Nguyên Phù Dư đ.á.n.h giá sĩ t.ử này một lượt từ trên xuống dưới: "Ngươi tuy là sĩ t.ử, có thể được giảm án hai bậc, nhưng người ngươi nh.ụ.c m.ạ lại là quan quyến của Kim Ô vệ. Nhàn vương điện hạ đang chỉnh đốn hình uy Đại Chiêu, có tội tất nghiêm trị. Đúng như ngươi nói ta là Thôi Tứ nương vi phạm quy chế, Nhàn vương cũng sẽ công minh xử lý, còn ngươi..."
Nguyên Phù Dư không nói hết câu, chỉ cười nhạt đầy châm chọc. Gã sĩ t.ử mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Ta nào có nh.ụ.c m.ạ nàng ta, ta không biết nàng ta là quan quyến, chỉ là... chỉ là kéo áo một cái thôi mà!"
"Ngươi kéo cổ áo ta!" Muội muội thuộc hạ của Kiền Thành lớn tiếng quát lên, "Nếu không phải người của lầu Quỳnh Ngọc phát hiện kịp thời, ngươi dám bảo ngươi không có ý đồ xé quần áo ta sao? Cổ áo ta đã bị ngươi làm rách rồi đây này."
Nguyên Phù Dư dặn dò Ngụy nương t.ử: "Ngụy nương t.ử, sai người đưa tin cho huynh trưởng vị cô nương này, bảo người đó hộ tống cô nương đến nha môn quan phủ." Ngụy nương t.ử vốn không rành luật pháp Đại Chiêu.
Nàng không biết lời này của Nguyên Phù Dư là để hù dọa gã sĩ t.ử đến gây chuyện, nhưng vẫn theo lệnh mà làm, một mặt phái người đi mời Võ hầu, một mặt sai người đi báo tin cho huynh trưởng của cô nương kia.
Gã sĩ t.ử gây rối mồ hôi đầm đìa trong lòng bàn tay. Võ hầu phố vốn thuộc sự quản lý của Kim Ô vệ, huynh trưởng cô nương này đã là thuộc hạ của Kiền Thành thì chức vị trong Kim Ô vệ chắc chắn không thấp.
Chuyện này mà vỡ lở ra thì gã còn có đường sống sao? Gã sĩ t.ử quay người định chạy trốn.
"Chặn hắn lại." Theo lệnh của Ngụy nương t.ử, đám tay đ.ấ.m của lầu Quỳnh Ngọc lập tức chặn gã lại.
"Trước khi giao cho Võ hầu, đừng để hắn rời khỏi tầm mắt của mọi người, tránh việc có thêm vết thương gì lại không phân biệt rõ được. Nhất định phải giao tận tay hắn cho Võ hầu." Nguyên Phù Dư nói xong liền bước lên nhã thất tầng trên.
Vương gia Tam lang là Vương Dục, người đến lầu Quỳnh Ngọc gần như cùng lúc với Nguyên Phù Dư, lúc này đang ẩn trong đám đông quan sát sự việc. Vương Dục dung mạo thanh tú, thân hình mảnh khảnh.
Hắn vận bộ lân sam màu trắng trăng có vân ẩn vô cùng giản dị, nổi bật hẳn giữa đám đông gấm vóc lụa là. Hắn mân mê chuỗi tràng hạt bằng bạch ngọc điêu khắc hoa văn bình an trên tay, ánh mắt dõi theo bóng lưng của Nguyên Phù Dư.
Xung quanh xì xào bàn tán việc chủ nhân lầu Quỳnh Ngọc, một thương hộ, vậy mà lại có qua lại với Tam lang của thế gia Vương thị.
"Vị Vương Tam lang này chẳng phải bị đày rồi sao? Về kinh rồi à?"
"Về thật rồi, về chiều hôm qua. Thúc họ của ta hôm qua trực ở cổng thành, tận mắt trông thấy mà."
"Ái chà, Vương Tam lang vừa về kinh, hôm sau đã đến gặp chủ nhân lầu Quỳnh Ngọc này, vị chủ nhân đó có lai lịch gì thế?"
"Ngươi không biết sao? Thôi Tứ nương đó là tâm phúc của Trường công chúa mới vào kinh hồi cuối năm ngoái đấy!"
"Tâm phúc Trường công chúa? Rốt cuộc là thế nào, sao ta chẳng biết gì hết, nói nghe xem nào..."
