Hôm sau.
Ngôn Tụng mở mắt nhập nhèm buồn ngủ, thì Trần Khả Nhất đã tỉnh từ lúc nào.
“Sớm.”
Trần Khả Nhất đã mặc đồ chỉnh tề, ngồi chống cằm nằm sát mép giường, nhìn Ngôn Tụng.
Ngôn Tụng nhớ đến chuyện tối qua, lập tức thấy xấu hổ. Nhìn thấy Trần Khả Nhất đang ung dung bình thản như vậy, cậu liền quay người, đưa lưng về phía anh.
Trần Khả Nhất biết rõ Ngôn Tụng đang thẹn.
Anh đứng dậy, đi đến tủ quần áo, mở tủ rồi hỏi: “Hôm nay em muốn mặc gì?”
Ngôn Tụng mở mắt, nói nhỏ: “Tùy.”
Tùy là cái gì?
Trần Khả Nhất nhất thời không hiểu, chỉ đành dựa theo phong cách Ngôn Tụng thích mà lấy hai bộ quần áo ra.
Sau đó anh hỏi: “Anh giúp en mặc nhé?”
Hai ngày trôi qua, vết thương trên tay Ngôn Tụng đã đóng vảy, nếu không sợ đụng vào miệng vết thương thì thậm chí chẳng cần băng gạc nữa.
Nên Ngôn Tụng chống người dậy, từ chối: “En nhắc lại lần nữa, e. chỉ bị trầy da một chút, em không phải tàn tật.”
Trần Khả Nhất ôm quần áo ngồi xuống cạnh cậu, nghiêm túc giải thích: “Anh biết em không phải tàn tật, nhưng với thân phận bạn trai hiện tại, anh muốn giúp em mặc quần áo.”
Ngôn Tụng: “Em không phải trẻ con.”
Trần Khả Nhất: “Trong lòng anh thì vẫn luôn vậy.”
Không chỉ trong lòng.
Hành động của anh lúc nào cũng coi Ngôn Tụng như một đứa trẻ để chăm bẵm.
Một câu đó, khiến trái tim vừa nguội xuống liền xao động trở lại.
Ngôn Tụng giật lấy quần áo trong tay anh: “Anh mới là nhóc con.”
—
Bữa sáng đã chuẩn bị xong.
Ngôn Tụng rửa mặt, đánh răng, vừa định ăn thì Trần Khả Nhất cũng chuẩn bị đi làm.
Tiểu Thất đã nói với anh: từ nay mỗi ngày phải có một cái hôn chào buổi sáng và một cái hôn chúc ngủ ngon.
Cho nên trước khi ra cửa, Trần Khả Nhất chủ động hôn Ngôn Tụng.
Ban đầu chỉ là hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt qua.
Nhưng sau đó, hai người lại lao vào hôn như muốn bù đắp cho nhau, ai cũng không chịu thua ai, suýt nữa lại bùng lửa lên lần nữa. Mãi đến khi đồng hồ báo thức của Trần Khả Nhất reo, anh mới luyến tiếc mà tách ra.
Lúc chia ra, Ngôn Tụng hiếm hoi nói một câu: “Tan ca về sớm một chút.”
Nghe được câu đó, Trần Khả Nhất cảm thấy cả ngày đều tràn đầy năng lượng.
—
Một mình ở nhà, Ngôn Tụng cũng chán.
Cậu gọi Thẩm Kiệt đến chơi game.
Thẩm Kiệt còn đang say giấc, bị cuộc gọi của Ngôn Tụng làm tỉnh, đang định mắng vài câu.
Nhưng ngay giây tiếp theo, nghe Ngôn Tụng nói: “Đêm qua tao với Trần Khả Nhất…”
Vừa bấy nhiêu chữ thôi đã làm Thẩm Kiệt bật dậy, rửa mặt đánh răng với tốc độ ánh sáng, lái xe hai mươi phút phi đến chung cư của Ngôn Tụng.
“Đêm qua làm sao??”
Thẩm Kiệt thở hồng hộc, vừa bước vào cửa liền hỏi, tự rót một ly nước uống rồi sốt ruột nói: “Nhanh kể chi tiết cho tao!”
Ngôn Tụng cũng thấy bất ngờ trước tốc độ điên cuồng của cậu ta.
Lời nói đã đến bên miệng… Ngôn Tụng lại nuốt xuống.
“Đêm qua… chẳng có gì xảy ra cả.”
“Cạch!” Thẩm Kiệt đặt mạnh cái ly xuống bàn, ánh mắt lập tức tối sầm: “Mày đúng là không biết điều, Ngôn Tụng!”
Ngôn Tụng đứng dậy đi về phòng ngủ.
Thẩm Kiệt vội đuổi theo.
“Mày đã nói với tao, chứng tỏ chắc chắn có chuyện. Mau nói!”
Ngôn Tụng mở game chơi một mình, một tay vẫn điều khiển được.
Không lâu sau, Thẩm Kiệt giật luôn điện thoại của cậu, nghiêm túc nói: “Nếu mày không nói, tao gọi hỏi Trần Khả Nhất luôn.”
