Mẹ tôi vẫn còn một chút tiền trong tay, mấy ngày nay bà ăn ở thế nào tôi cũng không quá lo.
Huống hồ, giờ tôi cũng chẳng có tâm trí đâu mà quan tâm chuyện đó.
Vì ba tôi đã bắt đầu lập “nội quy” mới cho tôi rồi.
“Từ hôm nay, dì Bạch Mộng Mộng chính là mẹ mới của con.
Con phải đối xử với dì ấy như mẹ ruột của mình, nghe chưa?”
Nhìn vẻ ngoài lạnh lùng như băng thanh ngọc khiết, nhưng sau lưng lại lả lơi buông thả như gái hư của Bạch Mộng Mộng, tôi lập tức tỏ ra biết điều.
Trên mặt nở nụ cười nịnh nọt, để lộ hàm răng trắng bóc, cúi người một góc 90 độ về phía ả tiện nhân kia:
“Mẹ ơi, chào mẹ ạ!”
Ba tôi không ngờ tôi lại biết điều đến vậy, thoáng sững người một chút, sau đó cười toe toét vỗ vỗ vai tôi:
“Tốt! Không hổ là con gái ngoan của ba!”
Còn Bạch Mộng Mộng thì chẳng mảy may cảm kích, chỉ hất mặt trợn mắt:
“Tôi không có đứa con gái nào xấu xí đến vậy đâu, nhìn phát chán.”
Hiện giờ ả là bảo bối trong lòng ba tôi, tất nhiên ông sẽ không trách ả lấy một câu, chỉ xua tay đuổi tôi về phòng.
Tôi vừa đóng cửa phòng, liền nhận được một khoản chuyển khoản 50.000 tệ.
Dù ông không còn yêu mẹ tôi nữa, nhưng trên người tôi vẫn mang dòng m/á/u của ông.
Hiện tại, tôi là đứa con duy nhất của ông trên đời này, nên ông cũng sẽ không vì một ả Bạch Mộng Mộng mà ra tay với tôi.
Quan trọng hơn, hiện giờ ông chẳng thiếu gì—chỉ dư tiền—nên cũng không quá để tâm đến chuyện tôi tiêu xài bạt mạng.
Để tránh đánh rắn động cỏ, mấy ngày tiếp theo tôi vẫn đi học đi về như bình thường.
Không ai nhìn ra tôi là một học sinh cấp hai vừa trải qua vụ ly hôn của ba mẹ.
Cùng lúc đó, trong trường lan truyền tin đồn rằng tôi chê bai mẹ, chọn về sống với ba.
Bạn học bắt đầu chỉ trỏ sau lưng tôi, thầy cô cũng gọi tôi lên nói chuyện riêng.
Tối hôm đó tan học, tôi trực tiếp đến tìm mẹ.
Cánh cửa căn phòng trọ mở ra, mẹ tôi đứng trước cửa, ánh mắt đầy sự xúc động bị bà cố nén lại.
“Con đến làm gì?”
Tôi không nói một lời, đẩy mẹ vào trong, đóng sập cửa lại, rồi ôm chặt lấy bà, òa khóc không thành tiếng.
Mẹ tôi cuối cùng cũng không kìm được nữa, siết tôi thật chặt, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Thật nực cười.
Tôi muốn gặp mẹ ruột của mình mà cũng phải lén lút như vậy.
Sợ bị người khác nhìn thấy, thậm chí chẳng dám khóc to.
Khóc đủ rồi, tôi lấy từ cặp ra bốn xấp tiền:
“Tiền ba cho con tiêu xài, mẹ cầm tạm đi.”
Mẹ tôi lập tức lắc đầu từ chối:
“Mẹ không cần tiền của ông ta!”
Tôi nhét tiền vào tay bà:
“Tại sao lại không cần? Mẹ nhất định phải lấy!”
“Tinh Dao, con về sống với mẹ đi…”
“Làm sao mẹ nuôi nổi con? Mẹ bỏ cái suy nghĩ đó đi, con không theo mẹ đâu.”
Nước mắt mẹ tôi lại tuôn rơi:
“Đúng, mẹ vô dụng… mẹ chỉ là một gánh nặng…”
Tôi siết chặt tay bà:
“Mẹ không phải gánh nặng.”
“Ba nhiều tiền như vậy, nếu con theo mẹ, lỡ sau này ông ta sinh con khác, vậy khối tài sản to đùng đó chẳng phải rơi vào tay người ngoài sao?”
“Tài sản của ông ấy cuối cùng chỉ có thể để lại cho con.
Còn Bạch Mộng Mộng hay gì gì Mộng, sinh được con cho ông ta rồi hẵng tính.”
Mắt mẹ tôi thoáng hiện vẻ lo lắng:
“Tinh Dao, con định làm gì?”
“Yên tâm đi mẹ, con sẽ không làm gì liều lĩnh đâu.”
“Nhưng mẹ nhất định phải tự đứng dậy.
Lỡ sau này ba đuổi con ra khỏi nhà, ít nhất mẹ còn có thể cưu mang con.”
Câu đó như trở thành cột trụ tinh thần của mẹ tôi:
“Được, con chờ đi.
Mẹ tuyệt đối sẽ không để con phải chịu thiệt thòi.”
Tối hôm đó, khi tôi vừa bước vào nhà, ba tôi xông tới, giáng cho tôi một cái tát như trời giáng.
“Đồ con hoang! Có phải mày đem tiền của tao đưa cho mẹ mày không hả?!”