"Chỉ sợ hắn đang tính kế điều gì đó." Hà Nghĩa Thần nhíu mày, "Ta đi cùng cô."
Nguyên Phù Dư lắc đầu: "Vương gia Tam lang hiện giờ không có quan chức, lấy danh nghĩa tạ tội cho đệ đệ mà mời ta thì không sao, nhưng hắn hiện vẫn đang tại chức, sao có thể ngồi cùng bàn với hạng thương nhân như ta?"
"Thôi cô nương, có lẽ cô mới chỉ nghe danh Vương gia Tam lang chứ chưa biết sự hiểm độc của hắn đâu." Hà Nghĩa Thần vô cùng bất an, "Hắn vừa về kinh, một mặt đích thân đi bái kiến Tạ Hoài Châu, một mặt lại sai người hẹn gặp cô, chắc chắn là đang tính toán chuyện gì đó."
Nguyên Phù Dư biết Hà Nghĩa Thần từng bị Vương Dục tính kế vài lần, đến nay vẫn còn kinh hồn bạt vía.
"Sợ hắn tính kế, vậy thì làm cho hắn không có thời gian để tính kế." Nguyên Phù Dư ngẩng đầu nhìn Cẩm Thư, "Nhắn với tùy tùng của Vương gia Tam lang: Ngày mai ta có việc phải rời kinh đô, ngày về chưa định.
Nhưng được Vương gia Tam lang mời, ta lấy làm vinh hạnh vô cùng, nếu hôm nay Vương gia Tam lang có thể bớt chút thời gian, ta dĩ nhiên sẽ đặt tiệc tại lầu Quỳnh Ngọc để cung nghênh ngài ấy. Ngươi hãy đích thân đi truyền lời."
Cẩm Thư vâng lệnh bước ra ngoài truyền tin cho tùy tùng của Vương Dục.
"Tỷ định rời kinh đô vào ngày mai? Đi đâu?" Nguyên Vân Nhạc sốt sắng hỏi, "Sao vừa nãy không nghe tỷ nhắc gì chuyện này?"
"Nói miệng vậy thôi, nếu hôm nay hắn không đi, thì không phải là do ta không biết điều." Nguyên Phù Dư đáp.
Vương gia Tam lang dù đã từ quan nhưng vẫn là công t.ử thế gia, so với Nguyên Phù Dư là nữ nhi thương hộ thì đúng là một trời một vực. Có từ chối thì cũng phải để Vương Dục từ chối nàng mới phải.
"Ta sẽ bảo Ngụy nương t.ử mở riêng một nhã thất, nếu lỡ có chuyện gì, cô bảo Cẩm Thư tới báo ta một tiếng, ta cũng có thể ứng cứu kịp thời." Hà Nghĩa Thần nói.
"Vương gia Tam lang hôm nay chưa chắc đã đi, mà dù có đi... lầu Quỳnh Ngọc cũng là địa bàn của chúng ta, không có gì phải lo. Ngươi có việc của mình phải làm, đừng bận tâm vì ta." Nguyên Phù Dư nói xong liền nhìn Hà Nghĩa Thần: "Có muốn sang Hộ bộ không?"
Hà Nghĩa Thần trầm ngâm một lát rồi lắc đầu: "Ta vẫn muốn ở lại Huyền Ưng vệ, ở được bao lâu hay bấy lâu, đến lúc không ở được nữa tính sau." Hà Nghĩa Thần lo rằng hiện tại họ chưa có nguồn tình báo quy mô và bài bản.
Hắn ở lại Huyền Ưng vệ với chức Phó chưởng ty thêm ngày nào thì biết thêm được nhiều tin tức ngày đó. Nghe hắn nói vậy, Nguyên Phù Dư gật đầu: "Được, ta sẽ cố hết sức để ngươi ở lại Huyền Ưng vệ lâu hơn chút nữa."
"Ngươi hớt hải chạy qua đây, dọc đường có né người khác không đấy?" Nguyên Vân Nhạc có ý thúc giục Hà Nghĩa Thần rời đi, "Đừng để người ta nắm thóp, bảo ngươi qua lại với thương nhân."
"Điện hạ yên tâm, thần đã tránh hết rồi." Hà Nghĩa Thần đáp, "Thôi cô nương dặn rồi, lần nào đến Thôi phủ thần cũng vạn phần cẩn trọng."
Thấy Hà Nghĩa Thần chưa chịu đi, Nguyên Vân Nhạc nói thẳng: "Thế ngươi còn việc gì nữa không? Không có gì thì rời Thôi trạch sớm đi, tránh bị phát hiện." Hà Nghĩa Thần lúc này mới sực tỉnh, Nhàn vương đang đuổi khách, bèn vội đứng dậy hành lễ cáo lui.
