Bởi vì hắn thân mang giáp trụ, tuyệt đối không thể nào đi qua cửa cung có người thông báo mà vào được. Hắn chỉ có thể vượt qua tường cao ba trượng, thần không biết quỷ không hay mà xuất hiện tại nơi này.
Ta cũng ngoái đầu nhìn lại, rồi làm bộ dạng như chợt nhận ra: "Mọi người chắc không nghĩ rằng, ta chỉ dựa vào một mình Nhiễm Mục mà dám mưu phản đấy chứ?"
Thái hậu run giọng: "Ngươi... ngươi rốt cuộc muốn làm gì!"
Ta khẽ mỉm cười: "Ta đã nói rồi, ta chính là muốn mưu phản."
Thái hậu nhìn về phía Bạch Chu, hắn liền nở một nụ cười đầy sát khí với lão yêu bà.
Ta cố ý thốt ra từng chữ: "Thái hậu đã từng nghe qua câu: phẫn nộ của kẻ thất phu, trong vòng ba thước, m.á.u b.ắ.n năm bước... bao giờ chưa?"
Mụ ta sợ đến mức ngã ngồi xuống ghế.
"Cô mẫu..."
Thái hậu dứt khoát đẩy phắt Gia Thục quận chúa ra, trầm giọng nói: "Thanh Ninh, lẽ nào ngươi nhất định phải làm đến mức cốt nhục tương tàn, chí thân đổ m.á.u mới vừa lòng sao?"
Ta chỉ bắt chước dáng vẻ của Thẩm Thanh Bích, thong thả vắt chéo chân, đan các ngón tay vào nhau, nhìn mụ ta với ý cười đầy châm chọc, "Cốt nhục vốn đã sớm tương tàn rồi. Còn chuyện có đổ m.á.u hay không, là do Thái hậu quyết định."
Cuối cùng mụ ta đành buông lời: "Ngươi để cho Ai gia... suy nghĩ đã."
Lời mụ còn chưa dứt, nữ kỵ binh Kim Ngọc bên cạnh ta bất ngờ tiến tới, túm c.h.ặ.t lấy tóc Gia Thục quận chúa mà kéo mạnh về phía mình. Thái hậu có rùng mình một cái, nhưng tuyệt nhiên không hề ngăn cản.
"Cô mẫu, cô mẫu cứu con..."
Thật ra ta cũng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh. Ta nhìn chằm chằm vào Thái hậu: "Thái hậu cứ việc cân nhắc cho kỹ. Có điều đứa chất nữ bảo bối này của bà, ta xin phép mang đi trước."
Kim Ngọc ra tay rất nặng, khiến đôi mắt Gia Thục bị kéo xếch lên đầy đau đớn. Ả đầm đìa nước mắt nhìn Thái hậu, nhưng mụ ta chỉ lạnh lùng thốt: "Con cứ đi theo nó đi, nhớ mà giải thích cho rõ ràng."
Ta đứng bật dậy: "Đi nào, xuất cung."
15.
Sau khi ra khỏi hoàng cung, ta ngoảnh lại nhìn đám cấm quân Bắc Nha đang giữ khoảng cách khá xa với chúng ta. Nói là truy kích thì chẳng bằng bảo là đang đề phòng. Dù sao thì bọn chúng cũng thủy chung không hề động thủ, cho đến khi chúng ta bước chân ra khỏi cung môn.
Ta lạnh lùng nhìn cánh cửa cung từ từ đóng sập lại trước mắt.
16.
Kim Ngọc bước tới, hạ thấp giọng nói: "Chủ thượng, Trưởng công chúa vẫn còn sống."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta quay sang hỏi: "Ngươi chắc chắn chứ?"
Ả quả quyết: "Thuộc hạ chắc chắn."