Dẫu ở ngay kinh thành nhưng không phải ai cũng dễ dàng nắm bắt được tin tức. Địa vị khác nhau thì tốc độ và độ xác thực của tin tức nhận được cũng khác nhau.
Tùy tùng của Vương Tam lang nghe thấy tiếng bàn tán liền tiến lên, ghé tai hắn nói nhỏ: "Tam lang, con nhỏ thương hộ này cố ý mượn danh tiếng của ngài để nâng cao địa vị của bản thân."
Vương Tam lang không nói gì, xoay người bước ra khỏi đám đông, đeo chuỗi tràng hạt lại vào cổ tay, cử chỉ nho nhã xách vạt áo bước lên lầu. Có người nhận ra Vương Tam lang vừa về kinh, lòng càng thêm kiêng dè thân phận của chủ nhân lầu Quỳnh Ngọc.
Thấy mười mấy tên Võ hầu vội vã chạy tới, Ngụy nương t.ử quay sang dặn dò cô nương đến tìm mình gây hấn lúc nãy: "Yên tâm đi, Võ hầu phố nằm dưới sự quản lý của Kim Ô vệ, huynh trưởng cô vừa đến... không ai làm gì được cô đâu."
Cô nương vành mắt đỏ hoe, nhưng bướng bỉnh không chịu rơi lệ: "Cô... tại sao bà lại giúp ta? Cô thừa biết ta thích Kiền đại nhân mà."
"Cô thích Kiền Thành chứng tỏ mắt nhìn của ta tốt. Cô và ta cùng lắm chỉ tính là tình địch, chứ chẳng phải tranh chấp lợi ích gì." Ngụy nương t.ử khẽ vuốt lại mái tóc cho cô nương, "Lợi ích là thứ phải tranh giành đến sứt đầu mẻ trán mới có được, còn nam nhân... không phải ai tranh thắng thì người đó được đâu."
Nói xong, Ngụy nương t.ử vỗ vai cô nương, rồi đi theo lối cầu thang bên cạnh lên lầu tìm Nguyên Phù Dư để nhận lỗi. Ngụy nương t.ử vừa tới cửa nhã thất thì thấy hoa nương đang dẫn Vương Tam lang đi tới.
Tay định đẩy cửa của nàng khựng lại, mỉm cười hành lễ: "Bái kiến Vương Tam lang, vẫn chưa kịp chúc mừng Tam lang hồi kinh." Vương Dục khẽ gật đầu: "Mấy năm không gặp, Ngụy nương t.ử vẫn không hề thay đổi."
"Nhờ phúc của Tam lang, trông ngài sắc diện còn tốt hơn trước kia đôi chút." Ngụy nương t.ử mỉm cười đẩy cửa nhã thất, cung kính làm tư thế mời Vương Dục vào trong. Nguyên Phù Dư đang ngồi trước bàn cờ, tay bưng chén trà.
Cửa mở, vị Vương Tam lang như ngọc như lan bước vào. Vương Tam lang thanh tú nho nhã so với mấy năm trước dường như càng thêm gầy yếu. Ngũ quan vốn thanh tú nay vì bệnh tật mà hốc hác, góc cạnh sắc sảo.
Làn da nhợt nhạt nổi bật trên mái tóc đen nhánh, trông như một nhân vật bước ra từ bức tranh thủy mặc kiệm màu. Ánh mắt Nguyên Phù Dư lướt qua chiếc trâm ngọc lan trên đầu Vương Dục, mỉm cười đón nhận cái nhìn của hắn.
Nhận thức được vị thế hiện tại của mình và Vương Dục đã đảo lộn, nàng uống cạn chén trà, đặt chén xuống rồi mới đứng dậy hành lễ: "Vương gia Tam lang."
"Thôi cô nương." Vương Dục đáp lễ, vào thẳng vấn đề tạ lỗi trước, "Ấu đệ trong nhà không hiểu chuyện, có điều đắc tội, nay nó đang chịu phạt tại gia, bỉ nhân thay mặt đệ đệ đến tạ lỗi với cô nương. Đa tạ cô nương đã rộng lượng hải hàm, mỗ đường đột hẹn gặp mà cô nương cũng bằng lòng phó ước."
Giọng nói ôn hòa của Vương Dục thong thả, đúng phong thái của một bậc quân t.ử nho nhã.
