Hai ngày sau, cảnh sát quay lại bệnh viện để thông báo kết quả điều tra cho Bạch Mộng Mộng.
“Cái gì? Trong cái ly đó không có gì hết á?!”
“Cô Bạch Mộng Mộng, lần sau nếu định báo án, làm ơn xác minh rõ ràng trước đã.
Chỉ vì con bé không phải con ruột cô, mà cô tùy tiện vu khống một đứa trẻ nhỏ như vậy, có thấy quá đáng không?”
Viên cảnh sát dẫn đầu đã bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn, ánh mắt nhìn ả chứa đầy khinh bỉ:
“Chưa nói tới chuyện một học sinh cấp hai lấy đâu ra loại thuốc có thể khiến cô hôn mê như vậy…
Trên cái ly đựng sữa ngoài dấu vân tay của cô và Lâm Tinh Dao, chỉ có thêm vết son môi của cô.
Mẫu sữa còn sót lại trong ly cũng không phát hiện ra bất kỳ thành phần thuốc nào.”
“Chúng tôi biết cô khinh thường con riêng của chồng, nhưng vu oan giá họa kiểu này thì đúng là thất đức thật đấy.”
Trong mắt Bạch Mộng Mộng lóe lên tia sắc lạnh:
“Các người cũng nói cái ly có dấu vân tay của nó! Vậy chẳng phải chứng cứ quá rõ ràng rồi còn gì?!”
Cảnh sát bĩu môi đầy bất lực:
“Ly đó là do Tinh Dao mang đến cho cô mà, đúng không?”
“Đúng vậy, mấy việc hầu hạ đó không lẽ tôi làm chắc?”
“Vậy thì trên ly có dấu vân tay của con bé là chuyện bình thường còn gì.
Nó mang sữa cho cô mà không dùng tay thì dùng cần cẩu chắc?”
“Đứa nhỏ nào mà chẳng là con người sinh ra, cô nên biết nghĩ một chút.
Không phải không phải con ruột mình là được quyền ác với nó.”
“Những vết bầm trên người con bé – cô rõ hơn ai hết.
Thế mà nó còn sợ đến mức không dám tố cô và ba nó đánh, có đứa con riêng như vậy, cô nên biết hài lòng đi.”
“Nói cho cô biết, lần sau mà còn dám vu khống lung tung, lãng phí tài nguyên công cộng, chúng tôi sẽ xử lý nghiêm.”
Vừa dứt lời, nhóm cảnh sát xoay người rời khỏi phòng.
Phía sau là tiếng rống giận dữ bất lực của Bạch Mộng Mộng.
Ả nổi điên, nhào tới giật chăn, ném gối đập xuống sàn, điên cuồng trút giận như một con thú bị thương.
Ả chưa bao giờ nghĩ một việc tưởng như đã chắc như đinh đóng cột, lại khiến cảnh sát chẳng những không bắt tôi, mà còn đồng loạt đứng về phía tôi — cùng bác sĩ và y tá đồng loạt lên tiếng mắng mỏ ả.
Ả không hề biết…
Loại thuốc khiến ả ngất đi thật ra là loại “nước vâng lời” tôi mua từ dân chơi hộp đêm trên mạng.
Tôi là trẻ vị thành niên, không thể tự mua được.
Nhưng lúc mẹ tôi mới bị đuổi ra khỏi nhà, chỗ trọ ngắn hạn của bà có mấy hàng xóm làm phục vụ ở bar.
Chỉ cần hỏi, kiểu gì cũng có hàng.
Còn mấy vết thương trên người tôi, phần lớn là tôi tự gây ra.
Chỗ nào tay với không tới thì nhờ mẹ làm giúp.
Tất cả để cho vai diễn này tròn trịa nhất.
Thật ra trước đó ba tôi cũng từng đánh tôi rồi.
Mỗi lần ổng vì Bạch Mộng Mộng mà xuống tay, tôi đều gào đến mức cả khu biệt thự đều nghe thấy.
Dù ở khu nhà giàu, nhưng ai trong khu cũng biết:
— Nhà họ Lâm có một ông bố ép vợ ly hôn mà không chia một xu nào, rồi đem tình nhân về nhà đánh luôn cả con ruột.
Còn về cái ly mà cảnh sát nhắc đến…
Tôi đã rửa sạch sẽ cái ly Bạch Mộng Mộng dùng, xử lý hết dư lượng thuốc bên trong.
Sau đó, dùng một cái ly mới, rót sữa vào, tỉ mỉ in lại dấu tay và dấu son môi của ả lên đó.
Tất cả những điều này, tôi đã chuẩn bị ngay từ khoảnh khắc mẹ tôi bị đuổi ra khỏi nhà và tôi bị ép phải “hầu hạ” người đàn bà mới của ba.
Một tuần sau, Bạch Mộng Mộng xuất viện.