Công Chúa Mất Tích

Chương 6



Kẻ làm quan đa phần đều là lũ cáo già sành sỏi, có chuyện gì mà không hiểu thấu? Đám đại thần lập tức im bặt, không dám thốt thêm nửa lời.

Ta chờ hồi lâu, Trung Dũng hầu cũng chẳng dám hé răng. Ta bước đến sát bên lão: "Hầu gia, nữ nhi của ông, bản cung xin phép mang về trước nhé."

Giây phút ấy, ta biết lão đang sợ hãi đến cực độ. Bọn chúng đang từng chút một dò xét thực lực của ta, vậy thì ta cũng sẽ từng chút một mà phô bày cho chúng thấy.

18.

Trạm Én Đêm

Ta dẫn theo thuộc hạ tiến vào phủ đệ của Trấn Quốc Trưởng công chúa. Sau đó, ta lập tức phân phó cho Trân Châu - một nữ kỵ binh khác dưới trướng: "Trân Châu, đi tra cho rõ. Kẻ nào khả nghi, cứ việc nghiêm hình tra khảo, bất luận sống c.h.ế.t."

"Thuộc hạ tuân lệnh!"

Trân Châu vốn xuất thân từ thế gia ngọ tác (khám nghiệm t.ử thi) ở đất phong của ta. Tuy là phận nữ nhi nhưng thiên phú dị bẩm, lại thêm từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy những chuyện trong nghề nên vô cùng tinh thông. Ở nhà, nàng chỉ được giao việc khiêng xác, làm phụ tá cho đám huynh đệ. Lòng mang bất bình, nàng mới đến dưới trướng ta tự tiến cử.

Trước khi hồi kinh, ta liệu rằng sẽ có lúc cần đến bản lĩnh của nàng, nên đã sai người dạy bảo cho nàng những quy củ nơi kinh thành. Ta thầm tính toán, ngày hôm qua ta mới mang quân vây kín cổng thành, bọn chúng lại bày mưu dụ ta vào thành. Bất luận Thẩm Thanh Bích mất tích khi nào, phủ Công chúa này chắc chắn cũng chỉ mới được thu dọn vào đêm qua hoặc sáng sớm nay.

Hành sự vội vàng ắt sẽ lộ sơ hở, Trân Châu tâm tính cẩn mật, chắc chắn có thể tìm ra chút manh mối dù nhỏ như tơ nhện.

Cùng lúc đó, Kim Ngọc tiến lại hỏi ta nên xử trí Gia Thục quận chúa như thế nào cho phải phép.

Ta nhìn nàng, ý cười lạnh lẽo: "Bản cung cứu ngươi ra khỏi Hoa Trại nơi biên thùy, dày công vun đắp bao năm, lại không quản dặm trường đưa ngươi hồi kinh. Nay kẻ thù đã ở ngay trước mặt, ngươi còn quay lại hỏi bản cung về quy tắc xử trí sao?"

Kim Ngọc đại chấn, sống lưng lạnh toát: "Thuộc hạ... đã rõ."

Ta phất tay: "Mang về những thứ bản cung cần, và đòi lại công đạo vốn thuộc về ngươi."

"Tuân lệnh!"

19.

Mất nửa ngày trời để lật tung toàn bộ phủ Trưởng công chúa, đ.á.n.h c.h.ế.t hai tên quản sự và hơn mười kẻ hạ nhân.

Nực cười thay, đám người đó trước khi c.h.ế.t còn gào thét: "Vạn An Trưởng công chúa coi mạng người như cỏ rác! Tự lập công đường!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiếng gào thét vang vọng tận thư phòng nơi ta đang ngồi.

Xưa nay, "Hoàng t.ử phạm pháp dữ thứ dân đồng tội" vốn chỉ là lời nói suông. Cho đến khi Thẩm Thanh Bích xuất hiện, sau cơn loạn lạc, để chỉnh đốn kinh thành đang trong cảnh hỗn loạn, tỷ ấy đã dùng pháp luật nghiêm minh. Đám người này đã bị tỷ ấy nuông chiều đến hư thân, cứ ngỡ kẻ ở vị thế cao nào cũng mang lòng bao dung và công chính. Nếu đã như vậy, mà còn dám phản bội tỷ ấy, thì phải chịu đựng cái giá của một thế gian khi không còn sự che chở của tỷ ấy nữa.

20.

Trân Châu mang đến cho ta những manh mối đã được sắp xếp kỹ lưỡng.

Đầu tiên, kể từ khi Thẩm Thanh Bích tiến cung nửa tháng trước, tỷ ấy chưa từng trở ra. Tin tức truyền ra ngoài luôn là "đang ở trong cung dưỡng bệnh". Những kẻ cũ trong phủ đã bị đưa đi rải rác làm mấy đợt, nhưng sau cuộc binh biến đêm qua, những người hầu hạ nơi nội viện cũng đã bị bắt sạch. Quản gia hiện tại trong phủ đều là thái giám và nữ quan trong cung giả mạo.

Tiếp đến là về Trì Uyên. Thẩm Thanh Bích quả thực đã chọn hắn làm phò mã...

Nếu theo lời kể của Gia Thục quận chúa, ả và Trì Uyên vốn tâm đầu ý hợp, vì Trì Uyên mà ả ngay cả ngôi vị hoàng hậu cũng chẳng màng, không ngờ lại bị Thẩm Thanh Bích ngang nhiên cướp mất...

Kim Ngọc nói: "Thuộc hạ đ.á.n.h ả thừa sống thiếu c.h.ế.t, ả vẫn khăng khăng nói như vậy."

Tóm lại, tất cả vẫn chỉ là một câu chuyện Thẩm Thanh Bích tranh giành nam nhân với kẻ khác.

Lúc này, Trân Châu bước lên phía trước: "Chủ thượng..."

"Nói."

Trân Châu cầm một bức họa, từ từ mở ra trước mặt ta. Mọi người xung quanh đều nín thở, không dám phát ra tiếng động. Ta nhìn chằm chằm vào bức họa một hồi, rồi bỗng nhiên bật cười, "Quả nhiên là dung mạo khiến người ta phải ném quả đầy xe."

Người trong họa chính là Đệ nhất mỹ nam kinh thành - Trì Uyên.

Đám thuộc hạ càng thêm im lặng. Ta bừng tỉnh: "Các ngươi cẩn trọng như vậy làm gì?"

Kim Ngọc và Trân Châu nhìn nhau đầy ái ngại. Cuối cùng, Trân Châu mới đưa ra suy đoán: "Trưởng công chúa nắm quyền nhiều năm, căn cơ thâm hậu, e là... đã trúng phải Mỹ Nam Kế."

Cha của Trì Uyên là Trì Kha vốn xuất thân hàn môn, nhờ lập đại công trong loạn lạc mà được Thẩm Thanh Bích hết lòng đề bạt. Thẩm Thanh Bích xảy ra chuyện, lẽ ra lão phải là kẻ hoảng loạn nhất. Vậy mà khi tỷ ấy mất tích, lão lại thủy chung không hé răng nửa lời. Trừ phi, lão đã sớm bán đứng Thẩm Thanh Bích để đầu quân cho đối thủ. Tên nhi t.ử họa thủy kia của lão chính là mầm mống tai họa, chắc chắn là do lão sai khiến.

Trong thư phòng, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Hóa ra Thẩm Thanh Bích không phải đi tranh giành nam nhân, mà là bị nam nhân lừa gạt?

Bọn họ đều biết ta vốn rất bài xích những chuyện như thế này, nên ai nấy đều nín thở chờ ta nổi trận lôi đình. Thế nhưng ta lại nói...