"Vương Tam lang nói vậy làm ta thấy hổ thẹn quá. Ta vi phạm quy chế là sai, Vương lang quân nói thẳng không kiêng nể, sao gọi là đắc tội?" Nguyên Phù Dư làm tư thế mời, nhường vị trí chủ tọa cho Vương Dục.
Vương Dục cậy mình thân phận công t.ử thế gia nên cũng không từ chối, ngồi vào ghế chính. Lúc định quay sang mời nàng ngồi thì thấy nàng đã tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế thấp bên cạnh.
"Thôi cô nương trông có vẻ là người sảng khoái." Vương Dục nhấc bình tự rót rượu cho mình, nâng ly về phía nàng: "Ly này, tại hạ... kính cô nương." Nguyên Phù Dư còn lạ gì Vương Dục, lời này của hắn là đang trách nàng vô lễ.
Nàng cũng chẳng giận, nâng chén rượu lên: "Vương Tam lang là công t.ử thế gia, ta là nữ nhi thương hộ, tôn ti hữu biệt, lẽ ra phải là ta kính ngài mới phải."
"Thôi cô nương nói gì vậy, lúc Trường công chúa còn tại thế, tại hạ chịu ơn huệ và sự dạy bảo của Người rất nhiều. Cô nương là tâm phúc của Người, được Người trọng dụng, ta sao dám ở trước mặt cô nương mà làm kiêu. Huống hồ... hôm nay tại hạ đến để tạ lỗi thay đệ đệ."
Vương Dục giơ chén rượu, "Vẫn nên là tại hạ kính cô nương mới đúng đạo."
"Vương Tam lang quả đúng như những gì Trường công chúa từng nói, không sai một mảy." Nguyên Phù Dư không nói tiếp, nhìn Vương Dục rồi nhấp một ngụm rượu, đặt chén xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương Dục quả thực không ngờ một nữ nhi thương hộ lại không hề né tránh ánh mắt của hắn, không thẹn thùng, cũng chẳng có chút kính sợ nào. Một kẻ thương hộ hèn mọn, lấy đâu ra cái ngạo cốt (xương cốt ngạo nghễ) đó?
Vương Dục uống cạn rượu, đặt chén xuống, gia nhân phía sau lập tức tiến lên rót đầy.
"Hôm nay bái kiến Tạ Thượng thư, nghe Thượng thư nói... Thôi cô nương từ trước khi thiên hạ đại định đã là tâm phúc của Điện hạ rồi. Tính ra khi đó cô nương tuổi còn nhỏ, chắc hẳn khi ấy đã thông tuệ phi thường."
Vương Dục gõ nhẹ ngón tay lên vành chén rượu, "Vị tâm phúc Trường công chúa này, trước Tết ngồi xe ngựa vượt quy chế bị phạt gậy, sau Tết ở nhà vượt quy chế bị tịch thu, gây xôn xao khắp thành, thanh danh Thập Tam lang nhà ta theo đó mà nổi như cồn. Thôi cô nương... chắc không phải chỉ vì muốn 'bổng sát' (tâng bốc để làm hại) đứa đệ đệ Thập Tam không nên thân của ta đấy chứ?"
Nguyên Phù Dư nhướng mày, nàng cứ ngỡ cái bộ mặt ôn hòa này của Vương Dục phải qua vài tuần rượu nữa mới lột ra cơ. Không đợi nàng trả lời, Vương Dục nâng chén, ý cười nơi đáy mắt sâu hơn:
"Ngày Nhàn vương điện hạ và Trạch Quốc cữu cùng có mặt tại lầu Ngọc Hộc, Vương gia ta đau đớn mất đi hai người con, lại vướng vào sóng gió ngược đãi trẻ nhỏ tại thư viện. Thôi cô nương dù không có mặt tại đó, nhưng chắc hẳn cũng nắm rõ tình hình.
Cộng thêm vụ 'bổng sát' Thập Tam đệ hiện giờ, tại hạ không hiểu... vì lẽ gì mà cô nương cứ nhằm vào Vương gia ta mà đ.á.n.h vậy?" Vương Dục bày ra vẻ mặt chân thành thỉnh giáo.
"Lời đã nói đến mức này, giấu giếm cũng chẳng có ý nghĩa gì." Nguyên Phù Dư nâng chén rượu, tư thế càng thêm lười nhác phóng khoáng, nàng nhìn hắn mỉm cười, "Chuyện bổng sát Vương Thập Tam lang ta thừa nhận.
