Công Chúa Năm Ấy Muốn Chiếm Xuân

Chương 107



Nguyên Phù Dư hỏi: "Bọn chúng đi cùng nhau à?"

 

Dư Vân Yến lắc đầu: "Không đi cùng nhau. Đám ám vệ t.ử sĩ của nhà họ Vương thân thủ rất khá, ta sợ áp sát quá sẽ đ.á.n.h động bọn chúng, nên chỉ lúc bọn chúng đưa danh thiếp, ta mới nghe lỏm được vài cái tên. Sau khi vào trong bọn chúng bàn bạc những gì thì không rõ, nhưng mà... đám cống sinh bước ra từ nhà họ Vương ai nấy thần sắc đều kích động, mặt mày hớn hở."

 

"Nói vậy là..." Nguyên Phù Dư nhìn Dư Vân Yến: "Trong lòng ngươi đã có dự đoán?" Nguyên Phù Dư trong lòng cũng đã đoán được đại khái. Từ những họ tên này có thể thấy, tất cả đều không phải là sĩ t.ử thuộc các thế gia.

 

Sĩ t.ử thế gia thì chẳng cần tốn công phí sức đi gặp Vương Thập Tam lang làm gì. vì trưởng bối trong tộc chắc chắn đã sớm đ.á.n.h tiếng cho con cháu trong nhà rồi. Thảo nào Vương Thập Tam lang bị đưa ra khỏi kinh thành, hóa ra là để thay mặt Vương gia làm cái việc lén lút tuồn đề thi.

 

Dư Vân Yến tì nửa thân người lên bàn, ghé sát lại Nguyên Phù Dư: "Ta chợt nhớ tới kỳ thi Đình năm Đại Chiêu mới lập quốc, đám cống sinh thế gia đã biết trước Tiên hoàng sẽ chọn đề thi Đình từ những bộ đề nào.

 

Nếu năm đó không bất ngờ xuất hiện một Tạ Hoài Châu đoạt ngôi đầu, thì vị trí tiến sĩ... e là đã bị các thế gia và đám cống sinh đầu quân cho thế gia lũng đoạn sạch rồi. Chính vì thế mà Tiên hoàng một phen vui mừng, mới đồng ý ban hôn cho Tạ Hoài Châu và A Phù."

 

Nguyên Phù Dư làm sao có thể quên được. Cho nên nàng mới nhắc nhở Tạ Hoài Châu, để Tiểu hoàng đế đích thân ra đề. Tiểu hoàng đế tự mình ra đề ngay trong ngày thi Đình, không chỉ đ.á.n.h cho các thế gia một đòn bất ngờ, mà còn thử thách được thực tài của các cống sinh.

 

"Vương gia chắc chắn là sai Vương Thập Tam lang đưa đề thi cho đám cống sinh này." Dư Vân Yến quả quyết.

 

"Hành động này của Vương gia là ý đồ chuẩn bị cho tương lai." Nguyên Phù Dư xếp tờ danh sách lại đặt lên bàn. Lần này một khi vụ án Vương Cửu lang và Thập Nhất lang ngược sát trẻ nhỏ ở thư viện Thái Nguyên bị định tội, danh vọng nhà họ Vương chắc chắn sẽ tổn hại.

 

Nhà họ Lư, họ Thôi đang hổ báo rình rập vị trí đứng đầu thế gia. Nhà họ Vương nhân tài điêu linh, đang rơi vào cảnh tre già măng chưa mọc, chỉ có thể lôi kéo đám cống sinh từ các thế gia đang sa sút hoặc đám cống sinh xuất thân hàn vi về làm vây cánh cho mình.

 

Sau này những cống sinh này làm quan có thành tựu, chính là đang củng cố tầm ảnh hưởng của Vương gia trong triều đình. Nhưng điều Nguyên Phù Dư không muốn nhất, chính là để các thế gia có cái gọi là "tương lai".

 

Nếu không, năm xưa nàng cần gì phải chịu áp lực lớn như thế, tốn bao công sức lập thư viện mở mang dân trí, phá vỡ sự độc quyền văn hóa của thế gia, dùng khoa cử để bạt thiệp nhân tài hàn môn ra làm quan?

 

Đã nắm rõ sự tình, Nguyên Phù Dư chuyển chủ đề: "Lâm Thường Tuyết sắp về rồi." Dư Vân Yến nghe vậy sắc mặt đột biến: "Liễu Mi gặp chuyện rồi sao?"

