Chờ anh tiến vào phòng ngủ, túi hàng kia đã không còn bóng dáng, đơn hàng ở cửa vừa nãy phảng phất cũng không phải của Ngôn Tụng, giờ phút này cậu đang ngồi trên ghế cạnh máy tính chơi game.
Về cơ bản cánh tay Ngôn Tụng đã không còn vấn đề, hiện tại đã có thể ngồi trước máy tính gõ bàn phím.
Giữa trưa anh không về, trong phòng khách cũng không thấy có hộp cơm nào, trong bếp càng không có dấu hiệu nấu ăn.
Vì thế anh nhịn không được đứng sau lưng Ngôn Tụng hỏi: “Ngôn Tụng, trưa nay em ăn gì vậy?”
Ngôn Tụng đeo tai nghe, không nghe rõ anh nói.
Tiếp theo, cậu tháo tai nghe xuống.
“Không nghe rõ… anh nói lại lần nữa.”
Trong game còn đang chém giết kịch liệt, nhưng Ngôn Tụng treo máy(afk), giọng nói có chút mất tự nhiên.
Anh nói: “Trưa nay anh không về, anh muốn hỏi em trưa nay ăn gì.”
Ngôn Tụng nói: “Giữa trưa Thẩm Kiệt tới, ăn ở bên ngoài.”
“À, vậy à.” Lúc này anh mới yên tâm, vì phản ứng đầu tiên của anh là sợ Ngôn Tụng không ăn cơm trưa.
“Vậy buổi tối em muốn ăn gì?” anh lại hỏi.
Bởi vì Ngôn Tụng treo máy, màn hình bị chuyển cảnh, ván game kết thúc rất nhanh.
Cậu ném chuột sang một bên, nói với anh: “Không cần làm, đợi lát nữa cơm tối sẽ có người đưa tới.”
“Hả?” Anh hơi bất ngờ.
Thật ra mục đích anh tới phòng ngủ chính là hỏi cậu muốn ăn gì, sau đó anh đi chợ mua đồ.
Cánh tay Ngôn Tụng bị thương, trưa anh bận việc không về nấu cho cậu, thật ra trong lòng anh cũng hơi áy náy.
Hiện tại Ngôn Tụng lại nói không cần anh nấu.
Ngôn Tụng từ ghế đứng lên, nhìn thấy biểu tình trên mặt anh, liền hỏi: “Làm liên tục cả một ngày như vậy, anh không mệt à?”
Ngay sau đó không cho anh nói tiếp lời phía sau, cậu nói trước: “Hôm nay không muốn ăn cơm nhà.”
_
Không cần nấu cơm, anh liền ngồi trên sofa đan khăn quàng cổ, tốc độ tay anh rất nhanh, mới đó hai giờ đã gần đan khăn xong.
Nắm đã quen với hoàn cảnh này, chỉ là lúc buổi chiều Thẩm Kiệt tới, thấy người lạ thì lại trốn đi.
Nhưng từ lúc anh bắt đầu ngồi trên sofa đan khăn, Nắm vẫn cứ quấy rối bên cạnh, muốn lăn cuộn len vào ổ nhỏ của mình.
Cũng may anh nhanh tay lẹ mắt giành lại, rồi nhét cuộn len vào túi.
Anh đan mũi cuối cùng, sau đó ném phần len dư cho Nắm chơi. Anh giơ khăn lên nhìn một lượt, hài lòng, rồi cầm khăn đi vào phòng ngủ tìm Ngôn Tụng.
Ngôn Tụng đang nghe điện thoại, nhưng vừa nhìn thấy anh vào, liền cúp máy. Giọng cậu rất nhỏ, anh cũng không nghe rõ phía đối diện nói gì.
Có lẽ Ngôn Tụng cũng bất ngờ với tốc độ tay của anh, cậu hỏi trước: “Nhanh như vậy đã đan xong rồi?”
Anh gấp khăn lại: “Nếu không thử xem sao?”
Ngôn Tụng không từ chối, giọng mũi nhẹ nhàng đáp: “Ừm.”
Anh bước tới gần.