Trước khi đi, hắn không quên dặn Nguyên Vân Nhạc: "Điện hạ cũng đừng ở lại Thôi phủ lâu quá, kẻo bị người ta bắt thóp." Hà Nghĩa Thần vừa đi, Nguyên Vân Nhạc liền xán lại gần Nguyên Phù Dư.
"Tỷ tỷ tốt của đệ, tỷ cân nhắc chuyện đệ nói đi. Cuốn sách tỷ đưa cho Luật nhi, thằng bé đọc đi đọc lại kỹ lắm rồi. Tỷ vào cung gặp Luật nhi một chuyến nhé? Mấy hôm trước tỷ bảo đệ đưa Đỗ Bảo Vinh vào gặp Luật nhi.
Đỗ Bảo Vinh bảo Luật nhi ngoài hỏi tình hình của huynh ấy những năm qua, còn hỏi về Thôi Tứ nương nữa, thằng bé tò mò về Thôi Tứ nương lắm. Tỷ cứ lấy thân phận Thôi Tứ nương vào gặp là được."
Đỗ Bảo Vinh hiện vẫn chưa được điều tới bên cạnh tiểu hoàng đế. Ngay sau hôm gặp Đỗ Bảo Vinh, tiểu hoàng đế đã đề đạt với Tạ Hoài Châu muốn để Đỗ Bảo Vinh nhậm chức Đại tướng quân Thiên Ngưu vệ, hộ giá bên cạnh.
Tạ Hoài Châu chỉ bảo phải tìm một chỗ khác cho vị Đại tướng quân Thiên Ngưu vệ hiện tại đã, việc này không vội được. Nguyên Phù Dư cầm bài vở tiểu hoàng đế đã làm xong, thong thả lật xem: "Đọc xong sách trước đó thì tốt rồi, đệ mang món đồ trong chiếc hộp t.ử đàn trên kệ cho tiểu hoàng đế đi, đống này để ta xem trước đã."
Nguyên Vân Nhạc quay sang kệ bày đồ của Nguyên Phù Dư, quả nhiên thấy một chiếc hộp gỗ t.ử đàn. Hắn đứng dậy đi tới lấy xuống, mang ra bàn mở ra. Đang định xem mấy lời phê trong sách thì nghe Nguyên Phù Dư khẽ cười.
"Cười gì thế?" Nguyên Vân Nhạc rướn cổ xán lại gần. Nguyên Phù Dư đưa tờ giấy do chính tay tiểu hoàng đế viết cho Nguyên Vân Nhạc. Hắn đọc loáng một cái rồi biến sắc, giọng cao v.út lên: "Cái thằng bé này! Nó có ý gì đây? Ý gì hả!"
Nguyên Phù Dư bật cười trước cái giọng như bị ai bóp cổ của đệ đệ mình.
"Cái gì mà 'Trọng dụng cữu cữu ruột dễ bị mượn thế lộng quyền, tuy hiển hách nhưng rốt cuộc vẫn là người ngoại tộc. Trao quyền cho thúc bá là tông thất chí thân, nhưng hạng người này thảy đều mang dã tâm nhòm ngó ngai vàng, dễ gây họa tiêu tường (nội loạn)'?"
Nguyên Vân Nhạc rẩy tờ giấy kêu xoạt xoạt, "Nhòm ngó ngai vàng? Nó đang nghi ngờ đệ có dã tâm chiếm ngôi à?"
"Tiểu hoàng đế nếu nghi ngờ đệ thì có giao những thứ này cho đệ không?" Nguyên Phù Dư trấn an đệ đệ, tự tay rót trà đẩy đến trước mặt, ra hiệu cho hắn uống trà hạ hỏa, "Lần trước đệ nói với tiểu hoàng đế là bài vở tỷ để lại được mưu sĩ trong phủ đệ giúp xem, tiểu hoàng đế chính vì không phòng bị đệ nên mới viết những lời này. Thằng bé đối với đệ... tin tưởng hơn Trạch Hạc Minh nhiều."
Tiểu hoàng đế thừa hiểu Nhàn vương cũng giống mình, không thể hao tổn tâm sức. Nguyên Vân Nhạc nghe vậy lòng mới nguôi ngoai đôi chút: "Thế nó nghi ngờ ai? Nghi ngờ Tam thúc đang ở biên cương xa xôi sao?"