 

"Không có." Nguyên Phù Dư biết Dư Vân Yến vẫn còn kinh hồn bạt vía vì cái c.h.ế.t của Lý Vân Bình, bèn nói: "Liễu Mi ở lại vùng Thục, tạm quyền cai quản Tiết độ sứ Tây Xuyên."

 

"Tốt quá!" Dư Vân Yến phấn khởi đập mạnh xuống bàn, "Binh quyền mới là quan trọng nhất. Năm xưa A Phù tọa trấn triều đường, đám thế gia đứa nào đứa nấy im như thóc không dám hé răng nửa lời.

 

Chỉ dám lén lút dùng trò hèn hạ sau lưng, chẳng phải vì A Phù nắm binh quyền trong tay sao! Nếu Liễu Mi có thể tiết chế binh mã Tây Xuyên, việc chúng ta trừ khử Trạch Hạc Minh sẽ càng thêm thuận lợi."

 

Nghĩ đến cái c.h.ế.t của Nguyên Phù Dư, Dư Vân Yến lại nghiến răng nghiến lợi. Nếu không phải lần này Thôi Tứ nương bày cục dụ được Trạch Hạc Minh lộ mặt, nàng thực sự không dám tin kẻ g.i.ế.c A Phù lại chính là hắn.

 

Uổng công bấy lâu nay nàng luôn nghĩ Trạch Hạc Minh trung thành với A Phù.

 

"Đến lúc g.i.ế.c Trạch Hạc Minh, ta phải đ.â.m trên người hắn một trăm lỗ m.á.u!"

 

"Đến lúc đó g.i.ế.c thế nào tùy ngươi." Nguyên Phù Dư đáp. Dư Vân Yến tính tình nóng nảy, có cảm xúc gì đều hiện rõ trên mặt. Đây cũng là lý do Nguyên Phù Dư không nói cho nàng biết, cái c.h.ế.t của mình... cũng có liên quan không thể tách rời với muội muội Nguyên Phù Ninh.

 

Nhưng Nguyên Phù Dư tin chắc rằng, điều muội muội nàng muốn ban đầu tuyệt đối không phải là cái c.h.ế.t của nàng.

 

"Mấy ngày tới vất vả cho ngươi theo dõi Vương Thập Tam lang, bảo Hà Nghĩa Thần phái thêm vài quân Huyền Ưng vệ cho ngươi điều động." Nguyên Phù Dư đẩy tờ danh sách lúc nãy về phía Dư Vân Yến, "Bảo hắn ta chọn vài người trong số này, hỏi han xem rốt cuộc là chuyện gì, hỏi cho có kỹ thuật một chút đừng để kẻ khác phát giác, kết quả báo lại cho Tạ Hoài Châu."

 

"Đi ngay bây giờ sao?" Dư Vân Yến nhét tờ danh sách vào ống tay áo. Nguyên Phù Dư gật đầu: "Cổng phường đã đóng, hiện giờ chỉ có ngươi mới có thể lặng lẽ đi tìm Hà Nghĩa Thần."

 

"Cứ yên tâm giao cho ta." Dư Vân Yến vỗ n.g.ự.c cam đoan.

 

Nhìn bóng Dư Vân Yến biến mất trong sân, ánh mắt Cẩm Thư đầy vẻ ngưỡng mộ: "Bao giờ nô tỳ mới lợi hại được như Dư cô nương nhỉ."

 

"Thế mạnh của các ngươi khác nhau. Vân Yến mạnh ở sự nhanh nhẹn ngươi bì không kịp, còn ngươi mạnh ở sức lực, về sức mạnh Vân Yến cũng không bằng ngươi đâu, hãy nhìn vào ưu điểm của chính mình." Nguyên Phù Dư nói rồi đưa tay day day mí mắt đang giật.

 

"Cô nương sao vậy ạ?" Cẩm Thư quỳ ngồi bên cạnh ân cần hỏi han.

 

"Không sao, mí mắt giật một lúc thôi, chắc do nghỉ ngơi chưa đủ, hôm nay ta phải đi ngủ sớm." Nguyên Phù Dư nói.

 

.

 

Ngày mùng mười tháng Ba, thi Đình.

 

Tiểu hoàng đế nảy ra ý định bất ngờ, ngay khi bắt đầu kỳ thi Đình đã bỏ hết những bộ đề do các đại thần soạn sẵn trước đó.  

 

Tiểu hoàng đế hỏi các cống sinh rằng: Làm thế nào để làm giàu quốc khố mà không cần tăng thuế của bá tánh, mong các cống sinh đưa ra những cao kiến vừa có thể vỗ về dân sinh vừa có thể cường quốc.