Hắn cứ túm lấy ta không buông, nếu ta không đáp lễ chút đỉnh thì người ngoài lại tưởng Thôi Tứ nương ta là quả hồng mềm dễ nắn. Thế gia trọng danh dự, ta cũng đã chừa cho hắn một con đường rồi. Nhưng chuyện lầu Ngọc Hộc mà Tam lang nói thì thực sự không phải do ta làm."
Ý cười giữa đôi mày Vương Dục không giảm.
"Ta là thương nhân, thương nhân ra tay dĩ nhiên phải vì lợi nhuận. Việc gì không có lợi cho ta, ta chẳng bao giờ tốn công nhọc sức." Nguyên Phù Dư bày ra dáng vẻ thản nhiên khiến Vương Dục không tìm thấy kẽ hở nào.
"Uẩn khúc bên trong vụ lầu Ngọc Hộc, Thôi cô nương có biết không?" Vương Dục hỏi. Nguyên Phù Dư xoay chén rượu, chỉ cười không nói.
"Nếu cô nương sẵn lòng chỉ điểm đôi chút, Vương gia sẽ không để cô nương phải vất vả trắng tay." Vương Dục nâng chén.
"Vương thị là đứng đầu các thế gia, nếu thực sự không nhìn ra kẻ nào đã khiến hai vị lang quân của Vương gia mất mạng tại lầu Ngọc Hộc thì chẳng phải là trò cười sao?" Nguyên Phù Dư nói.
"Ý cô nương là... Trạch Quốc cữu?" Vương Dục chống khuỷu tay lên tay vịn ghế, đổ người về phía nàng, "Nhưng... tại sao Nhàn vương lại xuất hiện ở lầu Ngọc Hộc, điểm này ta thực sự có nghĩ nát óc cũng không thông, mong cô nương giải đáp."
Nguyên Phù Dư biết hôm nay Vương Dục đã gặp Tạ Hoài Châu, có lẽ cũng đã hỏi những điều này rồi. "Tạ đại nhân nói gì với Vương Tam lang?" nàng hỏi. Vương Dục không ngạc nhiên khi nàng biết chuyện hắn gặp Tạ Hoài Châu, chỉ đáp: "Tạ đại nhân không biết nội tình."
Nguyên Phù Dư cũng chống tay lên thành ghế, áp sát về phía hắn, hạ thấp giọng: "Chiếc hổ phù mất tích nhiều năm của Trường công chúa, tại sao lại xuất hiện trong tay Nhàn vương điện hạ, Tam lang đoán thử xem..."
Đồng t.ử Vương Dục khẽ d.a.o động, hắn nhìn trân trân vào đôi mắt cười của nàng. Ý của Thôi Tứ nương là: chiếc hổ phù năm xưa xới tung cả phủ Công chúa không tìm thấy, thực chất vẫn luôn ở lầu Ngọc Hộc?
Hay là... có kẻ đã đến lầu Ngọc Hộc giao hổ phù cho Nhàn vương? Nhìn vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ của hắn, khóe môi nàng cong lên. Vương Dục tâm tư tỉ mỉ lại đa nghi, lời thật giả lẫn lộn này của nàng hắn chưa chắc đã tin, nhưng đủ để khiến hắn phân tâm.
"Thôi cô nương thật hào phóng, lại báo sự thực cho ta biết sao?" Vương Dục cười nói.
"Thảy đều là chuyện đã xảy ra rồi, nói ra... chẳng qua là dùng mồi nhỏ câu cá lớn. Chỉ khi lời ta nói là thật, thì việc ta cầu... Vương gia mới có thể ưng thuận." Nguyên Phù Dư uống cạn rượu, gõ nhẹ mặt kỷ ra hiệu Cẩm Thư rót thêm.
Vương Dục tỏ vẻ sực tỉnh: "Cô nương cứ nói xem, Vương gia giúp được gì nhất định sẽ giúp."
"Thực ra cũng không khó, chẳng qua là muốn phiền Vương thị bảo cử Dư Vân Yến của Kim Kỳ Thập Bát Vệ được phục chức."
Vương Dục nghe vậy, ánh mắt thâm trầm biến đổi liên tục, nhưng ý cười giữa chân mày vẫn không đổi. Dư Vân Yến của Kim Kỳ Thập Bát Vệ trước khi từ quan vốn là Tam phẩm Giám môn Đại tướng quân, chuyên trách canh gác cửa cung.