Ngôn Tụng lập tức ngồi thẳng, liếc cậu ta một cái sắc lạnh.
Sau đó, Ngôn Tụng lại đưa ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, như đang nghĩ gì đó, một lúc lâu mới nói: “Không thành công.”
“Cái gì không thành công?”
“Sao lại không thành công?”
“Vì sao không thành công?”
Thẩm Kiệt hệt như máy bắn liên thanh, hỏi ba câu liên tục khiến Ngôn Tụng suýt quên luôn mình định nói gì.
Giọng Ngôn Tụng nghẹn một lúc lâu, cuối cùng đỏ mặt nói: “Không… có bao.”
“Hả?”
Thẩm Kiệt cũng giống như Ngôn Tụng, hoàn toàn không hiểu mấy chuyện giữa nam với nam.
Nghe xong, cậu ta còn hơi nghi ngờ hỏi: “Nam với nam bọn mày… cũng phải… tránh thai?”
“…”
Ngôn Tụng duỗi chân đá thẳng Thẩm Kiệt: “Mẹ nó mày mới phải tránh thai!”
Nói đến đây, đương nhiên Thẩm Kiệt cũng không chịu thua, cậu ta phản bác ngay: “Tao đương nhiên phải rồi.”
“Kiểm tra trước, xong mới tưới nước.”
“Tuyệt đối không để có bất kỳ ‘đứa nhóc’ nào có cơ hội thừa cơ mà thành.”
“…”
Ngôn Tụng: “Ai hỏi mày.”
Thẩm Kiệt: “Vậy tức là hai người vì không có bao nên mới không làm được?”
Ngôn Tụng: “Hẳn là vậy.”
Thẩm Kiệt: “Trần Khả Nhất kiên trì không có bao thì không làm?”
Ngôn Tụng: “Ừ.”
Thẩm Kiệt: “Không đúng nha, dựa vào thái độ anh ấy đối với mày, chắc chắn anh ấy sẽ chịu nhường chứ. Không ngờ anh ấy còn biết tự yêu bản thân ha.”
Nghe tới đây, mặt Ngôn Tụng lập tức đen sì, nghiến răng nói: “Mẹ nó tao mới là ở dưới!”
“À, vậy thì hợp lý…”
Nói được nửa câu, cuối cùng Thẩm Kiệt cũng phản ứng kịp lời Ngôn Tụng nói, hai mắt trợn to: “Mày nói mày là người ở dưới!?”
Lần trước, sau khi hai người thổ lộ thành công.
Ngày hôm sau, sáng sớm Thẩm Kiệt đã quan sát dáng đi của Trần Khả Nhất trước.
Xác nhận đối phương không có gì lạ mới đi quan sát Ngôn Tụng.
Nhưng trong lòng cậu ta vẫn luôn tin rằng, với tính cách của Ngôn Tụng, rõ ràng cậu phải là người ở trên mới đúng.
Cho nên…
Một người như Ngôn Tụng, làm sao có thể đồng ý làm người phía dưới được?
Thẩm Kiệt nghĩ kiểu gì cũng không ra.
À mà không đúng.
Từ việc Ngôn Tụng thích nam giới mà nói…
Cậu hẳn phải chuẩn bị tâm lý tiếp thu vài thứ không phải do mình làm.
Ngôn Tụng nói: “Tay tao không chống được.”
Tay không chống được?
Thật buồn cười.
Không ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy rồi chứ?
Tư thế trên thế giới nhiều vô kể, cần gì nhất định phải dùng cái tư thế đó?
Người thiếu tay thiếu chân có kêu ca không?
Người ngồi xe lăn có than phiền không?
Tóm lại, chính là Ngôn Tụng tự mình muốn ở dưới.
Trời đất ơi?
Đây còn là Ngôn Tụng mà cậu ta quen biết sao?
Ngôn Tụng cảm giác Thẩm Kiệt càng nghĩ càng đi xa, liền nhắc nhở: “Vẫn chưa làm đâu!”
“Vậy tối nay thì sao?” Thẩm Kiệt hỏi.
Ngôn Tụng dời mắt: “Không biết.”
“Không biết” rõ ràng ý chính là “không nói nhưng cũng không phủ nhận”.
Thẩm Kiệt rút điện thoại ra: “Anh em đây giới thiệu vài món cho mày.”
Ngôn Tụng đảo mắt: “Sản phẩm gì?”
Ngay sau đó, Thẩm Kiệt đưa điện thoại thẳng đến trước mặt Ngôn Tụng.
Mấy từ khóa to đùng lập tức đập vào mắt Ngôn Tụng:
Siêu mỏng.
Dễ chịu.
Co giãn linh hoạt.
Mặt Ngôn Tụng đỏ bừng trong nháy mắt.
Thẩm Kiệt là tài xế già, mấy thứ này đối với cậu ta mà nói là chuyện thường ngày.
Nhưng Ngôn Tụng thì khác, cậu cực kỳ xấu hổ khi nói về những thứ đó.