 

Đám cống sinh vốn đã học thuộc lòng các bài mẫu theo đề cũ thảy đều trở tay không kịp, nhưng cũng nhanh ch.óng trấn tĩnh lại để suy nghĩ và phác thảo bài làm. Đêm đó, đáng lẽ là lúc các sĩ t.ử được thả lỏng sau khi kết thúc kỳ thi, vậy mà tuyệt nhiên không thấy bóng dáng vị cống sinh nào thuộc các gia tộc huân quý xuất hiện ở phường Bình Khang.

 

Trong lầu Quỳnh Ngọc, gần như ai nấy đều bàn tán về đề thi của Hoàng đế, đồn đoán rằng cuộc chiến diệt Đột Quyết lần này có lẽ sẽ làm cạn kiệt ngân khố, nên Bệ hạ mới dùng câu hỏi này để khảo nghiệm bản lĩnh của sĩ t.ử.

 

Nhiều phú thương nghe tin này lòng dạ bồn chồn lo lắng. Theo lệ cũ từ tiền triều, hễ triều đình thiếu bạc thì kẻ đầu tiên đen đủi chính là đám thương nhân bọn họ.

 

Ngụy nương t.ử đi lại giữa các nhã thất, mỉm cười an ủi: "Làm gì có chuyện đó, Đại Chiêu ta hiện nay quốc phú dân cường, triều đình dám để Trịnh tướng quân xuất chinh diệt Đột Quyết chắc chắn đã có sự chuẩn bị vạn toàn. Chỉ cần không xảy ra sơ suất gì, triều đình và địa phương không gây khó dễ, thì không đến lượt chúng ta phải lo đâu."

 

"Ngụy nương t.ử có tin tức gì sao?" Có người hỏi.

 

Ngụy nương t.ử châm rượu cho khách, cười đáp: "Ta là hạng tiện tịch, sao dám thấu hiểu thiên ý của Bệ hạ. Chẳng qua thấy các vị lo âu nên ta nói bừa vậy thôi, các vị... cứ nghe cho vui, nếu tin ta thì cứ kê cao gối mà ngủ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ai mà chẳng biết hiện giờ Nhàn vương điện hạ đã vào triều. Năm đó Ngụy nương t.ử vì vụ lầu Thiên Kim mà bị tống giam, kẻ có chút quyền thế ai chẳng biết nàng được Nhàn vương cứu ra từ ngục Đại Lý tự?

 

Những người đến lầu Quỳnh Ngọc này, có mấy ai không biết mối quan hệ giữa Ngụy nương t.ử và Kiền Thành. Tin tức thốt ra từ miệng nàng, ai dám xem nhẹ. Rời khỏi phòng đó, Ngụy nương t.ử sang nhã thất khác, nghe có người nói muốn quốc phú thì phải coi trọng cả nông lẫn thương, nàng liền châm rượu tán thưởng, lời lẽ đầy ẩn ý.

 

Có kẻ nhạy bén nhận ra chiều gió đã đổi, liền cho thị tùng và hoa nương lui ra, túm tụm bàn tán nhỏ to rằng Bệ hạ có ý coi trọng cả nông nghiệp và thương nghiệp. Khi Ngụy nương t.ử trở lại hậu viện, Nguyên Phù Dư đang ngồi trước bàn uống trà.

 

Ngụy nương t.ử tiến lên hành lễ, ngồi xuống cạnh nàng: "Theo lời dặn của cô nương, giờ này ngoài lầu Quỳnh Ngọc ra, các chốn náo nhiệt khác ở phường Bình Khang cũng đều đang bàn tán xôn xao về chuyện này rồi ạ."

 

Nguyên Phù Dư gật đầu, đẩy chén trà đến trước mặt Ngụy nương t.ử đang nồng nặc mùi rượu: "Ngụy nương t.ử vất vả rồi."

 

"Làm việc cho cô nương là điều nên làm ạ." Ngụy nương t.ử đáp. Nhìn dáng vẻ cung kính của Ngụy nương t.ử, Nguyên Phù Dư cười nhạt: "Nàng không cần quá cẩn trọng trước mặt ta, ta không ăn thịt người đâu."

 

Ngụy nương t.ử giờ đâu còn dám lờ đờ trước mặt nàng, chỉ ngước nhìn khuôn mặt đang mỉm cười của nàng một cái rồi vội cúi đầu: "Trước mặt cô nương, Ngụy Thư không dám thất lễ." Tầm mắt Nguyên Phù Dư rơi xuống đôi tay vẫn đeo găng hở ngón của nàng: "Tay đã khỏi hẳn chưa?"

