Ai sẽ nhớ đến kẻ đã dấn thân vào chốn hiểm nguy để cứu lấy kinh thành? Ai sẽ nhớ đến người đã tận tụy từ tinh mơ đến đêm muộn, đích thân cõng từng người một ra khỏi đống x.á.c c.h.ế.t, mà trong số đó, có cả ta?
Thái hậu không thể tin nổi nhìn ta: "Đến nước này rồi mà ngươi còn tâm trí nói những lời này sao? Ngươi quả thực..."
Sự kiên nhẫn của ta chính thức cạn sạch, "Ta nói lại lần cuối! Giao Thẩm Thanh Bích ra đây! Bằng không ta sẽ g.i.ế.c bà trước, sau đó tất cả cùng c.h.ế.t chung!"
Mụ ta cuối cùng cũng biết sợ, không dám lải nhải về lợi hại gì nữa. Chỉ nhìn ta trân trân một hồi lâu, lẩm bẩm: "Ngươi... ngươi điên rồi..."
Ta ngẩng cao đầu: "Phải."
34.
Cuối cùng Hoàng đế đứng ra hòa giải. Đệ ấy khuyên Thái hậu nên giao Thẩm Thanh Bích ra trước. Hoàng đế thậm chí còn thuyết phục mụ: "Chỉ cần có Hoàng tỷ ở đây, tỷ ấy nhất định sẽ khiến Nhị tỷ bình tĩnh lại."
Thái hậu vậy mà lại bị câu nói này làm cho lung lay. Suy cho cùng, ai cũng biết Thẩm Thanh Bích là người tốt.
Cuối cùng mụncũng thốt lên: "Quả thực, Thanh Bích tuyệt đối không giống như hạng ngang tàng bướng bỉnh, không biết đại thể như nó!"
Ta cười nhạt, thu hoành đao vào vỏ.
35.
Thái hậu dẫn theo hai tên thái giám, sai người dìu Hoàng đế đi trước, ta lẳng lặng đi phía sau cùng. Bước vào thư phòng điện Thái Cực, mụ nhấn vào mật môn, một lối hầm ngầm hiện ra trước mắt.
Mùi không khí đục ngầu từ dưới hầm xộc lên. Sắc mặt ta dần trở nên âm trầm. Cho đến khi, một bóng lưng thanh mảnh gầy guộc xuất hiện trước mắt. Tim ta như thắt lại, treo ngược lên tận cổ họng.
Tỷ ấy quay đầu lại, nhìn ta với vẻ đầy kinh ngạc: "Ninh Ninh, sao muội lại vào kinh?"
Ta kìm nén sự xúc động đang cuộn trào trong lòng, định thần nhìn tỷ ấy: "Còn chẳng phải vì tỷ quá vô dụng hay sao?"
Thẩm Thanh Bích ho nhẹ hai tiếng, lòng ta đau như cắt, lập tức tiến lên đỡ lấy tỷ ấy: "Tỷ thật sự bệnh rồi sao?!"
Trạm Én Đêm
Thẩm Thanh Bích bất lực đáp: "Không sao, những bệnh khác đều đã thuyên giảm, chỉ có chứng ho này mãi không dứt được."
Ta lập tức ném ánh mắt đầy sát khí về phía Thái hậu.
Thái hậu lạnh lùng nói: "Chuyện đã qua cứ để nó qua đi. Bây giờ làm sao đối phó với đại nạn trước mắt mới là điều hệ trọng nhất."
Thẩm Thanh Bích bàng hoàng nhìn ta: "Ninh Ninh, sao muội lại mặc nhung phục thế này?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tỷ ấy dùng bàn tay lạnh giá khẽ lau vết m.á.u sau tai ta, rồi nhíu mày khi thấy vệt đỏ trên đầu ngón tay. Thái hậu thấy vậy liền lập tức cáo trạng: "Thanh Bích, đứa muội muội này của con thật quá quắt, dám dẫn binh mã từ đất phong vào kinh, đại náo kinh thành đến mức gà ch.ó không yên..."
Đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc ấy, trong mắt Hoàng đế đứng bên cạnh đột nhiên xẹt qua một tia hàn quang. Đệ ấy rút đoản kiếm từ trong tay áo, đ.â.m thẳng vào bụng lão yêu bà kia.
"Ngươi!"
"Tước Nhi!"
36.
Thân thể Thái hậu xem ra vẫn còn khá tráng kiện, mụ dồn lực, đột ngột xô mạnh Hoàng đế sang một bên. Hai tên thái giám cũng lao bổ tới. Ta quyết đoán ngay tức khắc, vung đao tiến lên kết liễu hai mạng ch.ó của bọn chúng.
Thái hậu một tay ôm lấy bụng, hướng về phía Thẩm Thanh Bích thều thào: "Cứu... cứu Ai gia..."
Hoàng đế thân thể vốn dĩ suy nhược, bị xô ngã sang một bên thì không gượng dậy nổi, Thẩm Thanh Bích vội vàng chạy lại đỡ lấy đệ ấy. Đệ ấy cười một cách điên dại: "Thái hậu! Trên con đường xuống Hoàng Tuyền, bà hãy đi trước một bước đi!"
"Tước Nhi!" Thẩm Thanh Bích vừa giận vừa cuống quýt.
Đệ ấy túm c.h.ặ.t lấy tay tỷ ấy, khóc rống lên: "Hoàng tỷ, mụ ta đã hủy hoại đệ! G.i.ế.c mụ ta đi! Mau g.i.ế.c mụ ta đi!"
Thẩm Thanh Bích bị giam lỏng nửa tháng trời, hoàn toàn không rõ sự tình ra sao, vẫn đang cố gắng khuyên giải Hoàng đế bình tĩnh lại. Đệ ấy nhìn ta với ánh mắt khẩn thiết: "Nhị tỷ!"
Ta vung đao một vòng. Lão yêu bà ngã gục trong vũng m.á.u.
37.
Đến khi chúng ta dìu dắt nhau ra khỏi hầm ngầm, Bạch Chu đã chờ sẵn báo tin: "Nam Nha Quân đã vây khốn hoàng cung."
Ta ngoảnh lại giáng cho Hoàng đế một bạt tai: "Đồ điên!"
Đệ ấy rúc vào lòng Thẩm Thanh Bích: "Đệ thì có cách nào chứ, đằng nào cũng c.h.ế.t, chi bằng để kẻ thù c.h.ế.t trước mặt đệ!"
Ta tức giận định đ.á.n.h tiếp thì bị Thẩm Thanh Bích ngăn lại: "Thôi đi! Lúc này rồi còn nội chiến cái gì nữa!"
Ta chỉ cười lạnh, không quên châm chọc tỷ ấy: "Thẩm Thanh Bích, tỷ thấy rồi đấy, nhà họ Thẩm chúng ta chẳng có lấy một mống tốt đẹp nào."
Tỷ ấy không phủ nhận.
Một Hoàng đế bệnh tật lâu ngày vốn là kẻ rảnh rỗi nhất, có thừa thời gian để phái tai mắt đi khắp nơi dò la. Ví như việc đệ ấy biết ta đang luyện binh ở đất phong. Lại ví như, đệ ấy cũng biết việc Thẩm Thanh Bích mất tích là do Trì Kha lợi dụng Thái hậu để bày ra thiên la địa võng. Thậm chí khi ta mang binh vây thành, đệ ấy cũng tra ra được chính Trì Kha đã cố ý tiết lộ tin tức cho ta, dụ ta dẫn quân vào kinh.
Bây giờ ta mới nhận ra mật báo ta nhận được có điểm bất thường... Ta nhận tin từ mười lăm ngày trước, thực chất lúc đó Thẩm Thanh Bích vừa mới gặp chuyện. Để đưa tin đến tay ta, kẻ đó hẳn đã hành động ngay cả trước khi chuyện xảy ra. Vào thành rồi, nghe người ta cứ nhắc đi nhắc lại "nửa tháng trước", ta mới bừng tỉnh đại ngộ. Tên gian thần đó quá hiểu tính ta sẽ nổi điên.