Sau đó anh cúi lưng, quàng khăn lên cổ cậu hai vòng.
Cậu mặc áo len trắng ở nhà, khăn quàng cổ màu lam sương mù, hai thứ đặt cạnh nhau càng làm nổi bật khí chất thiếu niên sạch sẽ sáng sủa của Ngôn Tụng.
Thật quá đẹp, nhìn bộ dáng Ngôn Tụng lúc này, mắt anh đều sáng lên.
“Đẹp lắm.” Anh nói.
Gương lớn ngay bên trái Ngôn Tụng.
Cậu quay đầu nhìn một chút, phối với khăn thật sự mang lại cảm giác khác biệt.
Cậu xoay người lại, nói với anh: “Cảm ơn.”
Ánh mắt anh dừng trên người Ngôn Tụng không dời nổi.
Sau đó anh hỏi: “Anh có thể hôn em một chút không?”
Nghe vậy, mặt Ngôn Tụng đỏ bừng.
“Đã nói rồi, anh đừng hỏi… em…”
Lời còn chưa dứt, anh đã cúi xuống hôn.
Nụ hôn này rất nhẹ, rất mềm.
Thuần túy là sự thưởng thức đối với một thứ đẹp đẽ.
Anh cúi người, Ngôn Tụng ngồi trên ghế.
Lúc môi tách ra, anh nâng mặt cậu lên, in thêm một nụ hôn lên trán.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
Nghe thấy động tĩnh, Ngôn Tụng đặt tay lên ngực anh, nhẹ đẩy ra.
Cậu thở hổn hển, nhỏ giọng nói: “Buổi tối hôn tiếp… anh đi mở cửa đi.”
Anh luôn nghe lời, lập tức đứng thẳng.
Vừa rồi cúi lưng lâu quá, giờ hơi đau, nhưng anh không để lộ.
Anh bước ra khỏi phòng ngủ, đi mở cửa.
Vừa mở cửa, anh ngẩn người.
Bên ngoài có bốn người.
Bọn họ mặc đồng phục đen trắng, ngoài người đứng đầu, những người còn lại đều cầm đồ trong tay.
“Chào ngài, xin hỏi đây là nhà Ngôn tiên sinh phải không, đây là hai phần lunch, tôi là nhân viên phục vụ AIM.”
“Hả?” Anh bị trận thế này dọa đến sững người ngay tại chỗ.
Thấy anh vẫn đứng yên không phản ứng, AIM lại hỏi một lần: “Xin hỏi đây là nhà của Ngôn tiên sinh đúng không?”
Lúc này anh mới hoàn hồn lại.
“Đúng vậy đúng vậy.”
AIM hỏi: “Vậy bây giờ chúng tôi có thể vào được không?”
Nghe vậy, anh còn chưa kịp mở miệng, Ngôn Tụng đã đi ra từ phòng ngủ, hướng cửa nói: “Vào thẳng đi.”
Nghe lời này, anh lập tức nghiêng người nhường đường. Ngôn Tụng dẫn họ tới bàn ăn.
“Đặt bên này.” Ngôn Tụng nói.
“Được.” AIM đáp.
Vào cửa xong, AIM trải một tấm khăn bàn trắng lên bàn ăn.
Sau đó họ lần lượt mở hộp đồ ăn ra.
Rượu vang đỏ, bò bít tết, gan ngỗng, mì Ý… từng món lần lượt được bày lên bàn.
Thậm chí còn có cả trang trí.
Họ đặt một bó hoa hồng ở giữa bàn, rải vài cánh hoa quanh các món ăn, rồi mang giá cắm nến ra.
Châm nến xong, AIM nói với Ngôn Tụng: “Ổn rồi, phục vụ trước bữa ăn đã chuẩn bị xong, chúc ngài dùng bữa vui vẻ.”
Ngôn Tụng gật đầu, AIM dẫn người rời đi.
Khi đi tới cửa, AIM lại hỏi: “Ngôn tiên sinh, tắt đèn khi dùng bữa tối sẽ tốt hơn, ngài có cần chúng tôi tắt giúp không?”
Đèn trong phòng gần như đều bật sáng, ánh nến trắng xíu đi, hầu như chẳng nhìn thấy tác dụng.