 

"Nhờ t.h.u.ố.c cô nương tặng, đã ổn rồi ạ, không lâu nữa sẽ lành lặn như cũ."

 

Nguyên Phù Dư gật đầu: "Còn một việc nữa cần Ngụy nương t.ử làm, và phải làm cho thật tốt." Nghe vậy, Ngụy nương t.ử mới dám ngẩng đầu nhìn nàng, chờ lệnh.

 

"Tìm một nơi thật kín đáo trong kinh, ta cần sắp xếp cho Vương Thập Tam lang ở lại đó vài ngày." Nguyên Phù Dư bưng chén trà, "Tuyệt đối không được để người ngoài phát hiện."

 

Ngụy nương t.ử nghe nàng nói muốn giam lỏng vị công t.ử thế gia này mà chẳng chút ngạc nhiên hay lo lắng, trái lại còn trầm ngâm suy tính rồi ghé sát hỏi: "Cô nương định để hắn ở đó bao lâu?"

 

"Chưa định được, phải xem vụ án ngược sát trẻ nhỏ của hai đứa con nhà họ Vương ở Thái Nguyên bao giờ thẩm vấn xong đã." Nguyên Phù Dư nói. Ý nàng là muốn giam giữ lâu dài mà không được để ai biết.

 

Ngụy nương t.ử gật đầu: "Nếu cô nương tin tưởng, ta có một căn nhà không đứng tên ta, không ai tra ra được. Trong nhà có hầm ngầm, có thể nhốt người." Nguyên Phù Dư nhướng mày nhìn nàng: "Ngụy nương t.ử còn có nơi tốt như vậy sao."

 

Ngụy nương t.ử cũng không giấu giếm: "Năm đó, trước khi Tiên hoàng vào kinh đã dàn quân ở ngoại ô, lòng người trong kinh hoảng loạn, chủ cũ của căn nhà đó đã đào hầm ngầm, sau khi ta tiếp quản đã cho mở rộng thêm, rất thích hợp để ở lâu dài."

 

"Được, việc này ta giao cho nàng." Nguyên Phù Dư dặn, "Ta không muốn chuyện này có thêm người thứ ba biết được." Ý nàng là ngay cả Kiền Thành cũng phải giấu. Ngụy nương t.ử thưa: "Cô nương yên tâm, tuyệt đối không để xảy ra sai sót."

 

"Tốt." Nguyên Phù Dư gật đầu, vẫy tay gọi Cẩm Thư ngoài cửa, "Dặn Vân Yến, hôm nay bàn giao người cho Ngụy nương t.ử đi."

 

"Rõ."

 

Nguyên Phù Dư đặt chén trà xuống đứng dậy: "Ta mệt rồi, lui ra đi." Ngụy nương t.ử vâng lời bước ra ngoài, khép cửa lại cho nàng.

 

Lúc này, các thế gia dù không đến mức loạn như cào cào nhưng cũng đang cuống cuồng bắt cống sinh nhà mình chép lại bài văn đã làm trong kỳ thi Đình hôm nay, sai mưu sĩ trong nhà tới cùng tham khảo.

 

Những cột trụ của các đại thế gia vẫn còn ở trong cung cùng các trọng thần và Tạ Hoài Châu chấm bài. Điều khiến người ta kinh ngạc hơn là Nhàn vương vậy mà lại dẫn theo Tiểu hoàng đế cùng tham gia chấm bài.

 

Mỗi một bài thi sau khi các đại thần xem xong và ký tên, Tiểu hoàng đế và Nhàn vương đều sẽ xem lại một lượt. Hệt như lúc Trường công chúa nắm quyền năm xưa. Đám thế gia đoán già đoán non, không biết Nhàn vương muốn bắt chước Trường công chúa hay Tiểu hoàng đế đã có ý định thu hồi quyền bính.

 

Hiện tại mọi ánh mắt đều đổ dồn vào kỳ thi Đình, nhà họ Vương cũng vậy, nhất thời không ai đoái hoài đến Vương Thập Tam lang đang được sắp xếp ở trang trại ngoại ô. Mãi đến khi hắn mất tích được ba ngày, tin tức mới được đưa về Vương phủ ở kinh đô.

 

Sáng sớm mai là lúc công bố bảng vàng thi Đình, lúc này trên dưới nhà họ Vương quan tâm nhất là có bao nhiêu người nhà mình được ghi tên trên bảng. Vương Dục cầm trên tay danh sách hơn mười cái tên do Lễ bộ Thượng thư Vương Bỉnh Lăng đưa cho.