Thẩm Kiệt lại hoàn toàn không nhận ra Ngôn Tụng đang mất tự nhiên, vẫn còn hào hứng giới thiệu:
“Cái này được lắm, siêu mỏng, mang lên gần như không có cảm giác.”
“Còn cái này thì thoải mái, độ giãn tốt.”
“Đúng đúng, còn cái này… có thể cho mày cảm nhận một loại cảm giác khác hẳn.”
Ngôn Tụng lập tức trợn mắt: “Cái đó mẹ nó đâu phải tao dùng.”
Thẩm Kiệt đã bắt đầu dần dần chấp nhận việc Ngôn Tụng là người phía dưới, cậu ta còn nói: “Nhưng cũng là dùng trong người mày mà.”
“Mày muốn chết không?” Ngôn Tụng đá cậu ta thêm cú nữa.
Thẩm Kiệt ôm miệng: “Thôi không nói nữa, không nói nữa.”
Rồi cậu ta lại kéo mấy mẫu từng dùng qua ra, đề cử tiếp: “Mày xem thử muốn mua cái nào?”
Ngôn Tụng: “Vì sao là tao mua?”
Cậu hất điện thoại của Thẩm Kiệt sang một bên, dứt khoát: “Tao không mua.”
Ngay khoảnh khắc đó, Thẩm Kiệt mới nhận ra… Hôm nay Trần Khả Nhất không ở nhà.
“Trần Khả Nhất đâu?” cậu ta hỏi.
“Đi làm thêm ở quán cà phê.” Ngôn Tụng đáp.
Thẩm Kiệt gật gù, rồi tiếp tục: “Vậy mày cảm thấy hôm nay Trần Khả Nhất về có nhớ mua mấy thứ này không?”
Ngôn Tụng: “Tao đâu biết.”
Thẩm Kiệt: “Nhỡ anh ấy làm cả ngày mệt quá rồi quên thì sao?”
Ngôn Tụng nghe xong câu này mới nhận ra… câu nói đó sao giống như ám chỉ tối nay nhất định sẽ làm vậy?
Mặt cậu đen lại: “Tao nhìn giống kiểu… sốt ruột lắm sao?”
Không cần nghĩ, Thẩm Kiệt hỏi lại ngay: “Mày không vội thật à?”
“…”
—
Hôm nay Trần Khả Nhất ở quán bận đến choáng đầu.
Công ty gần đó gọi một đơn mấy chục ly cà phê.
Trần Khả Nhất pha cả buổi sáng không nghỉ, đứng trước máy pha liên tục làm.
Đến trưa vẫn chưa xong, anh không thể rời cửa hàng, cửa hàng trưởng đặt đồ ăn mang đến, báo tin cho Ngôn Tụng xong, anh ăn qua loa vài miếng rồi lại tiếp tục làm.
Mãi đến ba giờ chiều, khách giảm bớt anh mới được thở vài hơi.
Buổi chiều đồng nghiệp đến đổi ca, cuối cùng Trần Khả Nhất cũng được tan làm.
Còn chuyện phải mua đồ gì đó…
Anh hoàn toàn quên sạch.
Khi về nhà, Trần Khả Nhất vừa lúc đi chung thang máy với một nhân viên giao hàng. Người này vội vàng quá, đang đi còn làm rơi đồ.
Trần Khả Nhất nhặt giúp.
May không phải đồ ăn nên không sao.
“Cảm ơn nha.” Nhân viên giao hàng nói, Trần Khả Nhất cười với anh ta.
Có thể là lo lắng giao hàng trễ, vừa ra khỏi thang máy, anh ta chạy như bay.
Trần Khả Nhất cũng không để ý.
Nhưng vì trùng tầng, hai người cùng đi dọc hành lang.
Rồi Trần Khả Nhất phát hiện… không chỉ cùng tầng, mà còn cùng căn hộ.
Nhân viên giao hàng vừa định gõ cửa thì Trần Khả Nhất đã ngăn lại.
“Là giao cho Ngôn tiên sinh đúng không? Đưa tôi, tôi ở căn hộ đó.”
“Thật hả?” Nhân viên giao hàng xác nhận số phòng, rồi đưa túi vào tay Trần Khả Nhất.
“Hên ghê, biết vậy nãy đưa luôn cho anh, hai chúng ta đi cùng nhau nửa ngày trời.”
“Quan hệ chúng tôi tốt lắm, nên ở chung.”
Vừa nói xong, cửa mở.
Là Ngôn Tụng mở cửa.
Thấy món đồ mình đặt giờ lại nằm trong tay Trần Khả Nhất, Ngôn Tụng gần như không do dự, lập tức giật lấy, rồi xoay người đi thẳng vào phòng ngủ.
Trần Khả Nhất không biết Ngôn Tụng mua thứ gì.
Nhưng phản ứng của cậu khiến anh thấy… hơi xấu hổ.
Anh bèn quay ra ngoài, gượng cười với nhân viên giao hàng.
Nhân viên giao hàng: “???”
Không phải bảo quan hệ rất tốt sao…
Tác giả có lời: Chương sau ha.