Nguyên Phù Dư không trả lời, nàng trầm ngâm một lát rồi cầm b.út chấm mực, bắt đầu phê bài cho tiểu hoàng đế. Nguyên Vân Nhạc rướn cổ nhìn những chữ nàng viết trên giấy:
"Cửu ngũ chí tôn trị vì vạn phương, người thân cận nhất một là tông thân, hai là ngoại thích. Với tông thân thì đối đãi bằng nghĩa mà chế ngự bằng pháp, với ngoại thích thì ban cho ơn huệ mà ràng buộc bằng lễ..."
Khói hương từ lư trầm lờ lững tỏa ra trước bàn. Nguyên Vân Nhạc lặng lẽ ngồi bên cạnh nhìn tỷ tỷ viết một mạch không ngừng nghỉ, hắn ngoan ngoãn ngồi mài mực cho nàng.
Nguyên Phù Dư liệt kê những ví dụ về việc cữu cữu ruột đoạt quyền đoạt vị trong lịch sử, nhắn nhủ tiểu hoàng đế rằng bất luận dùng tông thân hay ngoại thích, quan trọng nhất là phải nắm giữ binh quyền trong tay, thứ đến là cách điều khiển bầy ta dưới trướng.
Nguyên Phù Dư viết rất nhiều, khi buông b.út đã đầy năm trang giấy. Nghe tiếng gọi, Cẩm Thư bưng chậu đồng vào cho nàng rửa tay. Nàng vừa dùng khăn lau tay vừa bảo Nguyên Vân Nhạc: "Đệ mang về chép lại một bản rồi gửi cho tiểu hoàng đế."
Nguyên Vân Nhạc gật đầu, thổi cho khô mực rồi xếp giấy lại nhét vào n.g.ự.c: "Thế nếu Luật nhi nhất quyết đòi gặp vị mưu sĩ này của đệ thì sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguyên Phù Dư đưa khăn cho Cẩm Thư, nhìn cậu muội ngốc nghếch của mình: "Tiểu hoàng đế có lẽ đã đoán được vị mưu sĩ trong miệng đệ chính là Thôi Tứ nương rồi, thằng bé thấy đệ không muốn nói thật nên không vạch trần thôi."
Nguyên Vân Nhạc ngẩn người, rồi mừng rỡ cười lớn: "Luật nhi nhà chúng ta thông minh thế sao..." Nguyên Phù Dư mỉm cười: "Dẫu sao cũng được Tạ Hoài Châu dạy dỗ mấy năm nay mà."
Gia nhân Thôi phủ lại vội vã vào sân, báo với Cẩm Thư vừa bưng chậu nước đi ra: "Cẩm Thư cô nương, tùy tùng của Vương gia Tam lang báo lại rằng: Tam lang nói... hắn đường đột hẹn gặp mà cô nương chịu bớt chút thời gian là vinh dự cho hắn, trước giờ Thân hôm nay hắn nhất định sẽ tới."
Cẩm Thư vào phòng thuật lại y nguyên cho Nguyên Phù Dư. Vương Dục hẹn gặp vào giờ Thân, chắc hẳn là để tránh tiếng vì nàng là nữ nhi. Giới nghiêm trống chiều vang lên vào giờ Dậu, dành ra một canh giờ để gặp mặt vừa không quá hời hợt vừa không lộ vẻ có mưu đồ khác.
Rất đúng với phong thái chính nhân quân t.ử mà hắn luôn phô diễn.
"Sai người báo với Ngụy nương t.ử một tiếng, giờ Thân ta sẽ tiếp Vương gia Tam lang tại lầu Quỳnh Ngọc, bảo nàng ấy dọn sẵn nhã thất." Nguyên Phù Dư dặn Cẩm Thư.
"Tỷ thật sự đi gặp cái tên bệnh hoạn thâm độc đó à!" Nguyên Vân Nhạc gõ bàn bồn chồn, "Tỷ không cho Hà Nghĩa Thần đặt phòng ở lầu Quỳnh Ngọc, vậy để đệ..."
"Không cần." Nguyên Phù Dư nói, "Vương Dục chắc chỉ muốn dò xét thực lực của ta thôi, cuộc hẹn hôm nay quá vội vàng, hắn không kịp tính toán gì đâu. Hôm nay ta không giữ đệ dùng bữa, đệ về đi."
Nguyên Vân Nhạc sờ sờ đống giấy trong n.g.ự.c: "Được, vậy đệ về chép lại rồi gửi cho Luật nhi ngay." Rời Thôi phủ bằng cửa nách, Nguyên Vân Nhạc lên chiếc xe ngựa rèm xanh giản dị nhưng vẫn không yên tâm.