Ngôn Tụng dừng một chút rồi nói: “Tắt đi.”
Đèn tắt xong, căn phòng lập tức đổi sang phong cách hoàn toàn khác.
Vừa rồi không để ý, giờ mới thấy hương hoa hồng tràn ngập cả phòng. Ánh nến chiếu lên đồ ăn, cửa sổ để hở, gió nhẹ bên ngoài thổi vào, ánh nến khẽ lay động theo gió.
Cho dù anh không hiểu gì về chuyện này, cũng biết đây gọi là bữa tối dưới ánh nến.
Thứ này… anh chỉ thấy trong TV.
Gió càng lúc càng mạnh, thấy ngọn nến sắp bị thổi tắt, anh cũng coi như tinh ý, nói với Ngôn Tụng: “Anh đi đóng cửa sổ.”
Anh quay lại, Ngôn Tụng nói: “Ngồi đi.”
Vừa ngồi xuống, anh mới chợt hiểu.
Thì ra Ngôn Tụng nói không ăn cơm nhà…
Là muốn ăn bữa tối dưới ánh nến.
Anh thật sự không nghĩ tới.
Anh đúng là… bạn trai thất trách.
Lúc này, Ngôn Tụng đã cắt xong một phần bò bít tết, đẩy sang trước mặt anh.
Anh chợt nhớ tới hôm đó đi ăn cùng Thẩm Kiệt, mình vụng về cắt bò bít tết thế nào.
Anh cảm thấy hơi ngại.
Nhưng lại sợ giống lần trước làm mất đi bầu không khí lãng mạn này, vì thế anh bình tĩnh nhận lấy, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”
Ly rượu trước mặt đã được AIM rót sẵn rượu vang đỏ. Chờ Ngôn Tụng cắt xong phần của mình, cậu nói: “Ăn cơm đi.”
Lúc này anh nâng ly lên: “Anh trước kính em một ly.”
“Kính một ly” bình thường là vãn bối đối trưởng bối, hoặc cấp dưới đối cấp trên nói lời cung kính.
Nhưng lúc này anh lại bất ngờ nói ra.
Bởi vì anh thật lòng biết ơn, Ngôn Tụng bằng lòng cho anh cơ hội, bằng lòng làm bạn trai của anh.
Anh đứng dậy, đem ly hạ thấp rất nhiều.
Ngôn Tụng nhìn anh một cái, rồi nâng ly lên chạm nhẹ vào ly anh.
Lần này anh vẫn uống rất mạnh. Không phải không nhớ kinh nghiệm uống say lần trước, chỉ là anh cảm thấy như vậy mới biểu đạt được thành ý.
Tuy rượu vang không mạnh bằng rượu trắng, nhưng đối với người hầu như không uống rượu như anh, vẫn khó nuốt xuống.
Nhìn anh uống cạn cả ly, Ngôn Tụng nhắc: “Em không tranh với anh, anh uống dữ như vậy làm gì?”
Anh không trả lời, chỉ cười với cậu.
Sau đó, hai người bắt đầu bữa tối dưới ánh nến.
Ánh nến không chỉ chiếu sáng bữa ăn, còn chiếu sáng gương mặt Ngôn Tụng đang ngồi đối diện.
Không biết do mới uống rượu hay do cái gì khác, anh chỉ cảm thấy lúc này Ngôn Tụng đẹp đến lạ thường.
Đến mức cho dù trước mặt là một bàn đồ ăn tinh xảo mỹ vị, anh cũng hoàn toàn không có tâm tư, toàn bộ ánh mắt đều đặt trên người Ngôn Tụng.
Ánh mắt nóng rực như thế, Ngôn Tụng không thể không cảm nhận được. Lúc đầu cậu còn cố làm lơ, nhưng rồi cũng không nhịn được mà nói: “Nếu anh còn không ăn, lát nữa em để Nắm ăn.”
Câu vừa dứt, Nắm như thật sự nghe hiểu, “meo” một tiếng hướng về phía hai người.
