Con Gái Duy Nhất

Chương 5



Người ta bảo, phụ nữ mang thai chỉ cần bị va nhẹ là sảy.

Trong phim, có mấy bà bầu thậm chí chỉ bị trừng mắt một cái là đủ mất con.

Vậy mà tới lượt Bạch Mộng Mộng, cái thai hoang trong bụng ả lại cứng đầu như thể hóa thân của Schwarzenegger, dính chặt vào tử cung không rớt nổi.

Tôi đã tốn không ít công sức mới lôi được ả lên tầng hai, sau đó buông tay, để mặc ả lăn lông lốc từ trên cầu thang xuống.

Kết quả thì sao?

Không những không chảy lấy một giọt m/á/u, mà trông còn ngủ ngon hơn cả lúc nãy.

Tôi đành đặt ả nằm ngay ngắn, rồi nắm tay lại, giáng từng cú đấm thẳng vào bụng ả.

Dưới kia vẫn khô ráo, không thấy giọt m/á/u nào.

Tôi lại đẩy ả nằm nghiêng sát bậc cầu thang, dùng chân đá thật mạnh vào bụng.

Cứ thế tôi dằn vặt gần 20 phút.

Cuối cùng, ông trời cũng có mắt.

Dưới người ả cuối cùng cũng rỉ m/á/u.

Tôi thấy vết đỏ thấm dần ra quần yoga màu da của ả thì liền lấy điện thoại ra gọi 120 cấp cứu.

“Alô, bệnh viện phải không? Mẹ cháu té cầu thang, mau đến cứu với!”

Tổng đài viên giọng bình tĩnh:

“Cháu gái, cháu hãy bình tĩnh lại trước nhé. Làm ơn nói địa chỉ nhà cháu.”

“Mẹ cháu đang chảy m/á/u rất nhiều… mẹ cháu có c/h/ế/t không ạ? Hức hức…”

“Cháu đừng khóc, mẹ cháu sẽ không sao đâu. Cháu cứ cho cô biết địa chỉ nhà trước nhé.”

“Cô chắc chứ? Mẹ cháu bảo là đang mang thai đó, thật sự không phải cháu đẩy đâu, mẹ tự té đó, không liên quan gì tới cháu hết!”

Tổng đài viên bắt đầu mất kiên nhẫn:

“Ừ ừ ừ, cô biết mà, không liên quan đến cháu đâu. Giờ cháu nói địa chỉ đi được không?”

“Nếu ba cháu mà biết mẹ xảy ra chuyện… ba sẽ đánh c/h/ế/t cháu mất! Cháu sợ lắm cô ơi!”

“Không đâu, không đâu, cháu đừng lo. Cháu cho cô biết nhà ở đâu trước đã, được không nào?”

“Thế này thì cháu tiêu rồi… chắc cháu phải bỏ nhà đi mất…”

Bên kia gần như gào lên:

“VẬY RỐT CUỘC LÀ NHÀ CHÁU Ở ĐÂU?!”

Tôi vừa khóc vừa tắt máy.

Sau đó đi pha cho mình ly sữa nóng, uống xong rửa sạch chiếc ly vừa dùng.

Tôi còn không quên rửa cả cái ly Bạch Mộng Mộng thường dùng, chùi kỹ không sót vết nào.

Xong xuôi, tôi mới bình tĩnh gọi lại cho 120, lần này thì khai địa chỉ nhà.

Đến khi xe cấp cứu đưa Bạch Mộng Mộng đi, tôi mới bấm máy gọi cho ba.

“Ba ơi nguy rồi! Mẹ bị té cầu thang, bất tỉnh luôn rồi, xe cấp cứu chở đi rồi!”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng loảng xoảng như chén bát rơi vỡ.

Giọng ba tôi hoảng loạn vang lên:

“Bây giờ sao rồi?! Chở đến bệnh viện nào?!”

“Chở tới bệnh viện thành phố rồi ba! Con sợ quá! M/á/u chảy nhiều lắm, làm sao đây?!”

Ba không thèm trả lời, dập máy luôn.

Tôi liền gọi tiếp đến 122 – cảnh sát giao thông.

“Alô, chào anh, em muốn báo cáo một vụ tài xế say rượu lái xe.”

“Đúng rồi, là một chiếc SUV màu đen chạy điện – kiểu nhà giàu ấy ạ, có cả tủ lạnh tivi sofa trong xe ấy… Anh ghi biển số đi, em đọc.”

20 phút sau.

Khi ba tôi lái xe như bay vào bãi đỗ bệnh viện thành phố…

Một chiếc xe cảnh sát đã chờ sẵn từ lâu.

Tội nghiệp ba tôi, còn chưa kịp nhìn mặt Bạch Mộng Mộng bị s/ả/y t/h/a/i ra sao, đã bị kéo vào bệnh viện để lấy m/á/u xét nghiệm vì tội lái xe sau khi uống rượu.