuống ở đây… thì ý chí của chúng ta, sẽ có người kế thừa.”

Vị Như Lai này ngửa đầu nhìn lên ánh mắt cao cao tại thượng của Giới Linh, khẽ nói:

“Chỉ cần lòng chúng sinh còn khao khát tự do, ngày phá trời vẫn sẽ còn tiếp diễn.”

“Nói không sai!” Hắc Trư thở hổn hển, hiếm thấy biểu lộ nghiêm túc:

“Giống như Bất Hủ Cổ Tộc năm đó, bọn hắn chiến đến giọt máu cuối cùng, chiến đến tia linh hồn cuối cùng… chỉ để ý chí được lưu truyền đến ngày hôm nay, đã tạo ra Bất Hủ Bá Chủ danh chấn thiên hạ.”

“Ý chí của chúng ta, rồi sẽ có người kế thừa…”

“Chưa chắc!” Diệp Đài Trang tự tin, ánh mắt nhìn về lò luyện phía sau, mãnh liệt nói:

“Người đó, vẫn đang ở đây… là phu quân của ta!”

“Lời này rất hay!” Chúng nữ nhoẻn miệng cười.

Các nàng kéo nhau, bước đến bảo vệ xung quanh lò luyện.

Cảm giác được Bá Uy đang tích tụ như có thể chọc thủng thương khung bất cứ lúc nào, ánh mắt từng người càng tự tin.

“Vậy các ngươi, cùng hắn chôn đi!”

Chung Cực Giới Linh lạnh lẽo tuyên bố: “ĐẠI THANH TRỪNG!”

Tru Tội Chấp Pháp lên đến 10000, điên cuồng ngưng tụ Giới Nộ, toàn diện đánh xuống.

Toàn bộ thế giới rung chuyển, tất cả sinh linh bốn phương tám hướng nằm rạp xuống đất không dám thở mạnh.

Chúng nữ ngẩng cao đầu, từng tu sĩ còn sống ngẩng cao đầu, máu và hồn vẫn còn luân chuyển như ý chí bất diệt.

Vào thời khắc cuối cùng…

RĂNG RẮC…

Đại địa vỡ tan, không gian sụp đổ, thế giới rít gào.

Hai thanh âm uy nghiêm, lãnh tĩnh cùng lúc vang lên:

“Phong Đô - Khai!”

“Địa Thư - Mở!”