Kết thúc thì đã nửa giờ sau.
Bởi vì tư thế có vấn đề, trên trán Ngôn Tụng xuất hiện lớp mồ hôi mịn.
Trần Khả Nhất muốn để Ngôn Tụng dùng tay… nhưng lại chưa từng nghĩ tới cậu trực tiếp…
Lúc này Trần Khả Nhất vẫn còn trong trạng thái hạnh phúc đến mức không biết trời đất đảo lộn như thế nào.
Ngôn Tụng cầm một chai nước khoáng trong xe lên uống ừng ực.
Trần Khả Nhất nhìn Ngôn Tụng, sau đó muốn nói lại thôi mà nhắc nhở cậu: “Trên mặt em còn có chút…”
Nghe xong câu này, độ nóng trên mặt Ngôn Tụng vừa mới hạ xuống một chút lại lập tức dâng trở lên.
Cậu ném chai nước sang hướng Trần Khả Nhất, trừng anh một cái rồi nói: “Anh câm miệng.”
Trần Khả Nhất uống rượu say, thế nên người làm tài xế đưa anh về nhà là Ngôn Tung.
Về đến nơi, Trần Khả Nhất vào phòng tắm rửa sạch người đầy mùi rượu của mình.
Từ phòng tắm đi ra, men say trên người anh cơ bản đã tan bảy tám phần.
Trên bàn ăn đặt một bát canh giải rượu, nhưng nhìn bề ngoài thật sự không giống đồ mua mang về.
Lúc này Ngôn Tụng vừa khéo xách quần áo từ phòng ngủ đi ra.
Trần Khả Nhất bưng bát canh giải rượu lên trước mặt, hỏi Ngôn Tụng: “Cái này… là em tự nấu sao?”
Ngôn Tụng suy nghĩ một giây, sau đó nói: “Không phải em, là cái nồi.”
Nói xong, Ngôn Tụng đi về phía phòng tắm.
Trần Khả Nhất nếm một ngụm, sau đó nhịn không được cong cong khóe mắt lẫn miệng.
Ngôn Tụng tắm rửa lúc nào cũng tương đối lâu, nhưng Trần Khả Nhất rất rõ trình tự tắm của Ngôn Tụng. Chờ Ngôn Tụng bước ra khỏi phòng tắm, Trần Khả Nhất đã tính sẵn thời gian mà đứng ở ngoài đợi.
Anh cầm máy sấy, nói với Ngôn Tụng: “Anh sấy tóc giúp em nhé.”
“Anh tỉnh rượu rồi?”
Ngôn Tụng nhìn mặt Trần Khả Nhất, có ý định tìm trên đó xem còn dấu vết say rượu nào không.
Vừa nãy rượu trong buổi tụ họp đều là loại rất quý, dễ tỉnh, cũng sẽ không gây hại cho cơ thể.
Trần Khả Nhất khen: “Em nấu canh giải rượu rất hữu dụng, cũng rất ngon.”
“Khi nào còn biết vuốt mông ngựa.” Ngôn Tụng nhỏ giọng nói.
“Hả?” Trần Khả Nhất không nghe rõ, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn cậu: “Em nói gì?”
“Không.” Ngôn Tụng nói: “Sấy tóc đi.”
Vừa nói chuyện, hai người đã đi đến phòng khách. Trần Khả Nhất kéo một cái ghế ra để Ngôn Tụng ngồi xuống, sau đó cắm điện máy sấy.
Anh mở máy sấy, chỉnh tốc độ gió và độ ấm cho phù hợp, rồi bắt đầu sấy tóc Ngôn Tụng.
Tóc Ngôn Tụng rất mềm, màu tóc không đen hẳn mà hơi thiên nâu, sờ vào cực kỳ thoải mái.
Vì tóc nam sinh khá ngắn nên chưa đến hai phút đã khô.
Bởi vì tối nay Ngôn Tụng ăn uống qua loa, sau khi sấy tóc xong Trần Khả Nhất lại vào bếp nấu cho cậu một bữa khuya.
Là mì trứng cà chua.
Nước cà chua đậm vị, thêm trứng gà mềm mướt, nhìn qua toàn bộ mặt đều là sắc hương vị đầy đủ.
Ăn xong, Ngôn Tụng lại đi phòng tắm rửa mặt đánh răng, còn Trần Khả Nhất thì dọn dẹp phòng bếp.
Chờ hai người làm xong tất cả thì cũng đến giờ buồn ngủ.
Trên giường là khăn trải mới mà Trần Khả Nhất vừa thay. Anh vừa lên giường liền lập tức rất tự giác đưa cánh tay của mình ra.
Ngôn Tụng nhìn anh một cái: “Vì sao mỗi lần ngủ đều là em gối cánh tay anh?”
Đây thật ra là một câu hỏi rất hay.
Từ sau khi yêu đương với Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất đã âm thầm học rất nhiều chi tiết nhỏ mà các cặp tình nhân hay làm.
Ví dụ như khi nhìn thấy đối phương sẽ chủ động hoặc thuận tay lấy giúp đồ cho cậu.
Ăn cơm thì chờ đối phương cầm đũa trước, và luôn gắp cho cậu những món ngon.
Khi gọi video hoặc điện thoại thì chờ đối phương cúp trước, nói chuyện xong sẽ chủ động nhắn tin chốt câu cuối.