Nghe vậy, anh mới ý thức được ánh mắt mình vừa mất khống chế, liền cúi đầu xuống, bắt đầu ăn món trước mặt.
Lúc này, điện thoại đặt bên cạnh của Ngôn Tụng rung lên.
Là tin nhắn Thẩm Kiệt gửi tới.
Thẩm Kiệt: 【 Thế nào rồi, bữa tối dưới ánh nến ăn vào được chưa? 】
Ngôn Tụng buông dao nĩa, trả lời: 【 Mày đề cử cái gì vậy? Chờ gần ba tiếng đồng hồ, trời tối hẳn mới đưa tới. 】
Thẩm Kiệt: 【 Bữa tối dưới ánh nến đương nhiên phải ăn buổi tối rồi, bởi vì có vài chuyện cũng phải chờ buổi tối mới làm mà? 】
Ngôn Tụng cảm thấy lời này của Thẩm Kiệt… nghe cũng có lý.
Cậu quyết định không đánh giá một sao.
Nhưng vừa nhìn thấy cái câu đằng sau, Ngôn Tụng vẫn gửi ngay một câu: 【 Cút ngay. 】
Thẩm Kiệt đã quen: 【 Rượu đâu, Trần Khả Nhất uống được rượu vang đỏ không? 】
Nói đến đây, Trần Khả Nhất có hơi cạn lời, cầm điện thoại trả lời: 【 Giống lần trước, uống một ly hết luôn. 】
Thẩm Kiệt cảm thán: 【 Quả nhiên vẫn là đứa nhỏ thật thà. 】
Ngay sau đó cậu ta nhắn thêm: 【 Nhưng mà một ly không đủ đâu, rượu vang đỏ độ nhẹ, mày xem có thể rót thêm một ly cho anh ấy không, như vậy mới dễ “phá zin” được. 】
Nhìn đến câu nói tục của Thẩm Kiệt, mặt Ngôn Tụng lập tức nóng lên.
Cậu vừa định mắng lại hai câu, khẩu hình “mắng” đã chuẩn bị xong, nhưng dây thanh âm còn chưa kịp phát ra thì ngẩng đầu lên, lập tức chạm phải ánh mắt của Trần Khả Nhất.
Trong lúc cậu cúi đầu nhắn tin, Trần Khả Nhất đã ăn xong phần đồ ăn, men say cũng bắt đầu dâng lên, hơi choáng, nhưng vừa ngẩng đầu thì thấy Ngôn Tụng cúi đầu bấm điện thoại lia lịa.
Biểu tình… không mấy tốt đẹp.
Anh nhịn không được hỏi: “Là… có chuyện gì sao?”
Ngôn Tụng lập tức đổi giọng: “Ăn xong rồi?”
Rồi dời mắt sang chiếc ly rỗng trước mặt anh, do dự vài giây mới mở miệng: “Muốn… uống thêm một ly không?”
Thật ra với một ly rượu vang đỏ vừa rồi, cơ thể anh đã có phản ứng.
Hơi say thì có, nhưng không tới mức ảnh hưởng sinh hoạt.
Anh hơi rối: “Anh sợ uống thêm một ly thì lát nữa sẽ say, như vậy anh sẽ không dọn bàn được.”
?
Dọn bàn?
Bàn nào?
Ngôn Tụng nghĩ tới nghĩ lui… cũng chỉ có cái bàn ăn dưới ánh nến này.
Ai lại ở ngay nhà mình, vừa ăn xong bữa tối dưới ánh nến đã nghĩ đi dọn bàn trước hả?!
“Anh…” Ngôn Tụng hoàn toàn không biết nói gì nữa.
Sau đó cậu đứng phắt dậy, cầm chai rượu vang đỏ, rót đầy ly của anh.
“Không dọn.”
“Uống.”
Anh rất hiếm khi thấy Ngôn Tụng trưng ra bộ dạng này.
Nhìn giống như cưỡng ép bá đạo, nhưng lại đáng yêu không chịu được.
Anh căn bản không có đường từ chối, cầm ly uống một hơi.
Ngôn Tụng thấy vậy, cũng nâng ly của mình lên uống sạch.
Cậu… đang lấy dũng khí.