Nhớ lời Hà Nghĩa Thần nói lúc hắn ta rời phủ Công chúa thì thấy Vương Dục vào gặp Tạ Hoài Châu. Nguyên Vân Nhạc mở cửa sổ, gọi một hộ vệ lại dặn: "Ngươi qua phủ Công chúa một chuyến, báo với Tạ Thượng thư rằng: Vương gia Tam lang giờ Thân hôm nay hẹn gặp Thôi Tứ nương tại lầu Quỳnh Ngọc." Hộ vệ mặc thường phục vâng lệnh, phi ngựa đi trước.
Nguyên Phù Dư thay y phục, ngồi xe bò tiến về phường Bình Khang. Dọc đường gặp gia nhân Thôi gia vừa đi báo tin cho Ngụy nương t.ử quay về. Cẩm Thư hỏi han vài câu rồi đuổi theo xe bò, đứng bên cửa sổ nói:
"Cô nương, gia nhân nhà mình đi báo tin về bảo rằng: Lúc nãy hắn ta tới lầu Quỳnh Ngọc thì thấy có một vị cô nương đang gây chuyện với Ngụy nương t.ử, người đã bị đưa vào hậu viện rồi. Nghe ngóng thì biết cô nương đó là muội muội một thuộc hạ của Kiền Thành bên Kim Ô vệ."
Trong xe, Nguyên Phù Dư đang tựa gối nhắm mắt dưỡng thần hỏi: "Vì chuyện gì?"
"Nghe nói cô nương đó có lòng với Kiền đại nhân, đến trách mắng Ngụy nương t.ử không lo ở hậu trạch chăm sóc đại nhân mà lại ra ngoài bươn chải cho t.ửu lầu nhà người ta. Bảo là nếu Ngụy nương t.ử không để tâm đến đại nhân thì nàng ta sẵn lòng gả cho đại nhân."
Nguyên Phù Dư hỏi tiếp: "Giải quyết xong chưa?"
"Gia nhân nhà mình bảo lúc đi vẫn chưa thấy Ngụy nương t.ử và vị cô nương đó từ hậu viện ra." Cẩm Thư đáp. Gia nhân Thôi gia biết lầu Quỳnh Ngọc là sản nghiệp nhà mình, sợ Ngụy nương t.ử gây rắc rối cho cô nương nên mới cất công nghe ngóng rồi báo cho Cẩm Thư để cô nương biết lối định liệu.
Nguyên Phù Dư không hỏi thêm, chút chuyện vặt đó Ngụy nương t.ử sao lại không xử lý được. Ngờ đâu khi Nguyên Phù Dư bước vào lầu Quỳnh Ngọc, tiếng tranh cãi vẫn còn vang vọng.
Ngụy nương t.ử mỉm cười lên tiếng: "Vị cô nương này là muội muội thuộc hạ của Kiền đại nhân, không phải hạng tỳ nữ tiện tịch như chúng ta. Công t.ử ngài nhận nhầm người rồi, do ngài bất nhã trước nên cô nương ấy mới đ.á.n.h trả, suy cho cùng đều là hiểu lầm cả. Chi bằng công t.ử nể mặt Kiền đại nhân mà giơ cao đ.á.n.h khẽ, dĩ hòa vi quý cho."
Nguyên Phù Dư nhíu mày, nhìn quanh thấy khách khứa trên lầu dưới lầu thảy đều đang hóng hớt. Cẩm Thư rẽ đám đông, hộ tống Nguyên Phù Dư tiến lên phía trước. Đứng sau lưng Ngụy nương t.ử và đám gia nhân che chắn là một nữ t.ử gấm vóc hơi xộc xệch, mặt đỏ tía tai đang hậm hực lườm gã nam nhân đang tranh cãi với Ngụy nương t.ử.
Gã nam nhân nghe Ngụy nương t.ử lôi Kiền Thành ra dọa thì cơn giận trong lòng càng không nén nổi. Gã vốn coi khinh hạng hạ đẳng tiện tịch như Ngụy nương t.ử, nay thấy nàng ta dám lấy Kiền Thành ra để dìm thể diện mình, sao gã nhịn cho nổi.
Gã chỉ tay vào mặt Ngụy nương t.ử quát tháo: "Mày tưởng mày là cái thá gì, chẳng qua cũng chỉ là hạng nữ nhân dựa hơi nam nhân thôi! Nếu không có Kiền đại nhân đứng sau, mày nghĩ... cái lầu Quỳnh Ngọc này đến lượt mày làm quản sự chắc? Mày có tư cách gì mà đứng trước mặt tao nói chuyện hả?"