Xem ra Thôi Tứ nương này thực sự định phò tá Nhàn vương rồi. Đầu tiên là để Nhàn vương đưa Đỗ Bảo Vinh vào gặp tiểu hoàng đế, khiến tiểu hoàng đế đòi cho Đỗ Bảo Vinh làm Đại tướng quân Thiên Ngưu vệ.
Nay Dư Vân Yến lại muốn phục chức... Chẳng lẽ, Nhàn vương đã nảy sinh dã tâm đoạt vị?
"Sao thế? Chẳng lẽ ta đã đ.á.n.h giá Vương gia quá cao rồi?" Nguyên Phù Dư mỉm cười hỏi.
"Hiện nay việc bổ dụng quan viên Đại Chiêu, bao gồm cả điều động quân cấm vệ trong cung đều do Tạ Thượng thư quyết định. Tạ Thượng thư và Trường công chúa tình thâm nghĩa nặng, Kim Kỳ Thập Bát Vệ lại cùng lớn lên với Điện hạ từ nhỏ, nếu họ mở lời với Tạ Thượng thư, ngài ấy chắc chắn sẽ thành toàn. Tại sao Thôi cô nương lại phải nhờ đến Vương gia?"
"Không giấu gì Tam lang, Đỗ Bảo Vinh muốn vào cung bầu bạn với Bệ hạ nên đã nhờ Tạ Thượng thư giúp đỡ. Chuyện của Dư Vân Yến không tiện mở miệng lần nữa, nên đành phiền Vương gia bảo cử vậy."
Nguyên Phù Dư cười đáp, "Kim Kỳ Thập Bát Vệ có ơn cứu mạng với Bệ hạ, thiết nghĩ... việc này cũng không đến mức quá khó khăn." Ý cười nơi đáy mắt Vương Dục rất sâu, Thôi Tứ nương nói nghe thì nhẹ nhàng thật.
Nay quân cấm vệ Nam Nha gần như quá nửa nằm trong tay Tạ Hoài Châu, đưa Dư Vân Yến lên tức là đoạt quyền từ tay hắn. Vương gia nếu muốn vị trí này, e là phải trả cái giá khác cho Tạ Hoài Châu.
"Việc này nếu thành, ta có thể giúp Vương thị tránh được một kiếp nạn." Nguyên Phù Dư nâng chén rượu về phía hắn rồi uống cạn. Chuỗi tràng hạt trên cổ tay Vương Dục tuột xuống lòng bàn tay.
Hắn vô thức vê những hạt ngọc, cười nói: "Nếu lúc này ta hỏi cô nương kiếp nạn đó là gì, chắc chắn cô nương sẽ không nói thật, phải không?" Nguyên Phù Dư chỉ cười không đáp. Trong phòng im lặng một hồi, tiếng vê tràng hạt của Vương Dục chợt dừng lại.
Hắn tùy tay đổi chuỗi hạt từ tay trái sang tay phải. Hắn nói: "Ta hiện không còn giữ chức vụ trong triều, chuyện này trọng đại, phải về bàn bạc với người trong nhà đã, mong cô nương cho ta vài ngày."
"Lẽ ra nên như thế." Nguyên Phù Dư đáp, "Nếu Vương Tam lang không còn gì để hỏi, ta phải về phường Thân Nhân trước giờ đóng cổng rồi. Hy vọng lần sau gặp lại là lúc Tam lang mang tin vui tới."
"Vậy ta kính cô nương thêm một ly." Vương Dục nâng chén. Uống xong một chén, Nguyên Phù Dư đứng dậy cáo từ. Vương Dục mỉm cười ngồi im tại vị trí chính không nhúc nhích, mãi đến khi nhìn thấy nàng bước ra cửa, ý cười trên mặt mới lịm xuống.
Tùy tùng của hắn tiến lên, đổi chén rượu thành chén trà, rồi đưa một viên t.h.u.ố.c cho hắn. Vị tùy tùng theo Vương Dục nhiều năm, thấy hắn chuyển chuỗi hạt sang tay phải thì biết hắn đã nén lòng g.i.ế.c người xuống.
Đợi hắn nuốt xong viên t.h.u.ố.c, gã mới thấp giọng hỏi: "Tam lang, lời Thôi Tứ nương nói liệu có thật không?" Vương Dục lắc đầu: "Nhìn không thấu." Thôi Tứ nương này khi đối mặt với hắn quá đỗi thản nhiên, không một vết hở.