Thật ra, hiện giờ tin tức về Thẩm Thanh Bích vẫn chưa rõ ràng, ta cũng không muốn vội vàng khai chiến. Ta muốn ở lại kinh thành điều tra, nhưng tuyệt đối không thể nhận lấy cái thang mà lão yêu bà kia đưa tới. Bài học đầu tiên của con cháu hoàng tộc chính là: tuyệt đối không được để đối phương dắt mũi.
Trước khi vào thành, ta đã hạ lệnh cho Kim Ngọc: "Nhất định phải kéo dài thời gian, để bản cung có đủ thời giờ tra xét cho rõ ràng." Nàng quả nhiên đã làm được.
Trạm Én Đêm
Kim Ngọc tiếp tục nói: "Lúc thuộc hạ bắt người đi, Thái hậu không hề có chút hoảng loạn. Nữ t.ử này đại diện cho thể diện của ngoại gia (nhà mẹ đẻ) mụ ta, mụ ta không thể không màng tới..."
Đúng lúc này, Gia Thục quận chúa bên cạnh đột nhiên gào thét: "Cha! Cha! Cứu mạng con với!"
Ta nhìn theo hướng ả gọi, thấy huynh trưởng của Thái hậu là Trung Dũng hầu đang khoác trên mình bộ quan phục màu đỏ thắm, dẫn theo hai tên thuộc hạ, đứng từ xa quan sát.
Ta bật cười: "Kim Ngọc, ngươi xem lão ta có dám bước qua đây không?"
Gia Thục quận chúa gào khóc xé lòng: "Cha! Cha! Con ở đây!"
Kim Ngọc nhíu mày, tiến lên phía trước, ngay trước mặt Trung Dũng hầu mà giáng liên tiếp mười mấy cái tát vào mặt Gia Thục. Đánh cho vị quý nữ kinh thành yếu đuối này lập tức mềm nhũn như một bãi bùn. Trung Dũng hầu rốt cuộc cũng không nén nổi giận dữ, bất chấp sự ngăn cản mà lao tới.
17.
"Công chúa! Người thật quá khinh người rồi!"
Ta khẽ mỉm cười: "Bản cung làm sao?"
Lúc này, đối mặt với trăm kỵ binh phía sau ta, Trung Dũng hầu cũng không hề tỏ ra sợ hãi, lão muốn thị uy để bảo toàn tính mạng cho ái nữ, "Tạ thị chúng ta là công thần khai quốc, sao Công chúa có thể vì chút chuyện nhi nữ tình trường mà chà đạp tiểu thư Tạ gia chúng ta như vậy!"
Mấy vị đại thần theo sau lão cũng vội vàng chạy tới khuyên can: "Trưởng công chúa xin hãy hạ thủ lưu tình, Quận chúa dù sao cũng là hoàng thân quốc thích, sao có thể đối xử như vậy được!"
"Phải đó, chuyện này có lẽ cũng có hiểu lầm gì chăng..."
Ta thong thả đáp: "Ồ, hóa ra nữ nhi Tạ gia quý giá đến vậy, vậy mà khi chiến loạn lại có thể tùy tiện vứt bỏ sao?"
Sắc mặt Trung Dũng hầu lập tức biến đổi. Có vị đại thần hỏi: "Công chúa nói vậy là sao?"
Ta nghiêng người nhường lối: "Để ta giới thiệu với các vị một chút, thuộc hạ này của ta, chính là nữ nhi của Ân tiểu thư vùng Trần Quận."
Trung Dũng hầu thốt ra theo bản năng: "Nói bậy..."
Lời vừa ra khỏi miệng, lão đã biết mình hỏng bét rồi. Bởi vì ta chưa hề nói đó là Ân tiểu thư nào. Mà "trùng hợp" thay, chính thê của lão, Ân thị vùng Trần Quận và đích trưởng nữ đã thất lạc trong chiến loạn năm xưa.
Thực chất chỉ có một số ít người biết được rằng, chính lão đã tự tay đạp chính thê xuống khỏi xe ngựa, tiểu nữ nhi khóc lóc đuổi theo nhưng lão cũng chẳng thèm dừng lại.