Ngụy nương t.ử cười khẽ một tiếng, chẳng hề giận dữ. Đôi bàn tay đeo găng lụa hở ngón cùng họa tiết với chiếc quạt tròn khẽ lay quạt, nụ cười đầy phong tình vạn chủng:
"Công t.ử nói đúng lắm, so với công t.ử thì ta quả thực chẳng là cái thá gì. Công t.ử dựa vào cái đầu t.h.a.i tốt để cậy thế gia tộc, ta dựa vào thủ đoạn để cậy thế nam nhân. Đã cùng là hạng có chỗ dựa, thì đương nhiên là ai có chỗ dựa to hơn thì người đó có tiếng nói rồi..."
Sắc mặt gã nam nhân càng lúc càng khó coi, định xông lên động thủ thì gã thư đồng của gã vội vàng ngăn lại.
"Công t.ử, hay là thôi đi. Chủ nhân của lầu Quỳnh Ngọc này là Thôi Tứ nương, tâm phúc của Trường công chúa đấy. Sau lưng Thôi Tứ nương là Nhàn vương điện hạ, chúng ta đắc tội không nổi đâu, hay là..."
Ánh mắt gã nam nhân lóe lên, hất văng gã thư đồng ra.
"Thôi Tứ nương vi phạm quy chế chẳng phải cũng bị Nhàn vương dạy bảo đó sao, hạng thương hộ tạp tịch tao sợ gì chứ?" Gã chỉ tay vào Ngụy nương t.ử, "Mày... gọi chủ nhân cái lầu Quỳnh Ngọc này ra đây cho tao. Tao phải hỏi cho ra lẽ, hôm nay tại cái lầu này, một vị sĩ t.ử đường đường chính chính như tao bị người ta cào nát mặt, mụ ta định giải thích thế nào!"
Gã cứ ngỡ cô nương kia là hạng tiện tịch, nếu nàng ta làm gã bị thương, gã có thể gọi Võ hầu bên ngoài vào bắt người ngay lập tức để hỏi tội lầu Quỳnh Ngọc. Ai ngờ cô nương này lại ghê gớm đến vậy, không chỉ cào rách mặt gã mà lại còn mang lương tịch (dân tự do).
"Mọi sự ở lầu Quỳnh Ngọc đều do ta phụ trách, công t.ử có gì cứ nói với ta là được." Ngụy nương t.ử đáp. Gã nam nhân lạnh giọng: "Tao có gì mà nói với cái hạng tiện nhân như mày. Mày muốn nói chứ gì... được thôi, gọi cái chỗ dựa Kiền Thành của mày tới đây mà nói chuyện với tao!"
Đứng xem nãy giờ, Nguyên Phù Dư cũng đã hiểu rõ, tên này là cố tình tới gây sự. Nhưng sĩ t.ử này rốt cuộc cũng là hạng đọc sách thánh hiền, những thủ đoạn hạ đẳng bẩn thỉu hơn thì chưa nghĩ ra, nên định để hạng tiện tịch ở lầu Quỳnh Ngọc làm mình bị thương để từ đó kéo lầu Quỳnh Ngọc xuống nước.
"Xem ra công t.ử đây đến lầu Quỳnh Ngọc là để gây hấn rồi..."
Ngụy nương t.ử chưa kịp nói hết câu thì thấy có người đặt tay lên vai mình. Quay đầu lại thấy là Nguyên Phù Dư, nàng vội vã lùi lại hành lễ: "Cô nương."
Nguyên Phù Dư cười như không cười nhìn gã sĩ t.ử đang hò hét: "Vị công t.ử này, trông không giống đến lầu Quỳnh Ngọc để thưởng rượu, mà giống như chuyên trình đến gây hấn gây rối hơn đấy."
Nắm đ.ấ.m trong ống tay áo rộng của gã nam nhân siết c.h.ặ.t: "Mày chính là Thôi Tứ nương?"
"Ngụy nương t.ử, giờ Thân là Vương gia Tam lang vừa về kinh hôm qua sẽ tới. Ta mời Tam lang đến không phải là để xem trò hề ở lầu Quỳnh Ngọc chúng ta đâu. Sai người đi báo quan đi." Nguyên Phù Dư nhìn trân trân vào gã nam nhân gây sự, "Theo luật Đại Chiêu, kẻ nh.ụ.c m.ạ lương gia nữ giữa đám đông, nhẹ thì đày ba nghìn dặm, nặng có thể xử treo cổ."