Công Chúa Mất Tích

Chương 12



Còn về kế hoạch của lão. Trận binh loạn mười năm trước đã đưa Trì gia lên đỉnh cao quyền lực. Nay lão cấp thiết cần một trận binh loạn nữa, sau đó phò tá tông thất, danh chính ngôn thuận mượn danh "bình định phản loạn" để xuất quân. Chuyện này nếu ghi vào sử sách, e là sẽ viết thế này: [Vạn An Trưởng công chúa khởi binh tạo phản, đồ sát Đế Hậu trong cung, Trì Trụ Quốc phò trợ Lương Vương khởi binh bình loạn.]

Hoàng đệ này của ta sau khi tra rõ sự tình, dứt khoát tự tay hạ sát kẻ thù trước cho bõ ghét. Đệ ấy vậy mà còn mặt mũi cãi nhau với ta: "Nếu Nhị tỷ sớm ngày tương thông tin tức với đệ, sao lại rơi vào thế bị động như hôm nay!"

Ta lạnh giọng: "Tin tức của đệ tuy linh thông, nhưng toàn là 'vuốt đuôi', thì có tích sự gì!"

"Nói cho cùng, là tỷ không tin Trẫm!"

"Vậy đệ có tin ta không?!"

Thẩm Thanh Bích đau đầu nhức óc: "Đủ rồi! Đủ rồi!"

Chúng ta đồng thời quay lại nhìn tỷ ấy. Hoàng đế ôm lấy cánh tay tỷ ấy: "Đệ không quan tâm, dẫu có phải c.h.ế.t, có Hoàng tỷ bên cạnh, đệ cũng không sợ nữa..."

Ta tức mình lao vào lôi đệ ấy ra: "Cút! Đệ cút ngay cho ta!"

"Hoàng tỷ cứu đệ, tỷ ấy định đ.á.n.h c.h.ế.t đệ rồi..."

Thẩm Thanh Bích tức quá hét lên: "A——! Một người bình thường như ta, kẹt giữa một lũ điên các người, thực sự là quá vô vọng rồi!"

38.

Khác với vẻ mặt an phận chờ c.h.ế.t của Hoàng đế, Thẩm Thanh Bích và ta đều không muốn bỏ cuộc. Tỷ ấy hỏi ta về số binh mã khả dụng ở cả trong và ngoài thành.

"Muội nói Nhiễm Mục kia liên tiếp phá Kinh Tây, Thông Bắc Doanh?"

Ta đáp: "Phải."

Thẩm Thanh Bích quả quyết: "Phải tìm cách đưa hắn vào thành."

Ta nhìn tỷ ấy, thấy gương mặt tỷ ấy u ám bất định, trầm mặc suy tính. Ta hỏi: "Đưa vào bằng cách nào? Chúng ta không có quân."

Thẩm Thanh Bích đáp: "Chúng ta vẫn còn bách tính."

Bởi vì bệnh tình của Hoàng đế mà tỷ ấy đã bị phân tán chú ý. Thật ra, mâu thuẫn trong kinh thành đã âm ỉ từ lâu. Vốn dĩ sau loạn lạc mười năm trước, để nhanh ch.óng tái thiết, tỷ ấy đã quy hoạch lại ruộng đất. Thế nhưng theo gót thế gia Bắc quy, trong kinh lại nổ ra sóng gió tranh giành đất đai. Bách tính mất ruộng, kẻ lưu ly thất sở vô cùng nhiều.

Ta có chút không tin: "Thẩm Thanh Bích, tỷ đã bị phản bội đến mức tan nát thế này, uy tín liệu còn không?"

Tỷ ấy đứng dậy: "Ninh Ninh, muội luôn hỏi ta, thời đại của ta trông như thế nào."

Ta ngẩng đầu nhìn tỷ ấy. Trước đây tỷ ấy nói với ta về sự bình đẳng, ta vốn chẳng tin.

Tỷ ấy nói: "Sự bất công hiện hữu ở khắp mọi nơi. Nhưng chúng ta phản kháng, và chúng ta ca ngợi sự phản kháng đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

39.