Còn giống như hôm nay, ngủ thì chủ động vươn tay để đối phương gối…
Cho dù không phải yêu đương thì trừ câu cuối, những điều còn lại đều là thói quen đã khắc vào xương cốt của Trần Khả Nhất, anh tự nhiên làm ra mà không suy nghĩ nhiều.
Nhưng rất nhiều lúc, anh lại quên mất Ngôn Tụng cũng là một nam sinh.
Những cái gọi là chi tiết tình yêu nhỏ đó là những việc bạn trai làm cho bạn gái.
Có lẽ cũng vì chăm sóc Ngôn Tụng quá lâu, nên trong sinh hoạt, Trần Khả Nhất vẫn luôn vô thức đối xử với Ngôn Tụng như người yếu thế hơn.
Nhưng thật ra không phải như vậy.
Ngôn Tụng là một nam sinh kiêu ngạo, khó thuần, khí thế hiên ngang, huyết khí mạnh mẽ.
Trần Khả Nhất ngồi dậy trên giường, thử hỏi: “Vậy em muốn anh gối lên cánh tay em để ngủ sao?”
Anh cảm thấy ý của Ngôn Tụng hẳn là như vậy.
Nhưng rất nhanh, Ngôn Tụng lên giường, trước khi nằm xuống lại cầm lấy cánh tay Trần Khả Nhất trải ra như cũ.
“Thôi.” Ngôn Tụng nói: “En quen rồi.”
“Hơn nữa, em sợ mệt.”
Trần Khả Nhất: “…”
Hai người nằm xuống, đèn được tắt ngay sau đó.
Trước đây khi Trần Khả Nhất ngủ dưới đất còn Ngôn Tụng ngủ trên giường, mỗi tối trước khi ngủ Ngôn Tụng gần như đều phải chơi di động rất lâu.
Nhưng từ sau khi hai người ngủ chung một giường, buổi tối trước khi ngủ Ngôn Tụng gần như chưa từng chơi di động nữa.
Dù có chơi thì cũng chỉ để trả lời vài tin nhắn.
Trần Khả Nhất siết chặt cánh tay mình thêm một chút, định kéo Ngôn Tụng vào trong lòng ngực để ôm.
Chờ Ngôn Tụng vừa dựa sát vào ngực anh thì lại nghe cậu nói: “Anh em tháng sau sẽ đính hôn.”
Thật ra chuyện này đối với Trần Khả Nhất mà nói cũng không bất ngờ, dù sao lần trước bạn gái của Ngôn Chi Kính đã đến nhà cũ Ngôn gia.
Ở chỗ họ, chỉ cần cô gái chính thức đến nhà trai thì cơ bản xem như chuyện đã thành.
“Ngày nào tháng sau?” Trần Khả Nhất dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt vuốt trên má Ngôn Tụng.
“Ngày 8.”
“Vậy cũng nhanh rồi.” Trần Khả Nhất nói.
Chuyện này Ngôn Tụng định nói cho Trần Khả Nhất từ sớm, nhưng lần đó từ Ngôn gia trở về, cộng thêm gần đây hai người đều rất bận, thế là Ngôn Tụng liền quên mất.
Mà lý do cậu kể không phải để thông báo, mục đích thật sự là nói cho Trần Khả Nhất biết rằng anh cũng phải đi dự tiệc đính hôn của Ngôn Chi Kính — đây là Từ Phù cố ý dặn.
“Anh cũng có thể tham gia sao?” Trần Khả Nhất hơi kinh ngạc, còn có chút kích động mở miệng hỏi.
Phản ứng này Ngôn Tụng thật sự không ngờ tới.
Tuy là tiệc đính hôn của anh cậu, nhưng với cách làm việc của nhà họ, đến lúc đó chắc chắn vẫn sẽ là hình thức thương nghiệp hóa.
Trong mắt Ngôn Tụng, Trần Khả Nhất sẽ không thích loại trường hợp đó.
“Cái gì gọi là anh cũng có thể?” Ngôn Tụng ngẩng đầu nhìn anh: “Đây là nhiệm vụ mà mẹ giao cho em.”
“Chẳng lẽ còn phải phát thiệp mời cho anh?”
Một buổi tiệc, bình thường chỉ có hai trường hợp sẽ không phát thiệp mời:
Thứ nhất, hoàn toàn không định mời người đó.
Thứ hai, là người thân quá mức thân thiết, không cần thiết phải đưa thiệp.
Trần Khả Nhất hiểu điều này. Rất nhiều lúc, người nhà Ngôn Tụng đều đối xử với anh giống như người trong nhà.
Nhưng lúc này…
Trong vui mừng của Trần Khả Nhất lại lẫn rất nhiều áy náy.
Anh thật sự không dám tưởng tượng nếu Ngôn Vận An và Từ Phù biết anh đang yêu con trai họ sẽ là cảnh tượng thế nào.
Trần Khả Nhất cứ thế suy nghĩ rất lâu.
Ngôn Tụng cảm nhận được sự bối rối trong lòng anh lúc này.
Cậu lại cọ cọ sang người Trần Khả Nhất, hai người ôm nhau sát hơn một chút.
Ngôn Tụng nói: “Đừng nghĩ nữa.”
“Đi theo trái tim mình.”