Sai, không phải.
Lấy cái gì dũng khí.
Cậu rõ ràng là nóng lòng.
Ly rượu này uống xuống, người anh lập tức khác hẳn.
Ngôn Tụng vẫn ngồi đối diện anh, ánh nến chiếu lên mặt cậu, anh nhìn cực kỳ rõ.
Không biết do rượu hay do luôn bị anh nhìn chằm chằm, mặt Ngôn Tụng hơi hơi đỏ.
Ngọn nến cách cậu một đoạn, nhưng người cậu thì nóng bừng.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau, ánh mắt ái muội gần như kéo ra thành sợi tơ, chỉ tiếc giữa hai người còn cách một cái bàn.
Trong bầu không khí thế này, bọn họ càng dễ biểu đạt lòng mình.
Ngôn Tụng nghiêng đầu một chút, bực bội hỏi: “… Nhìn cái gì?”
Anh khẽ cười, rồi không tiếc lời khen: “Em thật sự… đẹp.”
Anh rất thích dùng chữ “đẹp” để hình dung Ngôn Tụng.
Nhưng trong mắt Ngôn Tụng, từ này giống như chỉ dùng cho con gái.
Nên cậu không thích.
“Sau này đổi từ khác, em không thích từ này.” Ngôn Tụng nói.
Nhưng lúc này, giữa men rượu và không khí mờ ám, anh căn bản chẳng nghe lọt chữ nào. Trong tình huống như vậy, anh chỉ muốn nói ra hết cảm xúc của mình.
Anh nhìn thẳng vào mắt Ngôn Tụng: “Anh thích em.”
Giọng nói nghiêm túc mà thâm tình.
Tuy không phải lần đầu anh nói lời này, nhưng lần này lọt vào tai Ngôn Tụng… lại rất khác.
Ngôn Tụng cũng nhìn anh.
Trong mắt họ, ngoài ánh nến, chỉ còn bóng dáng đối phương.
Hô hấp của Ngôn Tụng bắt đầu hỗn loạn, rồi cậu mở miệng mời: “Muốn… qua đây ngồi không?”
Hai người đều ngồi ghế đơn, nói xong Ngôn Tụng mới thấy… lời này quá rõ ràng.
Nhưng anh nghe rất rõ.
Có thể lại gần Ngôn Tụng… sao anh không muốn.
Cả hai đồng thời đứng dậy.
Khoảng cách rất ngắn, nhưng họ đi tới nhau cực nhanh.
Tay chạm tay, người áp người, rồi ôm lấy nhau.
Hơi thở giao nhau, Trần Khả Nhất cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên tai đỏ ửng của Ngôn Tụng.
Đó vừa đúng là chỗ mẫn cảm của cậu.
Cậu không nhịn được cong cổ, miệng bật ra tiếng thở ngứa ngáy.
Đầu óc anh đã choáng váng, chỉ dựa vào bản năng mà bế Ngôn Tụng ngồi lên đùi mình, ngồi xuống sofa.
Ngôn Tụng ngồi hẳn lên đùi anh.
“Anh muốn hôn em.” Anh nói.
Nghe câu đó, tim Ngôn Tụng như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Giờ phút này hai người cùng một tâm trạng.
Cậu cũng muốn hôn anh.
Nên giây tiếp theo, cậu không do dự mà hôn xuống.
Nụ hôn ướt át.
Hơi rượu trong miệng hai người vẫn còn, mang vị hơi chua nhẹ, nhưng rất nhanh được nước bọt hòa tan thành vị ngọt.
Anh sợ Ngôn Tụng bị ngã khỏi đùi mình, nên vòng tay siết eo cậu thật chặt.
Tiếng môi răng giao nhau quấn quýt bên tai, bọn họ cứ giữ tư thế này hôn thật lâu.
Đến khi anh đưa tay luồn vào trong vạt áo Ngôn Tụng, chạm tới tấm lưng mịn trơn của cậu, lúc này Ngôn Tụng mới giật mình tỉnh táo lại.
Cậu lập tức chặn tay anh, thở hổn hển, kéo ra khoảng cách.
“Em… em đi tắm trước.”