 

Trên đó khoanh tròn những con cháu Vương gia hoặc các cống sinh hàn môn dưới trướng, thảy đều có khả năng cao đỗ đạt. Một vị tộc huynh ngồi cùng với Vương Dục nói: "Thập Tam lang tính tình vốn không chịu nổi cô đơn, chắc tưởng việc đại sự đã xong xuôi nên chạy đi mấy chốn lầu xanh giải khuây rồi."

 

"Phái thêm người đi tìm!" Vương Dục nhíu c.h.ặ.t mày, vê chuỗi tràng hạt trong tay, "Những nơi nó thường lui tới và những kẻ thân cận với nó đều phải hỏi cho kỹ, nhất định phải tìm được nó. Nếu... tìm hết mọi nơi mà vẫn không thấy tăm hơi, lập tức về báo."

 

Gia nhân vâng lệnh đi truyền tin. Tuy Vương Thập Tam lang tính khí không tốt, nhưng hắn biết rõ tộc trung đang giao trọng trách cho mình. Trước khi đi, hắn đã thề thốt với Vương Dục sẽ làm tốt việc này.

 

Khi kết quả còn chưa có, dù hắn có không biết nặng nhẹ đến đâu cũng không dám đi ăn chơi trác táng lúc này. Hắn là con cháu họ Vương, chút chừng mực đó chắc chắn phải có. Nếu thực sự không tìm thấy, hẳn là đã gặp chuyện rồi.

 

"Tam lang, có tin từ vùng Thục." Vương Lục lang xách vạt áo bước nhanh vào, ghé tai Vương Dục nói nhỏ: "Tiết độ sứ Tây Xuyên c.h.ế.t rồi, tộc huynh của chúng ta cũng c.h.ế.t rồi, hiện giờ Liễu Mi của Kim Kỳ Thập Bát Vệ đang tạm quyền Tiết độ sứ Tây Xuyên."

 

Tiết độ sứ Tây Xuyên vốn xuất thân từ Thôi gia. Các thế gia thường thông gia với nhau, một người nhi t.ử nhà họ Vương đã cưới tỷ tỷ của Tiết độ sứ Tây Xuyên, những năm qua vị tộc huynh đó vẫn luôn ở vùng Thục phụ tá, thực chất là giám sát lão.

 

"Chuyện xảy ra từ bao giờ?" Vương Dục truy vấn, "Sao lại c.h.ế.t cả đôi đường như vậy?"

 

"Tình hình cụ thể đệ không rõ, đại bá bảo đệ mời huynh qua đó một chuyến..." Vương Lục lang nói. Đang nói thì thị tùng của Vương Dục bưng t.h.u.ố.c vào: "Tam lang, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi ạ."

 

Vương Dục bảo Vương Lục lang: "Ta sang ngay đây."

 

"Vâng, không vội, huynh cứ uống t.h.u.ố.c đi, đệ sang trước." Vương Lục lang hành lễ rồi vội vã rời đi.

 

Nhìn theo bóng đệ đệ, n.g.ự.c Vương Dục thắt lại, tay lần tràng hạt run rẩy. Hắn cứ cảm thấy, kể từ khi vị tâm phúc của Trường công chúa vào kinh, hết chuyện này đến chuyện khác đều nhắm thẳng vào nhà họ Vương.

 

Vị Mã Thiếu khanh của Đại Lý tự tính ngày tháng chắc cũng sắp về đến kinh đô rồi. Sau kỳ thi Đình, nhà họ Vương vốn định dốc toàn lực đối phó vụ án ngược sát trẻ nhỏ ở Thái Nguyên, không ngờ Tiết độ sứ Tây Xuyên và tộc huynh của mình lại cùng c.h.ế.t.

 

Liễu Mi lại nhảy ra nắm binh quyền Tây Xuyên. Trong này mà bảo không có sự toan tính nào thì hắn không tin. Chỉ sợ... cái vò nước bẩn về cái c.h.ế.t của Tiết độ sứ Tây Xuyên sẽ bị hắt lên đầu nhà họ Vương mà thôi.

 

Lời Thôi Tứ nương nói hôm đó, về việc phục chức cho Dư Vân Yến để giúp Vương gia tránh họa, chẳng lẽ là ám chỉ điều này? Vương Dục bưng bát t.h.u.ố.c ngửa đầu uống cạn, dùng khăn lau khóe môi, súc miệng rồi đứng dậy đi bàn bạc đại sự.

 

Chuyện bảng vàng ngày mai giờ đã không còn nằm trong tầm kiểm soát của họ nữa, việc quan trọng nhất của Vương gia lúc này chính là vụ án ở Thái Nguyên.