Bàn định xong kế sách, ta tống khứ Hoàng hậu yếu đuối cùng đám cung nhân vào mật thất hầm ngầm của lão yêu bà kia. Sau đó giấu Thẩm Thanh Bích vào trong tấm áo bào to lớn của Bạch Chu, để hắn hộ tống tỷ ấy đột phá vòng vây.

Thẩm Thanh Bích vội vàng gạt tấm áo bào ra: "Ai sẽ là người dẫn binh?"

Bạch Chu cười đáp: "Dĩ nhiên là chủ thượng nhà thần rồi."

Thẩm Thanh Bích kinh ngạc: "Muội mà cũng biết dẫn binh?!"

Ta rút đôi hoành đao ra, có chút chê bai tỷ ấy, lại có chút bất lực. Thật ra, ta chẳng tin tỷ ấy có thể cổ động được bách tính. Có trận thành loạn nào mà bách tính chẳng cửa đóng then cài, run rẩy chờ loạn lạc đi qua? Trước đội quân chính quy, bước chân ra cửa chẳng phải là nộp mạng sao?

Nhưng thôi, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, ta chẳng sợ.

"Những năm qua tỷ học hành vất vả, muội đây cũng có chút tiến bộ đấy."

Dứt lời, ta dậm bàn đạp, tung mình lên ngựa.

40.

Hiện giờ, binh lực trong tay ta vẫn chưa đầy trăm người. Cộng thêm một số ít Bắc Nha Cấm Quân trung thành với Hoàng đế, tổng cộng cũng chỉ khoảng ba bốn trăm người.

Phía sau ta là Hoàng đế đang được người hộ vệ. Ngay lúc này, ta hạ lệnh mở toang cung môn nghênh địch. Bên ngoài, tiếng hò reo vang trời dậy đất như sấm dậy.

Trì Kha khoác trên mình bộ quan phục, đứng bên cạnh lão là Trung Dũng hầu và Lương Vương. Lão kinh hãi thốt lên: "Hoàng thượng... mau thả Hoàng thượng ra!"

Ta khẽ nhếch môi cười lạnh. Kẻ này luôn muốn được lưu danh thanh sử, tranh giành vinh hiển trăm đời cho gia tộc, nên lão tuyệt đối không dám đường đột sát quân.

Hoàng đế lên tiếng: "Trì Trụ quốc! Khụ khụ khụ..."

Ta tức giận quay đầu liếc đệ ấy một cái: Rốt cuộc có làm nên trò trống gì không đây?!

Hoàng đế xua xua tay, ý bảo để đệ ấy ho xong rồi mới nói tiếp được. Đúng lúc này, Lương Vương là kẻ hành động trước nhất. Hắn gào lớn: "Hoàng huynh! Huynh đừng sợ, chúng đệ tới cứu huynh đây!"

Có hắn làm kẻ tiên phong, ba quân Nam Nha ngay lập tức ứng thanh chuyển động. Tuy nhiên, Hoàng đệ này của ta cũng không phải hoàn toàn vô dụng, có đệ ấy ở đây, đối phương không dám công khai điều động cung nỏ thủ.

Trạm Én Đêm

Ta vung cao soái kỳ sau lưng: "Xuất kích!"

Hoàng đế sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Nhị tỷ! Nhị tỷ!"

"Nếu sợ thì nhắm mắt lại!"

41.

Thông thường khi ngoại địch xâm lăng, nếu đ.á.n.h vào đến kinh thành đều sẽ là lối đ.á.n.h ngõ hẹp. Vì vậy, quân Nam, Bắc Nha trong kinh đa phần đều là bộ binh. Loại kỵ binh xung phong mà ta mang theo vốn thường tung hoành nơi biên ải, thích hợp cho lối đ.á.n.h chớp nhoáng, nhưng đòi hỏi yêu cầu cực cao đối với chủ tướng. Bởi lẽ, binh sĩ chỉ hành động theo quân kỳ trên lưng chủ tướng, và chủ tướng bắt buộc phải là kẻ dẫn đầu đội hình xung kích.